
Đời
Thủy Thủ 3
(Chương
5 đến Chương 10)
Chương
5
Trục
Bắc Đảo – Hải Tặc
Võ Bằng
trao công điện cho Hạm phó Tiến vừa bước vào:
—
Anh định vị tọa độ, cho biết cách chiến hạm bao xa.
Tiến
bước nhanh đến bàn hải đồ, chăm chú đọc:
“Không
tuần cho biết có tàu khả nghi đang đánh cá vùng biển Bắc Đảo, tọa độ 10.45N –
104.03E. Yêu cầu quý chiến hạm đến vị trí trên sớm nhất. Tuần Duyên Đỉnh HQ 729
đang trên đường. Phối hợp khám xét và báo cáo kết quả.”
Anh
đánh dấu nhanh vị trí:
—
Thưa Hạm trưởng, khoảng cách 28 hải lý.
Võ Bằng
lẩm bẩm như nói với chính mình:
— Tối
đa cũng mất hai tiếng… Liệu còn kịp?
Rồi dứt khoát chọn tốc độ khẩn cấp:
—
Hai máy tiến full!
Lệnh
ban ra. Tiếng chuông truyền xuống hầm máy leng keng. Rồi tiếng động cơ rền rĩ,
thân tàu rung nhẹ, mũi tàu hất nước trắng xóa sang đôi bên.
Anh
quay qua Hạm phó:
— Kẻ
hải trình ngắn nhất. Xong, cho tôi xem.
Tiến
nhanh chóng thi hành. Hướng mới qua cạnh một vùng đá ngầm. Nhưng biển hôm nay
êm, gió nhẹ, không hải lưu – rủi ro có thể chấp nhận.
— Sĩ
quan đương phiên! Cho lái hướng mới.
Thiếu
úy Đức bước đến nhìn hải đồ:
— Nhận
rõ. Lái hướng 315.
Hạ
sĩ Lâm lặp lại khẩu lệnh, hai tay quay bánh lái. Mũi tàu dần quay qua trái.
Trên la bàn, các con số dịch chuyển. Khi đúng hướng, anh dõng dạc:
— Hướng
315.
—
Lái thẳng!
—
Lái thẳng, hướng 315!
— Tốt.
Võ Bằng
gật đầu, ra hiệu cho Hạm phó:
— Gọi
HQ 729 hỏi vị trí.
Tiến
nói qua PRC-46:
— Hải
Dương, Bắc Bình gọi.
Tiếng
rè rè trước tiếng đáp:
— Hải
Dương tôi nghe.
—
Anh đến đâu rồi?
— Mới
zulu!
— Nếu
tới trước, gặp tàu thì chờ. Nếu là ghe, cứ xét.
— Nhận
rõ, thẩm quyền.
Tiến
cúp máy rồi nhìn Hạm trưởng:
—
Tôi có linh cảm… đó là tàu tiếp tế cho Việt Cộng.
—
Tôi cũng nghĩ vậy.
—
Nhưng theo luật, lãnh hải là 12 hải lý từ bờ. Hai nước cách nhau dưới 24 thì
chia đôi. Tàu kia cách bờ Miên 8, cách Phú Quốc 6. Như vậy… chưa vi phạm.
Võ Bằng
mỉm cười:
—
Chuyện này các sĩ quan cần hiểu rõ. Hãy nhìn vào hải đồ, các anh thấy vùng biển
Bắc Đảo không hề có đường ranh. Nghĩa là, nếu phát hiện vũ khí hay hàng quốc cấm,
chúng ta có quyền hành động, bất kể ở đâu.
Tiến
do dự:
—
Trước kia, cựu Hạm trưởng cũng nói vậy, nhưng
không giải thích. Tôi muốn hỏi mà ngại.
— Với
tôi, ai có gì thắc mắc cứ nêu. Tôi không hứa trả lời được hết, nhưng sẽ cố gắng.
Tiến
ngập ngừng:
— Có
thể nào… nhà in hải đồ sơ suất?
—
Không thể. Hải đồ Mỹ chi tiết lắm. Đến cả đá ngầm, bãi cạn, xác tàu chìm cũng
đánh dấu, thì làm sao
lại quên đường biên?
—
Nhưng nếu Miên kiện, mình có bị
liên lụy?
Võ Bằng
nghiêm giọng:
—
Theo Công Pháp Quốc Tế, biên giới biển là đường kéo dài từ biên giới đất liền
ra khơi. Đường ấy cắt ngang Phú Quốc, phía bắc rộng gấp đôi phía nam. Nên, theo
lý, Phú Quốc là của Miên. Nhưng cũng theo Công Pháp, đảo này từ xưa có dân Việt
ở, là một đơn vị hành chánh của Việt Nam nên thuộc Việt Nam. Nhưng chủ quyền
hàng trăm đảo nhỏ quanh phía bắc thì vẫn còn tranh chấp.
Tiến
sốt ruột:
— Vậy
nên mới cần đường ranh giới biển!
—
Năm 1939, quan Toàn quyền Brévié vẽ một ranh giới gọi là đường Brévié, vòng
quanh hai phần ba Bắc Phú Quốc, cách bờ 3 hải lý. Đảo nào trong đường đó thuộc
Việt Nam, ngoài thì thuộc Cao Miên.
