VIẾT TRUYỆN TRONG LÚC LÁI XE?
Tôi không biết các nhà văn khác thường viết
truyện ngắn hay tiểu thuyết của họ vào lúc nào? Có lần tôi từng đọc đâu
đó rằng, một văn/thi sĩ cần một căn phòng yên tĩnh, một chiếc bàn gỗ quen
thuộc, một tách cà phê nóng bên cạnh và vài bản nhạc nhẹ làm bạn đồng hành. Hay
có người thích viết vào buổi sáng. Cũng có người chỉ tìm được cảm hứng vào lúc
nửa đêm, khi cả thế giới đã chìm vào giấc ngủ, để những câu chữ âm thầm trong
lòng mới bắt đầu thức dậy…
Còn tôi? Tôi viết truyện ngắn vào những lúc
chẳng giống ai. Tôi viết khi đang lái xe. Nhưng, xin đừng vội giật mình. Tôi
không vừa cầm vô-lăng vừa cặm cụi viết trên giấy, cũng không phải kiểu người
liều lĩnh vừa lái xe vừa ghi chép những dòng chữ. Tôi chỉ viết bằng trí tưởng
tượng… Những câu chuyện của tôi thường bắt đầu từ những chuyến đi xa, trên
những xa lộ dài hun hút của nước Mỹ, nơi chiếc xe băng qua những tiểu bang nối
tiếp nhau như những trang sách đang được mở ra trước mắt. Ðó cũng là lý do tôi
thích lái xe (“đi du lịch bụi") đường xa vào ban đêm. Có lẽ nhiều người sẽ
thấy đó là một sở thích kỳ lạ?
Ban đêm vốn là lúc người ta tìm về sự nghỉ
ngơi, đóng lại những lo toan của một ngày dài. Nhưng đối với tôi, đó lại là
khoảng thời gian tâm hồn trở nên tỉnh táo và rộng mở. Khi vợ con đã ngủ say
trong xe, khi những câu chuyện thường nhật tạm lắng xuống, khi tiếng trò chuyện
quen thuộc không còn vang lên bên cạnh, không gian chỉ còn lại tiếng động cơ
đều và ánh đèn pha, rọi thẳng về phía trước, tôi cảm thấy mình như một người lữ
hành đi giữa một thế giới riêng biệt.
Ngoài khung cửa kính là những cánh đồng rộng
lớn chìm trong bóng tối. Hay những thị trấn nhỏ nằm im lìm dưới ánh đèn vàng
nhạt. Hay những bảng hiệu ven đường lướt qua trong vài giây rồi nhanh chóng
biến mất vào màn đêm. Có những đoạn đường tôi chạy hàng trăm dặm mà phía trước
chỉ còn vài chiếc xe tải đường dài, lặng lẽ cùng tôi chia sẻ một hành trình
không tiếng nói…
Chính trong những khoảnh khắc tưởng như cô độc
ấy, những câu chuyện bắt đầu tìm đến. Chúng đến nhẹ nhàng như những người khách
lạ bước vào tâm trí, mang theo những số phận, những ký ức, những niềm vui và cả
những nỗi buồn chưa từng được kể. Và tôi chỉ là người may mắn được ngồi đó,
giữa con đường dài trong đêm, để lắng nghe và ghi nhớ.
Trong những chuyến lái xe xuyên bang ấy, tôi
chưa bao giờ chủ ý đi tìm nhân vật. Ngược lại, chính những nhân vật lại tìm đến
với tôi. Họ không phải là những con người quá xa lạ hay chỉ tồn tại trong trí
tưởng tượng. Phần lớn họ bước ra từ chính cuộc sống thường nhật quanh
tôi. Một người bạn cũ, một người thân trong gia đình, một người hàng xóm,
một người khách tình cờ gặp ở quán cà phê, một người đồng hành trên chuyến xe,
hay đơn giản chỉ là một câu chuyện được kể lại bởi một người bạn nào đó. Đôi khi chỉ một ánh mắt, một câu nói vu vơ hay
một kỷ niệm ai đó vô tình nhắc đến cũng đủ để gieo vào lòng tôi hạt mầm của một
truyện ngắn.
