Tên thật là Émile Salomon
Wilhelm Herzog, lấy bút danh André Maurois khi viết tác phẩm đầu
tiên: " Sự im lặng của đại tá Bramble "( Les Silences du colonel Bramble ) năm
1918. Bút danh này trở thành tên chính thức của ông kể từ năm 1947 bằng một nghị
định của Tổng thống Pháp. Ông được bầu vào Viện Hàn lâm Pháp ( Académie française ) năm
1938.
André Maurois
để
lại hơn 100 tác phẩm thuộc đủ mọi thể loại: Nhiều tiểu thuyết tâm lý ( Bernard Quesnay, Climats – có
người dịch là Tâm cảnh
-, Terre promise – Đất hứa – Les
Roses de septembre – Những đóa hồng tháng chín -) có cuốn gần với truyện vừa
và truyện ngắn, có khi có hơi hướng truyện giả tưởng ( Le peseur d’âmes – Người cân linh hồn -, La machine à lire les pensées – Máy đọc tư tưởng - .
Có những tác phẩm nghiên cứu, khảo luận ( Un art de vivre – Một nghệ thuật sống -, Sept visages de l’amour – Bảy khuôn mặt tình yêu –
Au commencement était
l’action – Khởi đầu là hành động…) Ông
còn là nhà viết sử với các
cuốn Histoire de l’Angleterre ( Lịch sử nước Anh ), Histoire des Etats-Unis ( Lịch
sử Hoa Kỳ ), Histoire de France
( Lịch sử nước Pháp ). Ông nổi tiếng nhất với một
loạt tác phẩm viết tiểu
sử các văn nghệ sĩ (
Shelley, Byron, Victor Hugo, George Sand, Balzac, Tourgueniev, Voltaire,
Chateaubriand, Marcel Proust ), các chính trị gia (
Disraeli, Lyautey ), và cả nhà khoa học ( Alexandre Flemming )…
Độc giả Việt Nam đã biết đến Ông với bản dịch ( của Nguyễn Hiến Lê ) các tác phẩm “Thư
gởi người đàn bà không quen biết” ( Lettre à une inconnue ) và nhất là “Thư ngỏ gửi
tuổi đôi mươi” ( Lettre ouverte à un jeune homme sur la conduite de la vie ), là tác
phẩm Ông viết ở tuổi 80, trong đó ông giải đáp mọi thắc mắc của thanh niên về nhiều
vấn đề: quan niệm sống, tu dưỡng, hôn nhân, việc làm, viết văn, tiêu khiển, tình
yêu, tín ngưỡng…
Ông cũng chính là người đã dịch bài thơ IF nổi tiếng của
Rudyard Kipling ra tiếng Pháp với
nhan đề Tu seras un homme, mon
fils.
Truyện ngắn của André Maurois là một bộ phận có vị trí quan
trọng trong sự nghiệp sáng tác của Ông. Đó là những tác phẩm văn chương có giá trị,
mang đầy đủ, trọn vẹn tính đa dạng và phong cách, khuynh hướng của nhà văn. André
Maurois thường đơn giản hoá những vấn đề éo le, phức tạp, được kể với giọng văn
giản dị, tự nhiên. Kiểu kết thúc câu truyện cũng rất độc đáo với một tình huống
bất ngờ, thường trái với sự chờ đợi của người đọc.
Một số truyện nổi tiếng của Ông là Người tù trở về ( Le
retour du prisonnier ), Hoa violet ngày thứ tư ( Les violettes du mercredi ) rất
được tán thưởng.
Bonnivet hơn tôi khoảng năm, sáu tuổi gì đó, Maufras nói,
nhưng con đường sự nghiệp của ông ta chói lọi và nhanh chóng đến nỗi lúc nào
tôi cũng xem ông như ông chủ hơn là bạn.
Tôi chịu ơn ông nhiều lắm. Chính ông đã gọi tôi đến làm việc tại văn phòng của
ông lúc ông lên làm bộ trưởng Bộ Công chánh, rồi, khi bộ này giải thể, cũng chính ông ta đã khéo léo “xếp “ tôi vào
Toà Thị chính.
Khi
trở lại chính quyền, ông nắm Bộ Thuộc Địa, lúc này tôi đang có một
nhiệm sở dễ chịu ở Paris nên xin ông cứ để tôi yên ở lại đó.
Quan hệ giữa hai chúng tôi vẫn thân thiết và hai gia đình vẫn thường mời
nhau đến
nhà ăn cơm.Bà Nelly Bonnivet là một phụ nữ trạc tứ tuần, còn xinh đẹp,
được chồng
cưng chiều, tỏ ra là một phu nhân bộ trưởng hoàn hảo. Còn tôi cũng đã
lập gia
đình mười năm rồi và sống hạnh phúc với Madeleine.
