Ngày 4
tháng 8 năm 1967, tại hải cảng Quy Nhơn, Hộ Tống Hạm Đống Đa HQ 007 cho phép một
thiếu nữ quá giang về Sài Gòn sau khi xem xét giấy quá giang hợp lệ. Trạm kiểm
soát an ninh của chiến hạm cũng đã lục soát hai xách tay của đương sự nhưng
không khám phá quả bom thời chỉnh được ngụy trang bằng thùng dầu ăn Margarine của
Mỹ bán ở chợ trời. Mãi sau khi tàu về đến Sài Gòn mới biết kẻ quá giang là đặc
công Việt Cộng.
Ngày 27
tháng 9 năm 1967, tại phòng họp trong Bộ Tư Lệnh Hải Quân, Hội Đồng Kỷ Luật mở
phiên xử các sĩ quan liên hệ đến vụ việc. Ba vị sĩ quan chủ tọa phiên xử mặc tiểu
lễ ngồi ở bàn hình chữ nhật phủ nỉ xanh. Ánh sáng lạnh lẽo từ các bóng đèn huỳnh
quang càng làm tăng vẻ nghiêm trang của phiên xử.
Vị trí giữa:
Hải Quân Đại tá Nguyễn Thanh Minh, Tham Mưu Trưởng Bộ Tư lệnh Hành Quân Biển,
Chủ tịch Hội Đồng.
Bên phải: Hải Quân Trung tá Phạm Đình Sanh, Chánh Sở An Ninh Hải Quân.
Bên trái: Hải Quân Thiếu tá Trần Ngọc Đức, Chỉ huy phó Hải Đội Tuần Dương.
Trung sĩ Bí thư Nguyễn Văn Lũy, thư ký ghi biên bản.
Một quân cảnh nghiêm trang đứng kiểm soát cửa ra vào.
Chín giờ
sáng. Vị chủ tọa ra lệnh:
– Cho mời Hạm
trưởng HQ 007.
Cửa mở. Tiếng
giày bước vào dứt khoát.
Một người đàn ông dáng cao, vai thẳng, mặc tiểu lễ trắng, cầu vai mang ba vạch
vàng trên nền đen, bước đến đứng nghiêm chào:
– Hải Quân
Thiếu tá Bùi Việt Quang trình diện Hội Đồng.
– Mời ngồi,
– Đại tá Minh gật đầu.
Thiếu tá
Quang ngồi xuống chiếc ghế độc nhất đối diện Hội Đồng. Gương mặt dày dạn gió
sương của người từng sáu năm lăn lộn biển khơi không biểu lộ xúc cảm. Ngược lại,
đôi môi còn lấp lánh nét tươi vui như thể ông đến để báo cáo một công tác hoàn
thành.
Vị Chủ tọa
nghiêm giọng, ánh mắt sắc lạnh:
– Thiếu tá Quang, thiếu tá biết rõ lý do phải có mặt hôm nay chứ?
– Thưa đại
tá, tôi biết.
– Biết rõ
thế nào?
– Thưa, vì
tôi đã thiếu cảnh giác trong trách nhiệm chỉ huy, để địch trà trộn lên tàu với
quả bom.
– Tức là
Thiếu tá vi phạm Điều 92 Hải Quy: “Thiếu trách nhiệm, không bảo đảm an toàn đơn
vị.” Thiếu tá thừa nhận?
– Thưa, tôi
nhận.
– Tàu chiến
không phải tàu chuyển vận. Sao lại cho quá giang?
– Theo tôi
biết, không có văn bản cấm hẳn chiến hạm chở người quá giang. Và trong giấy
phép có ghi rõ: nếu có tai nạn xảy ra cho đương sự, chiến hạm không chịu trách
nhiệm.
Đại tá Minh
lạnh lùng mỉa mai:
– Giả sử quả bom nổ gây thiệt hại thủy thủ đoàn và chiến hạm, hạm trưởng cũng…
miễn trách nhiệm?
Không chờ
câu trả lời, ông quay sang hai phụ thẩm.
Trung tá
Chánh Sở An Ninh Hải Quân lên tiếng:
– Hạm trưởng
có tận mắt xem giấy phép?
– Tôi có đọc.
Người bảo lãnh là trung úy Hải quân, bạn học của Hạm phó. Chính Hạm phó xác nhận.
– Bao giờ
thì phát hiện đó là giấy giả?
– Khi tàu rời
Quy Nhơn, tôi chỉ thị sĩ quan an ninh so sánh con dấu trên văn thư chính thức của
Phòng Chuyển Vận với con dấu trên giấy phép thì thấy con dấu trên giấy phép có
vài nét đáng nghi ngờ. Tôi ra lệnh theo dõi người quá giang, đồng thời báo cáo
an ninh Hạm Đội.
– Kết quả
theo dõi?
– Không thấy
cô ta có hành động bất thường.
– Còn quả
bom cô ta mang xuống tàu, lúc nào Hạm Trưởng mới biết?
– Thưa
Trung tá, sau khi cô ta bị đưa về An Ninh Hạm Đội, Hạm Phó mới thấy thư cô ta để
lại. Cô ta nhờ Hạm Phó ném bỏ quả bom xuống sông nhưng Hạm Phó giao nộp ngay
cho tôi và tôi báo ngay cho phòng An Ninh.