Rồi… từ những hạt mầm nhỏ bé ấy, trí tưởng
tượng bắt đầu làm công việc của nó. Có khi trước mắt tôi hiện lên hình ảnh một
người đàn ông tuổi xế chiều lặng lẽ ngồi trong căn nhà cũ bên bờ biển trong xóm
chài nghèo năm xưa... Có khi đó là một người đàn bà trung niên mang trong lòng
một bí mật mà suốt mấy chục năm chưa từng đủ can đảm kể với bất kỳ ai. Có khi
chỉ là một cậu thanh niên mới rời quê hương, lạc lối, ngơ ngác, đứng lặng giữa
đại sảnh phi trường với chiếc va-li nhỏ, vừa háo hức vừa lo lắng trước một
tương lai chưa biết sẽ đưa mình về đâu…
Những nhân vật trong đầu/trí tưởng tượng rồi sẽ
thành trong truyện ấy… không gõ cửa, không tự giới thiệu tên tuổi hay lai lịch.
Họ chỉ lặng lẽ bước vào tâm trí tôi, ngồi xuống và bắt đầu kể câu chuyện của
chính họ. Điều kỳ lạ là một khi đã xuất hiện, những nhân vật ấy dường như có
đời sống riêng. Tôi là người tạo ra họ, nhưng không phải lúc nào cũng điều
khiển được họ. Nhiều lần tôi dự định đưa câu chuyện đi theo một hướng, nhưng
chính nhân vật lại lên tiếng phản đối? Nghe thì có vẻ buồn cười!
Một người đang lái xe giữa đêm khuya lại tranh luận với những con người không
hề tồn tại, (dĩ nhiên là chỉ
trong tâm trí) nhưng đối với người cầm bút, đó gần như là chuyện rất bình
thường. Khi một nhân vật đã thật sự sống trong trí tưởng tượng, họ không còn
hoàn toàn thuộc về tác giả nữa. Họ có cá tính, có suy nghĩ, có lựa chọn và
nhiều khi chính họ quyết định số phận của câu chuyện. Có lẽ điều thú vị nhất
trong quá trình ấy là những đoạn đối thoại. Tôi chưa bao giờ biết chúng đến từ
đâu. Chúng cứ thế tự nhiên xuất hiện, người này nói một câu, người kia
đáp lại, rồi câu chuyện dần mở ra như một vở kịch đang diễn ngay trong đầu.
Nhiều khi chỉ một câu nói rất bình thường cũng đủ trở thành chiếc chìa khóa mở
ra cả một truyện ngắn.
Tôi còn nhớ có lần lái xe qua vùng núi Virginia
vào một đêm mưa lất phất. Ngoài cửa kính chỉ có màn mưa và những ngọn đồi chìm
trong bóng tối, vậy mà trong đầu tôi bỗng vang lên câu nói của một người cha
dành cho con trai: "Con có thể đi xa bao nhiêu cũng được, nhưng đừng bao
giờ quên nơi mình bắt đầu." Chỉ một câu nói ấy thôi đã khiến tôi suy nghĩ
suốt nhiều giờ. Người cha ấy là ai? Ông đã trải qua những gì để phải dặn con
như vậy? Người con sắp đi đâu? Cậu đã bỏ lại điều gì phía sau?... Cứ thế, từ
một câu nói ngắn ngủi, một câu chuyện dần dần hình thành. Nhiều lúc tôi chợt
nghĩ và hỏi lòng mình tại sao không đợi đến khi về nhà, ngồi ngay ngắn trước
bàn viết rồi mới viết? Nhưng nếu chờ đúng thời điểm, có lẽ tôi chẳng viết
được gì cả. Cảm hứng chưa bao giờ là một vị khách biết hẹn giờ. Nó đến bất ngờ
như một người lữ khách ghé ngang. Có khi nó xuất hiện lúc tôi đang lái xe trên
xa lộ, lúc nhìn một người xa lạ bước qua trước mặt, hay lúc đứng lặng giữa một
trạm dừng chân. Điều quan trọng không phải là mình đang ở đâu, mà là mình có đủ
lặng để nhận ra sự xuất hiện của nó hay không. Bởi vậy, những chuyến đi dài đối
với tôi chưa bao giờ chỉ là những chuyến đi. Chúng là những cuộc gặp gỡ. Mỗi
tiểu bang tôi đi qua đều để lại một màu sắc riêng, một mảnh ghép cho câu chuyện
sau này. Một con đường nhỏ ở Tennessee có thể trở thành nơi mở đầu cho một
truyện ngắn. Một thị trấn cổ ở Pennsylvania có thể mang đến một bối cảnh đầy
hoài niệm. Một quán ăn ven xa lộ, nơi những người xa lạ ngồi cạnh nhau chỉ vài
mươi phút rồi chia tay mãi mãi, cũng có thể cho tôi một cuộc đối thoại. Tôi
luôn tin rằng mỗi con người mình gặp đều mang trong lòng một câu chuyện đáng
kể, chỉ có điều phần lớn chúng ta quá bận rộn để dừng lại và lắng nghe.
