Thứ Năm, 7 tháng 5, 2026
Thứ Ba, 5 tháng 5, 2026
797 . PHẠM NGỌC DŨ : Tiểu thuyết ký sự BÀ GIÁO VÂN
LỜI THƯA
‘Lòng trung thực là trang đầu tiên của quyển sách trí tuệ’.
Thưa tất cả các bạn văn và
độc giả
Lịch sử thống nhất của đất
nước đã đi qua gần 50 năm, nhiều sai lầm của thời buổi ban đầu đã làm nhức nhối
của rất nhiều thức giả, nhất là thức giả của miền Nam Việt Nam nói riêng, với
chuyên môn quá bài bản được du học từ các quốc gia văn minh tiên tiến từ châu
Âu, châu Úc và châu Mỹ trở về phụng sự.
Năm 1975 khi non sông liền
một dải, chính quyền lúc ấy còn hạn chế sự hiểu biết trong quản lý hậu chiến
nên rất đáng tiếc một số người tài được cải tạo, rồi trở về trở thành ‘vô
dụng’, thành gánh nặng gia đình. Họ sống bên lề xã hội với nỗi mặc cảm của người
thua cuộc. Đây là điều rất thực, ai cũng nhìn nhận ra được. May thay, nhiều thế
hệ phía sau đã thấy và biết sửa chữa.
Tôi viết tiểu thuyết này
khá lâu, năm 2005. Thao thức hoài không thể không xuất bản, tôi đã chỉnh trang
lại cho thật phù hợp với thời đại hôm nay, tất nhiên một phần nhỏ lịch sử đã
được khai thông tôi vẫn giữ lại, quyết định xuất bản. Nghiệp của nhà văn có
viết tác phẩm không được xuất bản là nỗi bức xúc rất lớn.
Tôi nỗ lực trong điều kiện
của chính mình hầu mong đứa con với cả tâm tình, nỗi niềm của Tiểu thuyết ký
sự: Bà Giáo Vân của tôi được khai sinh trên chính quê hương này, mặc dù thời
nay rất dễ dàng gửi đi ra bên ngoài. Tôi ý thức rằng xuất bản trong nước là
điều hợp lý và chính danh, nên kỳ này mạnh dạn gửi Nhà xuất bản cấp phép.
Nhà văn chịu trách nhiệm
trước lịch sử, còn NXB chỉ chịu trách nhiệm trước một thời đại. Một quyển sách
hay là quyển sách có giá trị nghệ thuật, luôn hướng tới cái đẹp, tính nhân văn
của con người trong xã hội mình đang sống. Văn học là nhân học.
Rất mong sách sẽ được khai
sinh, trước bạ với nhân gian trong một đất nước mình hân hạnh được dự phần cống
hiến cùng với cộng đồng tha nhân trong xã hội đương đại, nhằm hướng tới toàn
cầu hóa tinh thần văn minh cùng nhân loại trên cả hành tinh này.
Kính mong sự hoan hỉ, đồng
cảm của các bạn văn và độc giả.
Chương 1: RỦI MAY THẾ THỜI
Bà giáo Vân ngồi viết kiểm
điểm trong phòng Công an P. Tân Định, Quận 1, mắt kính tỏ trễ xuống cánh mũi
làm toát lên vẻ mặt phúc hậu và hiền lành, Người Trưởng phường đi ngang qua
cửa, chợt khựng lại quan sát, rồi anh quay về phòng có chiều suy nghĩ: Có phải
là cô giáo cũ của mình? Không thể, cô từ Quảng Ngãi làm sao vào bán chợ trời
được, cả đời cô dạy học, đã mấy mươi năm từ tấm bé đến trung học mình biết rõ,
dấu hỏi lớn được gợi lên trí chàng, có lẽ nào?
-
Này, Đ/c xuống phòng tiếp
dân xem thử người phụ nữ mang kính viết kiểm điểm xong chưa? Nhớ rót nước mời
bà đàng hoàng nhé.
-
Dạ, Báo cáo: Rõ, Cậu Công
an viên nhanh chân ra khỏi phòng
Bà giáo Vân và chiến sĩ công an vào phòng Trưởng công an.
-
Báo cáo, bà đã viết xong,
em gửi đc xem.
-
Sơn – Trưởng công an Phường
xem tường trình, anh ta khựng lại chừng vài phút.
-
Đ/c ra ngoài, tôi làm việc
với bà.