Vào đầu tháng sáu, vợ chồng Bonnivet mời chúng tôi ăn tối
tại một nhà hàng trong “ Rừng “ (2). Chúng tôi có sáu người, buổi tối thật vui
vẻ, đến nửa đêm vẫn chưa muốn chia tay. Bonnivet, người đã lâng lâng, ngỏ ý muốn
đi Hội chợ Neuilly. Khi còn nắm quyền, ông thích đóng vai quốc trưởng Haroun-
al - Raschid (3) để được nghe mọi người trầm trồ khi ông ấy đi qua : “ Kìa,
ngài Bonnivet đấy! “
Ba cặp vợ chồng đã quá xuân cố tìm mà không ra cái
hương vị trẻ trung trong những trò chơi con trẻ, thật ra chẳng vui vẻ gì. Chúng
tôi chơi nhiều trò xổ số và trúng giải những chiếc bánh, những con thuyền bằng
thuỷ tinh và những con vật nặn từ bột mì. Ba người đàn ông đã bắn trúng những
con tàu quay, những vỏ trứng trôi lờ đờ trên mặt nước. Sau đó chúng tôi đi tới
chỗ chiếc tàu hoả chạy vòng tròn, có lúc lộ ra ngoài trời, có lúc chui vào
trong tấm bạt như chui vào đường hầm. Nelly Bonnivet đề nghị lên tàu chơi. Madeleine
có vẻ như thấy trò chơi chẳng hào hứng gì và những chiếc đệm ghế không mấy sạch
sẽ, nhưng không muốn mọi người mất vui, thế là chúng tôi đến mua vé. Trong lúc
chen chúc để lên tàu, nhóm chúng tôi bị cắt làm hai. Chỉ có mình tôi cùng toa với
Nelly Bonnivet.
Chiếc tàu nhỏ quay rất nhanh và vòng quay thiết kế làm
sao mà hành khách trên toa cứ ngã nhào vào nhau. Ngay khúc cua đầu tiên, bà
Bonnivet đã suýt ngã vào lòng tôi. Đúng vào lúc này, tấm bạt đã dìm chúng tôi
vào bóng tối và tôi hoàn toàn không thể giải thích với anh chuyện gì đã xảy ra
trong vài giây sau đó. Đôi khi người ta có những hành động mà ý thức không kiểm
soát được. Tôi chỉ có thể nói được rằng Nelly gần như nằm dài trên đùi tôi và
tôi đã vuốt ve bà ấy như một anh lính mới hai mươi vuốt ve cô gái mà anh đã dẫn
đi hội chợ. Vẫn không ý thức được mình đang làm gì, tôi tìm đôi môi bà ấy, và
không bị cưỡng lại, hai đôi môi gặp nhau, nhằm lúc con tàu chui ra vùng ánh
sáng. Như có sự thoả hiệp, chúng tôi vội buông nhau ra ngay và nhìn nhau, choáng
váng, sững sờ.
Tôi còn nhớ là lúc đó tôi đã cố tìm hiểu xem khuôn mặt
bà Nelly Bonnivet biểu lộ điều gì. Bà vuốt lại mái tóc, chăm chú nhìn tôi không
nói gì. Cái giây phút ngượng ngùng đó trôi qua nhanh thôi. Tàu dừng lại, chúng
tôi gặp lại trên sân Bonnivet, Madeleine, và hai người cùng đi kia.
-
Trò chơi này quá trẻ con đối với chúng ta,
Bonnivet mệt mỏi nói, thôi đã đến giờ chúng ta về đi ngủ.
Madeleine tán thành và chúng tôi quay lại Cửa Maillot
(4) và từ biệt nhau. Khi hôn tay bà Nelly, tôi nhìn vào mắt bà, bà vẫn nói cười
vui vẻ với Madeleine, không để lộ một dấu hiệu nào.
Tôi không thể nào ngủ được. Sự việc bất ngờ xảy đến làm
xáo động cuộc sống bình lặng lâu nay của tôi. Tôi chưa bao giờ là kẻ hay theo
đuổi phụ nữ, từ khi lấy vợ lại càng không. Tôi rất mực yêu thương Madeleine và
chúng tôi hoàn toàn tin tưởng nhau. Còn đối với Bonnivet thì tôi vẫn yêu quý và
biết ơn. Vậy mà ma quỷ xui khiến sao mà tôi cứ nôn nóng muốn gặp lại Nelly, muốn
biết cái nhìn của bà ấy khi chúng tôi rời nhau có ý nghĩa gì. Sửng sốt? Hận
thù? Anh biết đấy, con người dù khiêm tốn nhất cũng giấu trong lòng đôi chút
kiêu ngạo. Tôi tưởng tượng một ham muốn kín đáo bỗng trỗi dậy trong giờ khắc ngẫu
nhiên. Nằm trên giường sát cạnh giường tôi, Madeleine vẫn thở đều một cách nhẹ nhõm.