Đến khi chiếc xe dừng bánh ở nơi cần đến, khi
gia đình bắt đầu những kế hoạch của chuyến đi, tôi mới lặng lẽ lấy giấy bút
hoặc chiếc máy tính ra. Thực ra lúc ấy tôi không bắt đầu viết từ con số không.
Cả câu chuyện đã âm thầm hình thành trong suốt những dặm đường đêm. Việc của
tôi chỉ là ghi lại, sắp xếp cốt truyện, chỉnh sửa nhân vật, thêm vào một chút
hài hước, một chút nước mắt, một chút bất ngờ và một chút gia vị của đời sống,…
giống như người đầu bếp nêm nếm món ăn cho vừa khẩu vị. Có truyện đậm đà, có
truyện lại nhẹ nhàng như một tách trà, nhưng tất cả đều rất riêng của chính
tôi. Tôi không biết những truyện ngắn mình viết có làm thay đổi được ai hay
không? Có thể chúng chỉ đến với vài độc giả tình cờ trong một buổi chiều rảnh
rỗi. Nhưng điều đó chưa bao giờ là lý do để tôi cầm bút. Tôi viết không phải để
chạy đua với ai, càng không phải để chứng minh mình là một nhà văn. Tôi viết
đơn giản vì muốn lưu giữ những điều đang lặng lẽ trôi qua trong đời sống; trong
một ánh mắt, một câu nói, một cuộc gặp gỡ, một kỷ niệm, một nỗi buồn hay một
niềm vui rất nhỏ… Nếu không được ghi lại, tất cả rồi sẽ tan biến như những ánh
đèn xe khuất dần phía sau trên một xa lộ dài trong đêm.
Có lẽ nhiều năm sau, khi tuổi già không còn cho
phép tôi lái xe hàng ngàn dặm qua
những tiểu bang xa xôi, hay rong ruổi trên quốc lộ PCH-1, hay con đường dài hun
hút hai bên là biển trời từ Miami đến Key West... nữa, điều tôi nhớ nhất
sẽ không phải là những con đường đã đi qua, mà là những đêm dài ấy. Những đêm
cả thế giới đã ngủ yên, còn tôi lặng lẽ cầm vô-lăng giữa xa lộ vắng. Chiếc xe
vẫn đều đặn tiến về phía trước, còn trong đầu tôi, những nhân vật vẫn không
ngừng trò chuyện, cười khóc, yêu thương và chia ly. Họ kiên nhẫn chờ tôi kể lại
câu chuyện của họ bằng những con chữ. Và tôi hiểu rằng có những truyện ngắn
không được sinh ra bên bàn viết, cũng không bắt đầu từ một căn phòng đầy sách
hay một tách trà nóng. Chúng được thai nghén trên những cung đường dài, giữa
tiếng máy xe đều đều, dưới ánh đèn pha xuyên qua màn đêm…
-oOo-
Và hôm nay, tôi xin được gửi đến quý độc giả
một truyện ngắn cũng viết trong trường hợp như vậy... đây là một truyện ngắn
được thai nghén trên một chuyến xe từ Richmond khi gia đình tôi đưa con trai
trở lại trường James Madison, rồi theo tôi suốt chặng đường trở về nhà. Giữa
những dặm xa lộ quen thuộc, khi hai bên đường chỉ còn những cánh đồng, những
triền đồi và ánh nắng nhạt cuối ngày, các nhân vật trong truyện lặng lẽ bước
vào tâm trí tôi, bắt đầu trò chuyện với nhau. Đến khi về đến nhà, câu chuyện gần
như đã hoàn chỉnh. Việc còn lại của tôi chỉ là ngồi xuống, ghi lại những gì đã
được viết sẵn trong trí tưởng tượng suốt hành trình ấy.