— Chỉ
ba hải lý? Thiệt thòi cho mình quá!
— Có
thể ông Brévié nhìn theo thực tế: Việt Nam giữ trọn Phú Quốc thì nên nhường
Miên phần biển rộng hơn. Nhưng VN không đồng ý. Cuối cùng, ông xác định rõ: đường
Brévié chỉ là ranh giới hành chánh, không phải biên giới quốc tế.
Tiến
trầm ngâm:
— Tại
sao không chia đôi theo đúng Công Pháp?
—
Miên không chấp nhận, nhất định đòi ranh giới hành chánh là hải giới. Đến nay vẫn
đang bàn cãi.
—
Bàn… suốt 30 năm chưa xong!
— Vì
chưa có đường ranh rõ ràng nên Miên thỉnh thoảng đổ quân chiếm các đảo như Kiến
Vàng, Kèo Ngựa, Thổ Chu. Và chúng ta phải hành quân giải tỏa. Đó là một trong
nhiều lý do cần chiến hạm tuần tiễu vùng
này.
Tiến
hỏi dồn:
—
Trường hợp gặp tàu chở quân Miên, mình phản ứng thế nào?
— Nếu
không có bằng chứng đổ quân, cứ theo dõi. Nếu xâm nhập trong 3 hải lý thì bắt,
đưa về An Thới. Nếu chống cự – đánh chìm.
Cả
đài chỉ huy im lặng. Mắt mọi người dõi về phía chân trời, như tìm tàu Miên đang
đổ quân…
***
Võ Bằng
chợt cau mày:
— Hạm
phó, đã bao lâu rồi tàu mình chưa thực tập tác xạ?
Tiến
lắc đầu:
—
Thưa, khoảng nửa năm.
—
Tôi muốn biết chắc các khẩu súng đều khiển
dụng.
Hạm
phó đáp vội:
— Để
tôi ra lệnh ngay.
— Tốt.
Cẩn tắc vô ưu. Cho bắn thử tất cả các ổ súng. Mục tiêu giả định cách 100 thước
và 200. Quan sát kỹ. Phải chắc chắn khu vực không ghe tàu.
Tiến
bảo sĩ quan đương phiên:
— Nhận
còi nhiệm sở tác chiến!
Tiếng
còi rú lên từng hồi, dội xuống lòng tàu, lan ra mũi, lái. Các nhân viên chạy vội
vào các ổ súng. Tiếng đạn nạp vào nòng khua vang. Các ổ súng báo cáo sẵn sàng.
Võ Bằng
đích thân chỉ thị tác xạ. Giọng anh mạnh, rõ ràng, dứt khoát:
— Đại
bác 40 mũi. Các đại liên hữu hạm. Mục tiêu hướng 2 giờ, tầm xa 100 mét. Bắn!
Một
loạt tiếng nổ giòn giã. Nước biển bắn tung tóe. Chớp sáng rạch qua không khí.
Hơi thuốc súng thoảng theo gió.
Võ Bằng
ra lệnh tiếp:
— 76
ly, đại liên tả hạm. Mục tiêu hướng 2 giờ. Cách 200 mét. Bắn.
Loạt
đạn thứ nhì rung rinh cả tàu. Khói thuốc súng nồng nặc. Từng cột nước bung cao.
Võ Bằng hài lòng và cảm thấy yên
tâm:
— Giải
tán nhiệm sở tác chiến.
Còi
vang lên. Mọi người rời vị trí, gương mặt hớn hở. Võ Bằng trở về ghế tựa. Đại
úy Cố vấn Mỹ đứng sẵn lúc nào:
—
Good afternoon, Cap!
Chào mọi người. What’s happening?
—
Chào Bill. Just gun test!
Anh
ra hiệu, cả hai cùng bước tới bàn hải đồ. Võ Bằng chỉ mục tiêu và mục đích đang
hướng đến. Có thể có đụng độ.
Cố vấn
gật đầu, vẻ quan tâm. Anh cúi xuống mở PRC 46, liên lạc nêu nhu cầu với Trung
tâm yểm trợ phi pháo Mỹ.
Võ Bằng
trở về ghế ngồi. Trong khi chờ kết quả, hai người trao đổi tâm tình. Cố vấn nói về gia đình: vợ và con
gái bốn tuổi. Võ Bằng nửa đùa nửa thật: chưa vợ nhưng có thể có con trai 5 tuổi.
Cả
hai đang cười thì máy PRC kêu “tách”. Cố vấn áp tai nghe rồi đưa ngón cái chỉ
thiên:
—
Phi pháo sẵn sàng. Dự trù 20 phút khi được yêu cầu.
— Tốt.
Có thể không dùng đến, nhưng sẵn sàng vẫn hơn.
Cố vấn
gật đầu, đứng bên hạm trưởng như một minh chứng đồng minh đáng tin cậy.
Biển
vẫn yên, sóng lặng nhưng Võ Bằng bỗng mang một linh cảm bất an. Chuyện gì sắp xảy
ra ở vùng biển phía trước?
***