-
Rõ, anh công an viên vội vàng
ra ngoài.
-
Bà Vân sợ hãi như kẻ tội đồ
lớ ngớ chưa biết xử sự sao, tay chân luống cuống như thừa thải ra, thời gian
yên lặng lạ thường…
-
Thưa bà, bà ở Quảng Ngãi à,
bà có biết mua bán đồ tàng dư Mỹ Ngụy là phạm tội?
-
Thưa ông, dạ, tôi biết
nhưng không còn cách nào khác. Ông thông cảm cho!
-
Bà bán được bao lâu, trên
vỉa hè rồi?
-
Tôi bán mới gần ba
tuần,
-
Trước đây bà làm nghề
gì?
-
Dạ, dạy học
-
Sao lại bán đồ tàng trử
nhất là áo của lính Mỹ?
-
Rất tiếc, tôi không có ý
định ấy, là áo quần thôi chứ nào phải đồ quốc cấm.
-
Có thông báo trên dán các
nẻo đường cả rồi. Phường đã thông báo tất cả các con đường lớn trong địa bàn,
xe lưu động vẫn sáng chiều loa phóng thanh thường kêu gọi.
-
Tôi tưởng là vũ khí mới như
vậy, lần đầu mong ông tha tội, tôi đã hứa trong bản tường trình. Ông đọc hết sẽ
rõ.
-
Tôi đã đọc rồi, trước bà
dạy ở đâu, sao lại một giáo viên bán chợ trời, chắc có lý do gì, bà cứ nói,
chúng tôi xem xét, báo cáo.
-
Nỗi sợ hãi đã đi qua, sau
khi đối thoại với người trưởng phường, tuy vậy bà đang chuẩn bị cho mình câu
trả lời an bình nhất, kẻo không bị giam giữ tại phường như cô Huỳnh Kim người
bày vẻ bà bán mua.
-
Thưa ông, thú thật cả đời
tôi từ ngày ra trường đến nay chỉ dạy học, tôi dạy từ năm 1957 đến 75, sau đó
thì gia đình khó quá, nên nghe lời các bạn vào trong này kiếm tiền phụ giúp cho
con cái, nghe nói là nếu nỗ lực cũng đỡ hơn quê nhà, các cháu còn đi học, ba
mấy nhỏ bệnh chẳng làm gì kiếm ra tiền.
-
Thôi được, bà cứ nghỉ ở
đây, chiếc áo Pylajacket, các em đã lập biên bản rồi, chúng tôi phải giữ làm
chứng từ để báo cáo lên trên.
-
Sơn bước đến kéo hộc tủ, bỏ
vào, bà giáo Vân nước mắt lưng tròng.
-
Thưa ông, gia sản bây giờ
chỉ còn cái áo đó, tôi mua hết cả túi tiền tôi có được, nếu không thông cảm
cho, làm sao tôi có vốn bán mua để sống nơi này, đừng nói chi gửi về cho con!
Các con rất cần tôi.
-
Lệnh trên đã vậy, không thể
trả lại được cô à, Cô cũng thông cảm cho.
796 . TT-THÁI AN : ĐÔI MẮT NHUNG RẤT BUỒN.
Từ trung tuần tháng 8 đến tháng 9, 2021 nhiều người Việt Nam ở Mỹ hoặc ờ trong nước Việt Nam gặp nhau đều nhắc đến bệnh covid-19 của ca sỹ Phi Nhung. Từ khi vào bệnh viện Gia An 115 cho đến khi chuyển sang bệnh viện Chợ Rẫy, Sài Gòn.
Tôi không
phải là fan hâm mộ của Phi Nhung, vì tôi không thích nghe các loại
nhạc dân ca ba miền hết bản này đến bản kia. Nhưng tôi thường xuyên theo dõi các show
ca nhạc của Thúy Nga Paris nên biết đến Phi Nhung qua các tiết mục tân
cổ hát với Mạnh Quỳnh hoặc Phi Nhung hát đơn ca các bản nhạc quê
hương, có âm hưởng dân ca Nam Bộ. Thỉnh
thoảng thấy Phi Nhung và Mạnh Quỳnh hát song ca những bản Bolero thời
trước 1975.
Phi Nhung bắt
đầu xuất hiện trên Thúy Nga Paris từ cuốn
Sau đó vắng mặt liên tiếp gần 6 năm, đến cuốn 119 mới trở lại.