HOA CÚC TRẮNG
Trong khu vườn nho trên ngọn đồi phía tây
Charlottesville, gió cuối hạ mang theo hương nho chín và mùi cỏ mới cắt. Những
hàng ghế trắng nằm yên dưới ánh nắng dịu dàng. Trên những chiếc bàn đón khách,
giữa những bình hoa được cắm hoa hồng trắng và cẩm tú cầu, thấp thoáng một bông
cúc trắng nhỏ bé, giản dị…
Không nhiều người chú ý đến bông cúc trắng nhỏ trong bình, cho đến khi mẹ cô dâu nhìn thấy. Bà
bật cười. Tiếng cười khiến mọi người ngạc nhiên, còn Anita chỉ biết cúi đầu.
Bởi vì năm năm trước, chính những bông cúc trắng ấy đã suýt khiến câu chuyện
tình yêu này không bao giờ có ngày hôm nay…
-oOo-
Lâm vẫn tin rằng trong đời người có những cuộc
gặp gỡ giống như một cơn gió. Nó đến rất nhẹ, không báo trước, nhưng đủ làm
thay đổi hướng bay của một chiếc lá. Cậu gặp Anita vào buổi sáng đầu tiên bước
chân vào Đại học James Madison, giữa thành phố Harrisonburg yên bình của thung
lũng Shenandoah.
Đó là những ngày cuối tháng Tám. Mùa hè vẫn còn
sót lại chút nắng ấm, nhưng những cơn gió đầu thu từ dãy Blue Ridge đã bắt đầu
len qua khuôn viên trường. Những hàng cây phong và sồi quanh The Quad vẫn còn
xanh, chỉ vài chiếc lá vàng đầu mùa lặng lẽ rơi xuống trên những lối đi lát
gạch.
Lâm khoác chiếc ba lô cũ, bước giữa dòng sinh
viên năm nhất đang háo hức tìm lớp và bắt đầu một chương mới của cuộc đời. Lâm
là con trai của một gia đình người Việt nhập cư ở Harrisonburg. Cha làm kỹ
thuật viên cho một công ty điện tử, mẹ làm nghề may. Hai người dành dụm nhiều
năm chỉ để con trai có cơ hội bước vào giảng đường đại học. Với Lâm, ngày hôm
ấy không chỉ là ngày đầu tiên của đời sinh viên, mà còn là giấc mơ của cả gia
đình. Đang loay hoay nhìn bản đồ trên điện thoại, cậu nghe một giọng nữ vang lên
phía sau:
- Xin lỗi... bạn có biết đường đến Burruss Hall
không?
Lâm quay lại.
Dưới bóng một hàng cây là một cô gái mặc váy
trắng giản dị. Mái tóc nâu buộc hờ sau gáy, đôi mắt màu hạt dẻ ánh lên vẻ bối
rối của một sinh viên mới. Trên cổ cô là sợi dây chuyền bạc với mặt hoa mẫu
đơn. Đó là Anita.
Lâm nhìn bản đồ trong điện thoại rồi thành thật
nói:
- Xin lỗi... mình cũng đang tìm đường. Thật ra
mình cũng không biết Burruss Hall ở đâu.
Anita nhìn cậu vài giây rồi bật cười.
- Vậy là mình hỏi nhầm người rồi.
