Tôi
viết những dòng này vào những ngày cuối của tháng 12 năm 2024. Nỗi ngậm
ngùi có từ trước đó vài tháng, khi anh Luân Hoán, một nhà thơ nổi tiếng
và sống hết lòng với chữ nghĩa, người sáng lập và điều hành trang Vuông
Chiếu Luân Hoán từ tháng 3 năm 1999, trải qua 25 năm hoạt động vừa gửi
thông báo tạm ngừng nhận bài và giới thiệu các sáng tác bốn phương và
theo lời anh Luân Hoán: “Hiện tại các mạng xã hội lớn, như Facebook.
YouTube, Instagram, TikTok, Pinterest… hoạt động qui mô và hữu hiệu, ai
muốn vui chơi cũng tự làm chủ căn nhà của mình một cách dễ dàng, và
thuận tiện trong thế giới nhiều người đọc, nên trang web Vuông Chiếu xét
không còn cần tiếp tay để các bạn phổ biến bài nữa. Nên tôi quyết định
ngưng phần nhận bài và giới thiệu một cách hạn hẹp nữa”.
Thiếu
vắng từ đây một trang web uy tín từ lâu đời để có thể ghé thăm tìm đọc
những sáng tác, tin văn từ những ngòi bút đã quen tên dù chưa bao giờ
kết nối.
*
Nỗi
ngậm ngùi chưa thể nói hết ra thì mới đây Trang VHNT Phạm Cao Hoàng
cũng thông báo sẽ ngừng hoạt động từ ngày 1.1.2025 sau 12 năm có mặt.
Với tôi, đó là một tin rất buồn và rất choáng.
Dường
như, từ lâu tôi quên rằng trang Văn Học Nghệ Thuật Phạm Cao Hoàng là
một trang web trên mạng ảo, mà cứ tưởng như đó là một người bạn, người
bạn chí thân như Phạm Cao Hoàng ngoài đời. Nơi đó, tôi thú vị được đọc
như được trò chuyện với những điều mới lạ và tâm đắc.
Giống
như con người thật của Phạm Cao Hoàng, trang VHNT Phạm Cao Hoàng là một
trang thân thiện, khiêm cung, tế nhị và rất nghiêm túc trong văn học.
Thân thiện vì với giao diện thông minh, dễ tìm kiếm và trình bày mỹ thuật làm người ghé vào lập tức bị cuốn hút và yêu thích.
Khiêm
cung vì trên giao diện chính, ở các tiểu mục quan trọng Phạm Cao Hoàng
đã đề cao các tên tuổi mà ông trân trọng như Đinh Cường, Trương Vũ, Ngô
Thế Vinh, Thân Trọng Sơn, Trần Hoài Thư, còn chính Phạm Cao Hoàng thì
nằm chung trong tiểu mục Các Tác Giả Khác. Sau này, có nhiều đề nghị
của anh em, ông đã khiêm tốn để tên mình sau chót với hàng chữ tắt PCH.
Tế
nhị là trên trang này không có các lời bình luận, dù khen hay chê.
Không công khai người chọn lựa bài, và không phổ biến tên tuổi những tác
giả gửi lai cảo. Chúng ta chỉ nhận biết được quan điểm thực hiện trang
như một dòng nối của Văn Học Miền Nam và giới thiệu bài vở giá trị của
các tác giả trong và ngoài nước.
Ngoài
các sáng tác thơ, văn, dịch thuật, Trang web Phạm Cao Hoàng rất chú
trọng giới thiệu các tác phẩm hội họa. Chúng ta có thể tìm thấy ở đây
hàng ngàn bức tranh của Đinh Cường, Trương Vũ, Nguyễn Trọng Khôi, Nguyễn
Sông Ba, Đinh Trường Chinh,,,
Trang
web này cũng rất cẩn thận trong cách trình bày, hạn chế lỗi chính tả,
thể hiện sự tôn trọng người đọc. Các bài viết, thơ, văn, nhạc, họa, dịch
thuật luôn thấm đẫm chất nhân văn. Có cực đoan lắm không khi thực sự
mỗi bài đăng trên trang này luôn tạo cho tôi cái đồng cảm dễ chịu và
hấp dẫn tức thời?
Hầu
như mỗi ngày, tôi đều vào trang VHNT Phạm Cao Hoàng để gặp gỡ và theo
dõi các sinh hoạt của anh chị văn nghệ sĩ quen biết. Chẳng cần liên lạc
cũng nắm bắt được các sính hoạt bạn bè đang viết gì, vẽ gì, kế hoạch sắp
tới hay đơn giản hơn là sức khỏe để cảm thấy mình ấm áp biết bao trong
vòng tay bạn bè.
Khi
Phạm Cao Hoàng thông báo chưa chính thức về việc ngừng trang web, tôi
cảm thấy như mất mát. Mất mát nhiều lắm. Một thói quen? Một niềm vui mỗi
ngày? Hay rộng rãi hơn, một khoảng trống khó trám lại cho sinh hoạt văn
học nghệ thuật hải ngoại?
Tôi
đến gặp, trao đổi trực tiếp với Phạm Cao Hoàng. Đề nghị với anh một vài
giải pháp để duy trì lại sân chơi văn học này như tìm người quản lý
trang, hay lập ban biên tập tiếp tay, hay… nhưng cuối cùng thì anh nói
với tôi: “cũng đành giã biệt mà thôi/mười hai năm ấy ngậm ngùi chia tay”.
Dạo
gần đây sức khỏe của Phạm Cao Hoàng sa sút nhiều. Sự suy yếu là chuyện
tất nhiên của tuổi tác. Buông bỏ mọi vướng bận để có thời gian nhẹ
nhàng là một chọn lựa đúng đắn và hợp lý nhất, mà nếu là tôi, tôi cũng
sẽ chọn lựa như Phạm Cao Hoàng.
Nhưng
thú thật là về phần mình, tôi có cảm giác mất mát thật lớn. Là một hụt
hẫng không biết phải nói sao khi bất chợt mất đi một thói quen bấy lâu
nay mà cứ ngỡ sẽ trường tồn mãi mãi. Thiếu hẳn đi một động lực để sáng
tác, thiếu một chí tình để bù khú chuyện văn chương thiếu gì nữa… mà
không mường tượng hết được.
Năm
2024 kết thúc trong tôi bằng nhiều nỗi ngậm ngùi, trong đó có nỗi ngậm
ngùi về việc Trang web Vuông Chiếu Luân Hoán và Trang web Phạm Cao Hoàng
không còn hoạt động. Nhưng rồi cũng phải chấp nhận sự hữu hạn của mọi
thứ trên cõi đời này. Có bắt đầu thì phải có kết thúc. Có lên đường thì
có lúc phải dừng chân.
NGUYỄN MINH NỮU
Virginia, 30.12.2024