Thời gian này Phi Nhung ở Việt Nam nhiều hơn ở Mỹ, vì cô tìm được thị trường ca nhạc rộng lớn bên đó giúp cô hoạt động văn nghệ trong nhiều lãnh vực từ ca nhạc, đến cải lương, thoại kịch, hài kịch và điện ảnh. Nhưng cũng vì thế, khi có show Thúy Nga Paris, Phi Nhung trở về Mỹ cận ngày trình diễn nên ít thời gian tập dợt, đôi khi chương trình có thay đổi thì Phi Nhung không đủ thời gian chuẩn bị nên bị cô giám đốc Tô Ngọc Thủy cho nghỉ dài hạn như thế.
Phi Nhung lai
Mỹ, sinh vào ngày 10 tháng 4, 1970.
Đầu tháng 1, 1973 chánh phủ Hoa Kỳ rút toàn bộ quân đội của
họ ra khỏi miền Nam Việt Nam khiến tất cả bar, quán chuyên phục vụ quân
đồng mình phải đóng cửa. Các cô
gái bán bar bị thất nghiệp và buộc phải kiếm cách khác sinh sống. Những người làm sở Mỹ từ nhân viên văn
phòng cho đến người lao động chuyên quét dọn lau chùi hoặc nấu ăn,
hoặc chuyên viên kỹ thuật các ngành đều bị thất nghiệp ngang.
795 . TIỂU LỤC THẦN PHONG : THƯA RẰNG SON SẮC XUÂN XANH.
Sáng nay vườn ta nở những đóa thủy tiên đầu tiên, trời ơi cái màu vàng rực rỡ, màu trắng tinh khiết thanh tân. Đất trời đông giá mà sao thấy sắc xuân long lanh trên đầu ngọn cỏ. Những đóa thủy tiên nở sớm là dấu hiệu của mùa xuân đang đến.
Thưa rằng xuân
xanh vẫn son sắc vĩnh hằng, có đi đến bao giờ! Nhựa xuân âm ỉ chảy trong từng
thớ gỗ, mạch lá. Sắc xuân ngủ trong củ hoa chỉ đợi khi trời ấm thì bừng lên.
Xuân không đi không đến. Xuân vẫn ngụ giữa trời đông, ẩn trong vô số nụ và chồi.
Xuân có ngay giữa hạ với sắc lá xanh biếc. Xuân hòa trong muôn hồng nghìn tía của
mùa thu. Xuân ở trong đất mẹ, vi vu cùng làn gió vô tận đất trời. Xuân ấm áp
tia nắng và dĩ nhiên róc rách lưu chuyển trong dòng nước miên viễn kia. Xuân chan
hòa khắp nhân gian, sáng rực rỡ dung thông ba cõi mười phương.
Mùa xuân đã không
sanh không diệt, không đến không đi, không tăng không giảm…Cớ sao ta lại bảo
xuân về? Thưa rằng cái tâm cảm em ơi! Vì chúng ta chấp vào cái tướng mà không
thấy cái tánh ấy thôi. Phần nữa vì thế gian này là thế giới đối đãi, thế giới
nhị nguyên. Vì chúng ta thô nên mới sanh tâm ra vậy.
Năm xưa Lục tổ Huệ Năng đã từng thốt lên “Ưng vô sở trụ
nhi sanh kỳ tâm”. Cái tâm (soul, spirit, mind, thought…) khi không trụ vào bất
cứ vật gì, việc gì… thì nó trở nên kỳ diệu vô cùng, diệu dụng không sao nói hết
được! Hầu hết mọi người chúng ta tâm trụ vào tiền bạc của cải, nhan sắc sắc dục,
danh tiếng, ăn uống, ngủ nghỉ chơi bời. Trụ vào sắc, thanh, hương, vị, xúc,
pháp nên tâm chúng ta không thể dụng được cái diệu. Tâm chúng ta trụ vào ngũ dục
lục trần nên mới sanh tâm xấu – đẹp, đến – đi, tăng – giảm… và từ đó mới có
xuân khứ, xuân lai, xuân đáo, xuân này hơn xuân kia…và dĩ nhiên không thể thấy
đóa hoa mai ngoài sân trong đêm tối như ngài thiên sư Mãn Giác. Càng không thể
“ngộ” đóa hoa sen như ngài Ca Diếp.