Hai người cùng mở bản đồ, cùng tự tin bước đi,
rồi mười lăm phút sau phát hiện mình đang đi sai hướng. Một giáo sư lớn tuổi đi
ngang thấy hai sinh viên năm nhất cứ nhìn bản đồ rồi nhìn biển chỉ dẫn thì bật
cười và chỉ đường cho họ. Anita cười đến chảy nước mắt.
- Mình tưởng chỉ có mình mới hậu đậu.
Lâm cũng cười.
- Vậy từ hôm nay có thêm đồng minh rồi.
-oOo-
Có lẽ tình yêu đôi khi không bắt đầu bằng một
khoảnh khắc lãng mạn. Đôi khi nó chỉ bắt đầu bằng một lần đi lạc, một câu hỏi
đơn giản và một nụ cười khiến hai người xa lạ muốn tiếp tục bước cùng nhau?
-oOo-
Ba tháng sau, gần như mọi người trong lớp đều
xem Lâm và Anita là một đôi. Họ học chung, ăn trưa cùng nhau, cùng ngồi trong
thư viện Carrier mỗi chiều. Cuối tuần, họ đi chợ Việt mua rau thơm, bánh mì và
những món ăn gợi nhớ quê nhà. Anita sinh ra ở Mỹ nhưng cha mẹ luôn giữ tiếng
Việt trong gia đình. Vì vậy tiếng Việt của cô lúc nào cũng đáng yêu theo một
cách rất riêng. Một lần, cô hí hửng nói với Lâm:
- Hôm nay em đi cầu với mẹ.
Lâm đang uống nước suýt phun ra bàn.
- Đi... cầu?
Anita ngơ ngác:
- Ừ, đi Costco mua đồ.
Đến lúc hiểu ra cô muốn nói “đi chợ”, Lâm cười
nghiêng ngả. Những chuyện nhỏ như vậy khiến tình cảm của họ lớn lên tự nhiên.
Không có những lời hứa lớn lao, chỉ có những buổi chiều ngồi bên nhau trên bãi
cỏ, chia nhau một ly cà phê vì muốn tiết kiệm tiền, và những câu chuyện vụn vặt
của tuổi trẻ.
Một chiều cuối tháng Chín, Anita đưa điện thoại
cho Lâm xem ảnh những đóa mẫu đơn trắng. Nàng hỏi đố:
- Anh biết em thích hoa gì không?
- Hoa mẫu đơn trắng?
- Yes! Bà ngoại em nói đó là loài hoa của hạnh
phúc. Ngày cưới bà có rất nhiều hoa này.
Lâm nhìn những cánh hoa trắng trên màn hình rồi
thầm nghĩ: một ngày nào đó, mình sẽ tặng cô ấy loài hoa này. Nhưng cuộc đời
thường không đi theo kế hoạch. Sinh nhật Anita đến vào cuối tháng Chín. Lâm tìm
khắp Harrisonburg nhưng không nơi nào có mẫu đơn trắng. Người bán hoa đều nói:
- Chưa đến mùa. Phải đợi qua cuối xuân.
Ở cửa hàng cuối cùng, bà chủ tóc bạc thấy vẻ
thất vọng của cậu liền chỉ vào một thùng hoa mới chuyển đến. Những bông cúc
trắng nằm dưới ánh nắng chiều, nhỏ bé nhưng tinh khôi.
- Nếu là tôi, tôi sẽ chọn chúng. Cũng màu
trắng. Cũng là một món quà chân thành.
Lâm nhìn bó hoa thật lâu rồi gật đầu. Cậu nghĩ
rằng điều quan trọng không phải là tên loài hoa, mà là người mình muốn trao
tặng…
Chiều hôm đó, Anita ôm bó cúc trắng vào lòng,
vui vẻ nói:
- Em thích lắm.
Nhưng khi mẹ cô bước ra sân, nụ cười trên mặt
bà lập tức biến mất.
- Hoa cúc trắng?
Bà nhìn Lâm đầy bất ngờ.
- Con là người Việt mà, sao lại tặng con gái cô
hoa này?
Lâm đứng lặng. Cậu không hiểu vì sao một bó hoa
đẹp lại có thể khiến người khác buồn?