Trung tá
Chánh Sở nói nhỏ với vị chủ tọa:
– Tôi
không còn gì hỏi thêm.
Phụ thẩm Đức
cũng lắc đầu. Đại tá chủ tọa ôn tồn nói:
– Thiếu tá
Quang có thể phát biểu lời sau cùng.
– Tôi không
có gì trình bày, thưa Hội Đồng.
– Mời Thiếu
tá tạm ra ngoài. Gọi Đại úy Võ Bằng.
Võ Bằng bước
vào, nét mặt trầm lặng, dáng đi vững chãi nhưng ánh mắt ẩn vẻ âu lo. Anh chào
kính, nghiêm trang nói:
– Hải Quân
Đại úy Võ Bằng xin trình diện chủ tọa đoàn.
Đại tá gật
đầu: “Mời ngồi”, rồi cao giọng:
– Đại úy Võ
Bằng, Hạm phó HQ 007. Đại úy bị cáo buộc vi phạm Điều 405 Hải Quy: “Không tuân
thủ các chỉ dẫn an ninh đơn vị, gây nguy hại nhân mạng và tài sản Quốc gia.” Đại
úy nhận lỗi?
– Thưa đại
tá, tôi nhận.
– Tốt.
Chánh Sở An Ninh có gì hỏi?
Trung tá
Sanh gật nhẹ:
– Đại úy Bằng hiểu nhiệm vụ của một Hạm phó chứ?
– Thưa
Trung tá, hiểu rõ. Theo Tổ Chức Chiến Hạm, nhiệm vụ của tôi là thay thế Hạm trưởng
khi ông ấy vắng mặt, phụ trách điều hành sinh hoạt, bảo vệ an ninh và thi hành
các chỉ thị của cấp chỉ huy.
– Trong vụ
việc, đại úy có thấy mình đã sơ suất?
– Thưa,
hoàn toàn sơ suất. Một bài học nhớ đời.
– Cô gái ấy
– đặc công – đại úy thực sự có quen biết?
– Thưa
không quen.
– Hoàn toàn
không quen?
– Mới gặp lần
đầu ở cầu tàu Quy Nhơn, khi cô ấy đến xin quá giang.
Thiếu tá Đức
chen vào, giọng nghiêm:
– Không
quen mà vẫn cho quá giang?
– Thưa, cô ấy
trình giấy phép với tên người bảo lãnh là bạn cùng khóa của tôi. Thoạt tiên tôi
đã từ chối, nhưng suy nghĩ lại, tôi e bạn trách phiền quá thờ ơ, nên mới trình
xin Hạm trưởng.
Thiếu tá Đức
nhìn vị chủ tọa tỏ dấu đã xong.
– Mời Đại
úy ra ngoài chờ. Gọi Thiếu úy Hoàng Văn.
Sau nghi thức
trình diện, Thiếu úy Văn ngồi đối diện Hội Đồng.
– Nhiệm vụ
hôm đó của Thiếu úy?
– Thưa, sĩ
quan trực nhật.
– Thiếu úy
có trực tiếp khám xét hành lý người lên tàu?
– Thưa
không. Sau khi hạ sĩ quan khám xét xong, tôi định kiểm soát lại nhưng Hạm phó đến…
– Rồi sao?
– Tôi nghĩ…
cô gái ấy là bạn Hạm phó, mà ông ấy đang hiện diện, nếu tôi lục soát sẽ làm mất
mặt Hạm phó.
– Thiếu úy
cho rằng sĩ diện của hạm phó quan trọng hơn an ninh tàu?
– Thưa, tôi
không nghĩ đến điều đó…
– Cám ơn.
Thiếu úy có lời sau cùng?
– Tôi xin
nhận lỗi. Xin hứa sẽ không tái phạm.
***
Nửa giờ
sau, Hội Đồng tái họp. Các đương sự được mời vào. Tất cả đứng nghiêm chỉnh. Đại
tá Minh đọc bản tuyên bố:
– Vụ việc lẽ ra phải truy tố ra Tòa Án Quân Sự nhưng do cảnh giác kịp thời, đặc
công bị lộ diện và hồi tâm cung khai giúp bắt được toàn bộ tổ đặc công Đô Thành
nên Hội Đồng Kỷ Luật được ủy nhiệm xét xử. Qua các tường trình điều tra và khai
thác an ninh, qua các lời khai của các sĩ quan phạm lỗi, sau khi thảo luận mọi
khía cạnh, tình tiết, Hội Đồng quyết định:
- Hải Quân Thiếu tá Bùi Việt Quang, Hạm
Trưởng: Cảnh cáo không ghi vào hồ sơ.
- Hải Quân Đại úy Võ Bằng, Hạm phó: Ngưng
thăng cấp và không được giữ chức vụ chỉ huy trong 3 năm.
- Hải Quân Thiếu úy Hoàng Văn, sĩ quan trực
nhật: 15 ngày trọng cấm.
Các đương sự
có quyền khiếu nại trong vòng mười ngày. Phiên xử chấm dứt.
(Còn tiếp)
***