Mùa xuân đất trời,
mùa xuân đời người còn không mất thì mùa xuân chánh pháp cũng không thể diệt,
dù rằng quy luật thịnh - suy vẫn có đấy. Quy luật thành – trụ - hoại – không vẫn
tồn tại. Sở dĩ vinh viễn son sắc xuân xanh là vì nhân duyên, nhân duyên vốn
không nên son sắc xuân xanh cũng không sanh không diệt. Sanh diệt là cái tướng,
tướng có tánh không. Có lẽ cũng từ đây mà đời có gã du tử mới làm thơ mùa xuân
son sắc vĩnh hằng
Dẫu vô thường thật
hãy còn
Mong manh cái đẹp sắc
son xuân về
Ùn lên khí vị bốn bề
Đất trời cao rộng
chưa hề thịnh suy
794 . NGUYỄN VY KHANH : Văn-học Việt-Nam 50 Năm Hải ngoại Nhà văn TRẦN DOÃN NHO
Trần Doãn Nho, bút hiệu sử dụng khi sáng tác và
ký Trần Hữu Thục tên thật, khi viết tiểu luận. Sinh ngày 25-7-1945 tại Huế. Tốt
nghiệp ngành Triết. Trước 1975, phụ
khảo môn Triết tại
Đại
học
Văn Khoa Huế; sĩ quan quân đội VNCH và cộng tác với các tạp chí văn học Sài
Gòn. Sau 1975, ở tù “cải tạo” đến 1981. Định cư ở Hoa Kỳ
1993, làm việc cho Sở Giáo Dục Thành Phố Worcester, bang Massachusetts. Cộng
tác với các tạp chí văn học giấy hải ngoại: Văn
Học, Hợp Lưu, Thế Kỷ 21, Diễn Đàn Tự Do, Văn,
và các trang mạng.
Tác-phẩm đã xuất bản: các tập truyện ngắn Vết Xước Đầu Đời (Thanh Văn, 1995), Căn Phòng Thao Thức (Thanh
Văn, 1997), Đi. Trong Một Buổi Sáng (Văn Học Press, 2021) - ký và tùy bút Loanh Quanh
Những Nẻo Đường (Văn
Mới, 2000), truyện
dài Dặm Trường (Văn Mới, 2001; Thư Ấn Quán tb 2018) - các biên-khảo tiểu luận Viết và Đọc (Văn
Học, 1999), Tác Giả Tác Phẩm và Sự Kiện (Văn Mới, 2005), Từ Ảo Đến
Thực (2006), Ẩn Dụ Cuộc Phiêu Lưu của Chữ (Người Việt, 2015), …
*
Trần
Doãn Nho giáo chức và đã khởi nghiệp văn-chương từ trước 1975, ông thực sự xuất
bản từ khi định cư tại Hoa Kỳ. Là một
cây bút trí thức, do đó khi sáng-tác ông cũng đã hơn một lần cho người đọc thấy
ông nhiều suy tư:
con chữ Trần Doãn Nho hoặc
Trần Hữu Thục, nếu không có mục-đích thì cũng liên hệ đến tâm thức và ý nghĩa
nào đó của hiện hữu, của con người và nhất là con người Việt Nam!
Trong Ẩn Dụ, Cuộc Phiêu Lưu của Chữ, ông nghiên cứu về “ẩn
dụ” trong văn học Đông Tây trãi qua các thời đại. Chương viết về “Chữ nghĩa:
chữ và nghĩa”, ông cho biết:
“Chữ: Nói đến chữ, ta
thường nghĩ ngay đến chữ viết. Từ lâu, đó là cách chúng ta suy nghĩ về ngôn
ngữ. Dưới hình thức chữ cái, chữ viết tự phân cách ra khỏi sự vật, đưa đến sự
khác nhau giữa chữ và vật. Nhưng nhờ thế mà ngôn ngữ “tách khỏi thế giới và trở
thành một lãnh vực tự động, một lãnh vực có thể suy nghĩ,” theo Arild Utaker,
trong một bài viết bàn về Saussure. Từ đó, ta có ngữ học, một khoa học về chữ
viết gắn liền với nghệ thuật viết và đọc. Và cũng vì thế, ngôn ngữ trở thành
“một vấn nạn triết lý”: tương quan “giữa ngôn ngữ và thế giới” hay nói khác đi,
tương quan “giữa chữ và sự vật.” Mặt khác, chữ viết được xem như là tượng trưng
cho lời vì nó có thể được phát âm. Do được thị giác hóa, nghĩa là bị khách thể
hóa, lời tự biểu lộ ra trong chữ. Lời có chữ như một tấm gương. Nhưng nếu lời
là chìa khóa của chữ thì nó lại bị lệ thuộc vào chữ. Ngữ pháp xem chữ vừa là
phản ảnh vừa là tiêu phạm của lời. Rốt cuộc, sự đúng sai của lời chỉ có thể tìm
thấy trong chữ. Saussure nhìn vấn đề một cách khác hẳn … “Hoạt động ngôn ngữ”
là khả năng của con người có thể tự diễn đạt qua hình thức ký hiệu. Khả năng
này không chỉ dành riêng cho ngôn ngữ tự nhiên nhưng mà cho tất cả mọi hình
thức giao tiếp của con người. Còn “ngôn ngữ” (hay “tiếng”) là tập hợp những ký
hiệu được sử dụng bởi một cộng đồng để truyền đạt với nhau: tiếng Anh, tiếng
Pháp, tiếng Việt. Ngoài ra, Saussure còn phân biệt “ngôn ngữ” và “lời nói”.