Bà Thu đưa Anita vào nhà. Qua cánh cửa khép hờ,
vài câu nói vọng ra: “hoa cúng...” “đám tang...” “điềm không tốt...”
Lần đầu tiên Lâm hiểu rằng cùng một màu trắng,
cùng một loài hoa, nhưng trong ký ức của mỗi người lại có một ý nghĩa khác
nhau.
-oOo-
Tối hôm đó, khi nghe con trai kể chuyện, mẹ Lâm
cười. Bà kể ngày xưa cha cậu cũng từng tặng bà một bó cúc vàng vì không đủ tiền
mua hoa hồng.
Cha Lâm xen vào nói:
- Nhưng mẹ con vẫn lấy ba. Không phải vì bó
hoa. Vì người tặng hoa.
-oOo-
Mùa đông năm ấy đến sớm. Lâm bước vào năm thứ
hai đại học với lịch học dày kín hơn. Ban ngày học, tối làm thêm ở thư viện để
phụ giúp gia đình. Anita cũng bận với công việc trợ giảng và phụ mẹ ở tiệm làm
móng tay. Họ vẫn yêu nhau, nhưng những cuộc trò chuyện ngày càng ít. Một tình
yêu đôi khi không mất đi vì hết thương. Nó mất đi vì hai người nghĩ rằng người
kia sẽ hiểu mà quên mất phải nói ra. Một tối thứ Bảy, Hội Sinh viên Quốc tế tổ
chức dạ tiệc cuối năm. Lâm không xin nghỉ được nên Anita đi một mình. Trong
buổi tiệc, David, bạn cùng lớp, mời Anita một điệu nhảy. Đó chỉ là một
khoảnh khắc bình thường, nhưng ai đó đã chụp lại và đăng lên Facebook với dòng
chữ:
- Một đôi đẹp nhất tối nay.
Ba ngày sau, Lâm nhìn thấy bức ảnh. Cậu thấy
Anita cười rất vui. Một suy nghĩ trẻ con xuất hiện:
-Có lẽ mình không đủ tốt. Nhưng thay vì hỏi,
Lâm im lặng. Anita lại nghĩ cậu chỉ bận thi cuối kỳ. Và sự im lặng kéo dài gần
một tháng.
-oOo-
Đêm Giáng Sinh, cha Lâm nhìn con trai ngồi bên
cửa sổ. Ông lên tiếng
hỏi:
- Giận nhau à?
Lâm gật đầu.
- Sao con không hỏi cho rõ?
Lâm im lặng. Cha cậu nói:
- Hai mươi tuổi, người ta thường muốn mình
đúng. Nhưng khi lớn hơn, người ta chỉ mong đừng đánh mất người mình thương. Câu
nói ấy khiến Lâm suy nghĩ suốt đêm. Trong khi đó, bà Thu cũng dần nhìn Lâm khác
đi. Bà từng thấy cậu giúp một cụ già thay lốp xe ở Costco, từng thấy cậu lễ
phép chào hỏi người lớn. Bà bắt đầu nhận ra mình đã nhìn một bó hoa quá lâu mà
quên nhìn người cầm bó hoa.
-oOo-
Đầu tháng Ba, Hội Sinh viên Việt Nam tổ chức
Tết trong khuôn viên James Madison. Lâm dựng sân khấu. Anita phụ trách gian
hàng thức ăn Việt. Hai người nhìn thấy nhau nhưng không ai bước tới. Cho đến
khi một bé gái đánh rơi quả bóng bay lên cành đào trang trí. Lâm trèo lên lấy
xuống, nhưng chiếc ghế trượt chân. Anita chạy đến giữ lấy. Cả hai cùng ngã
xuống bãi cỏ. Cánh hoa đào giấy rơi giữa họ. Anita bật cười:
- Anh vẫn vụng về như ngày đầu mới quen.
Tiếng cười ấy phá tan sự im lặng. Lâm hỏi:
- Người trong tấm hình hôm đó... chỉ là bạn
thôi phải không?
Anita nhìn cậu rồi bật cười. Cô mở điện thoại.
Trang cá nhân của David hiện ra với ảnh của cậu ta đang quỳ xuống cầu hôn người
con gái trong ảnh. Lâm đỏ mặt.
-oOo-
Hôm nay là đúng năm năm sau ngày hai người gặp
nhau ở khuôn viên trường James Madison, trên một ngọn đồi phía tây
Charlottesville, Lâm cầu hôn Anita giữa những hàng nho xanh mướt. Anh không hứa
cuộc đời sẽ không có khó khăn. Anh chỉ hứa:
- Mỗi khi có chuyện xảy ra, anh sẽ không im
lặng bỏ đi nữa. Anh sẽ hỏi em. Anh sẽ lắng nghe em.Anita lau nước mắt và gật
đầu.
-oOo-
Ngày cưới đến vào cuối mùa hè. Trên đỉnh đồi,
giữa những hàng nho và ánh hoàng hôn, Anita bước về phía Lâm trong chiếc váy
cưới trắng. Không có hoa mẫu đơn. Trên những chiếc bàn đón khách, giữa những
bình hoa được cắm đầy hồng trắng và cẩm tú cầu, thấp thoáng một bông cúc trắng
nhỏ bé, giản dị…
Sau nghi thức, Lâm kể với quan khách dự tiệc
cưới hôm đó:
- Sáu năm trước, tôi từng nghĩ một bó hoa có
thể làm mất đi một tình yêu. Nhưng sau này tôi hiểu, không phải bó hoa quyết
định điều gì cả. Chính cách chúng ta nhìn nhau mới quyết định. Bà Thu đưa mắt
nhìn qua những bình hoa trên bàn, rồi bà mỉm cười, chợt nghĩ:
- Ngày đó tôi chỉ nhìn thấy một bó hoa. Nhưng
hai con lại nhìn thấy một lời yêu thương. Mọi người vỗ tay. Anita nắm tay Lâm,
khẽ thì thầm:
- Anh biết không? Nếu năm đó anh mua được hoa
mẫu đơn trắng, có khi câu chuyện của mình lại không đặc biệt như vậy.
Lâm cười:
- Vậy anh phải cảm ơn vì tất cả tiệm hoa hôm đó
đều không có bán mẫu đơn sao?
Anita gật đầu!
Đôi khi những điều không xảy ra lại đưa mình
đến đúng nơi cần đến.
-oOo-
Đêm xuống, những dây đèn vàng giữa vườn nho lần
lượt bật sáng, phủ một lớp ánh sáng ấm áp lên lễ đường nhỏ. Những bông cúc
trắng xen giữa cẩm tú cầu và hoa hồng trong những chiếc lọ thủy tinh trên bàn
tiệc vẫn lặng lẽ khoe sắc, không còn gợi nhắc đến những định kiến hay nỗi lo sợ
của ngày xưa.
Giờ đây, hoa cúc trắng không còn là biểu tượng
của sự chia ly, mà trở thành một kỷ niệm đẹp, một dấu mốc ghi lại hành trình
hai con người đã cùng nhau vượt qua khác biệt văn hóa, những hiểu lầm và những
khoảng cách vô hình để cuối cùng tìm thấy sự bình yên bên nhau. Bởi sau cùng,
một loài hoa tự nó không thể quyết định ý nghĩa của một câu chuyện. Chính tình
cảm, sự thấu hiểu và cách con người nhìn vào tấm lòng của nhau mới làm nên giá
trị của nó. Điều khiến hai người xa cách chưa bao giờ là một bó hoa, phong tục,
hay khác biệt nhỏ bé, mà là khi họ không còn đủ kiên nhẫn để lắng nghe nhau.
Và, điều giúp họ trở về bên nhau không phải là sự hoàn hảo, mà là lòng bao
dung, sự chân thành và tình yêu luôn chọn cách thấu hiểu thay vì phán xét.
Giữa đêm cuối hạ trên ngọn đồi Charlottesville,
những cánh cúc trắng khẽ rung trong gió như một lời chúc phúc. Chúng nhắc rằng
đôi khi chính những điều tưởng như là trở ngại lại trở thành sợi dây gắn kết
hai con người bền chặt hơn trên hành trình đi cùng nhau.