“Ngôn ngữ” có tính chất xã hội và độc lập với cá nhân. “Lời nói” là sự sử dụng
cụ thể những ký hiệu ngữ học, có tính cách cá nhân. Cả hai lệ thuộc lẫn nhau.
Ngôn ngữ vừa là công cụ vừa là sản phẩm của lời nói. Với khái niệm này,
Saussure phân biệt cách sử dụng ngôn ngữ với chính ngôn ngữ được hiểu như là
toàn thể các ký hiệu. Chữ viết, theo ông, tự nó không phải là thành phần của hệ
thống nội tại của ngôn ngữ. Ngôn ngữ và hình thức chữ viết của nó xây dựng nên
hai hệ thống ký hiệu tách biệt nhau. Nhưng người ta vẫn xem như chữ viết là
tượng trưng cho ngôn ngữ. Vì “chữ viết gắn với lời nói mà nó tượng trưng chặt
chẽ đến độ nó tìm cách cưỡng đoạt vai trò chính” của lời nói. Một ngôn ngữ có
một truyền thống nói độc lập với chữ viết thì ổn định hơn, nhưng ưu thế của chữ
viết khiến ta không thấy được điều đó...”.
“Nghĩa: Dù là bằng âm thanh hay bằng đồ hình (graphic),
chữ là những ký hiệu. Tự bản thân, chúng chỉ là hình thức chứ không phải là
chất liệu. Nếu mỗi chữ tượng trưng cho chỉ một điều nào đó và chỉ điều đó mà
thôi thì chữ là nghĩa/nghĩa là chữ. Nghĩa, trong trường hợp này, là cái chứa
đựng trong chữ đã được cộng đồng bản ngữ chấp nhận và tương đối ổn định. Nghĩa
là, chữ đã trở thành từ vựng, được ghi vào trong tự điển. Thực tế, trong nhiều
trường hợp, ngay trong cái “tương đối ổn định” đó, nghĩa lắm khi không hề đi
đôi với chữ. Chẳng hạn như chữ “đi”. Đi là động tác di chuyển bằng chân hướng
về phía trước, nhưng có nhiều chữ đi lại có nghĩa khác, thậm chí khác hẳn: đi
đêm, đi khách. Hay chữ “ăn”: từ chỗ là động tác bỏ thực phẩm vào trong miệng,
ta có những chữ ăn khác như ăn cánh, ăn ảnh, ăn gian… mà ý nghĩa của chúng
dường như chẳng có liên hệ gì mấy đến chuyện “ăn”...”.
Thứ Năm, 30 tháng 4, 2026
793 . HOÀNG KIM OANH : BONG BÓNG BAY TRÊN ĐÔI BỜ HIỀN LƯƠNG
BONG BÓNG BAY TRÊN ĐÔI BỜ HIỀN LƯƠNG *
Ba mươi tháng tư!
Ba mươi tháng tư!
Khát vọng hoà bình sao chỉ toàn bong bóng?
thổi phồng lên
đỏ trắng xanh vàng
bay bổng giữa trời xanh
đi về đâu những khát vọng bình yên?
sẽ hạ cánh trên miền nào Tổ Quốc?
hay vỡ tung trăm ngàn mảnh tả tơi?
Rơi về đâu
từng vỏ bóng hoà bình?
Non sông sao phải thượng cờ “Thống nhất”?
nửa thế kỷ rồi chưa thống nhất được sao?
vĩ tuyến lòng ta hay vĩ tuyến đôi bờ?
biển gần xa còn gào thét oan khiên
trăm ngọn pháo tưng bừng mừng thống nhất
Cát Vàng ơi, thất thổ có nghe chăng?
ngọn cờ nào cho nước mắt thôi rơi?
ngọn cờ nào anh em thôi giày xéo?
ngọn cờ nào cho mắt mẹ thôi mòn?
thượng lên đi cho dân tộc Tiên-Rồng
trăm con lại cùng trở về một bọc
thở cùng nhau chung một nhịp Âu Cơ
Bắc-Trung-Nam đừng chia cắt lạc loài.
Tôi từng mắt rụa ràn ngày hôm ấy
tim rung lên thổn thức Bắc - Nam ơi
Huế - Sài Gòn- Hà Nội sẽ chung tay
Hoà Bình ơi!**
Việt Nam ơi!**
ngơ ngẩn. khóc lại cười...
Tôi đã sống trọn mình những ngày rất trẻ
Rừng U Minh mùa tràm ong trữ mật
đỉa, phèn, muỗi, vắt chẳng chùn buớc chân tuổi hai
hai
ngỡ tình yêu con chữ đổi thay đời
chín khúc rồng lấp lánh miệt vườn xa
hiền hoà trôi từng con nước lớn ròng
An Phước, An Hoà, Mỹ Đức, Thuận Yên...
Khát vọng in từng tên xóm tên sông...
Và hạnh phúc ngỡ thiên đường có thật.
Tôi đã đến Hiền Lương, Đồng Lộc, Đông Hà
đường Khe Giao, Hồng Lam, Linh Cảm
dấu can qua còn đó hố bom sâu
Tôi đã lặng bên Cổ Thành, Thạch Hãn
nắm hương trên tay
không dám cắm "bên này"
sợ lỗi phần đau đớn phía "bên kia"
ai mạc mặt, ai gọi hồn viễn xứ?
Máu xương nào
không xương máu Việt Nam...?
Bước rất chậm bờ Nam qua bờ Bắc
từng nhịp quặn lòng đau hơn bảy ngàn ngày
Những bà mẹ Gio Linh nay,
bao lần mang khăn gói...
nhặt xác con trong lửa đạn bời bời?
nòng súng hận thù điên loạn nã đêm qua
Hàng dừa bê tông tượng cô gái khăn rằn
nghe gió rền bên ni bờ Bến Hải
rào kẽm gai và lằn ranh nhức nhối
loa bên kia
máu lệ tiếng oan hồn...
Tôi đã đếm từng nấm mồ không tên tuổi
những ngôi sao lạnh lẽo giữa lá rừng Trường Sơn
xao xác gió hoang vu
những ngôi sao lạc loài ở Vị Xuyên, Côn Đảo mịt mù
sương
Nhưng làm sao đếm hết
cả những người đi đi mãi không về...
bìa rừng? ngọn suối? đồn vắng? đảo hoang?
anh là ai
núm ruột. cuống chưa lìa…
Và Gạc Ma...giữa vòng tròn bất tử
cúi đầu đau
đâu chỉ có Gạc Ma?
"Chiến tranh quá dài nên người quá
khác"***
biết làm sao
hàn gắn Việt Nam tôi?
biết làm sao
trả thanh bình non nước?
Khát vọng hoà bình đâu phải là bong bóng!
Khát vọng hoà bình đâu phải cứ hô suông!
khi sa-giông đang đổi lốt thành người
và rô-bốt vừa ký xong hiệp ước
Đừng thả bóng.
Đừng pháo hoa rầm rộ.
một cây cầu một con đường hay ngôi nhà tránh lũ
thêm tấm chăn cho nghìn kẻ không nhà
một bữa cơm cho vạn người cơ nhỡ
cuốn vở, cây bút chì hay chiếc áo lành hơn...
triệu em thơ yên ổn học nên người...
Khát vọng hoà bình đâu phải là bong bóng!
Thống nhất non sông
đâu chỉ trên bàn giấy
bao nhiêu dự án nghìn tỷ bỏ không****
hay trong cuộc đỏ đen vừa ngã giá
theo phần trăm
chia số phận nhân dân!
30.4.2019