TRẢ
LỜI PHỎNG VẤN của Tạp Chí Văn Bút Miền Đông
Nguyễn Minh Nữu – Người Ghi Dấu Văn Chương Bên Dòng Potomac
Trong hơn nửa thế kỷ hình thành và phát triển, văn học Việt Nam
Hải Ngoại đã trở thành một dòng chảy đầy màu sắc; nơi những ngòi bút kỳ cựu tiếp
tục miệt mài sáng tác, và những cây bút trẻ âm thầm nối bước, dù còn đó không
ít thử thách. Giữa dòng chảy ấy, nhà văn, nhà báo Nguyễn Minh Nữu hiện lên như
một người lặng thầm nhưng bền bỉ; một “người ghi chép” tận tụy với văn chương,
một “người kết nối” giữa thế hệ, và một “người gìn giữ” hồn dân tộc qua từng
con chữ.
Sinh năm 1950 tại Hà Nội, trưởng thành tại Sài Gòn và định cư tại
Hoa Kỳ từ năm 1995, ông không chỉ là người cầm bút mà còn là một người khởi
xướng và tạo không gian văn hóa chữ nghĩa đến với văn học và độc giả. Từ Tuần
báo Văn Nghệ Washington DC đến Tạp chí Văn Phong, từ Lời Ghi Trên Đá đến bộ
sách đồ sộ Viết Bên Dòng Potomac (tập 1 và 2)... mọi dấu ấn mà ông để lại đều
thấm đẫm tình yêu với văn học, với quê hương, và với di sản văn hóa Việt.
Đặc biệt, hai tập sách Viết Bên Dòng Potomac, vừa mới xuất bản và
ra mắt độc giả, quy tụ hơn 98 tác giả và hơn 800 trang viết, không chỉ là tuyển
tập văn chương quy mô lớn, mà còn là một kho tư liệu sống động, phản ánh tâm
thức của người Việt xa xứ: những hoài niệm về quê nhà, những trăn trở về ngôn
ngữ và bản sắc, và cả những đối thoại thầm lặng với thời cuộc.
Với tất cả những đóng góp sâu rộng và không mệt mỏi đó, chúng tôi,
Tạp chí Văn Bút Miền Ðông, xin trân trọng gửi tới quý độc giả một cuộc phỏng
vấn đặc biệt với nhà văn, nhà thơ, nhà báo Nguyễn Minh Nữu. Đây là những câu
hỏi không chỉ xoay quanh tác phẩm, mà còn chạm đến hành trình sống, trải nghiệm
sáng tác, và niềm tin vào sứ mệnh văn chương mà ông đã theo đuổi suốt hơn nửa
thế kỷ.
Tạp chí Văn Bút Miền Đông (VBMÐ):
1.
Trước hết xin ông
cho biết về tiểu sử của ông và quá trình cầm bút từ năm 1970; điều gì đã thôi
thúc ông chọn văn chương?
NMN: Năm 1965 là năm nở rộ
sinh hoạt Thi văn đoàn ở miến nam Việt Nam. Lúc đó, từ các nhật báo đều dành ra một phần cho sáng
tác thiếu nhi, và rất nhiều tờ báo dành cho thanh thiếu niên ra đời với đông
đảo đọc giả, có thể nhớ như Tuổi Hoa, Tuổi Ngọc, Ngàn Thông… Niềm vui của tuổi
mới lớn đó không có TiVi, không có internet má chỉ có sách báo và trò chơi
thiên nhiên. Tôi cũng như nhiều bạn đồng trang lứa lập các Thi Văn Đoàn rồi làm
thơ viết văn gửi đăng báo …là niềm vui
lớn nhất. Các bạn đó, bây giờ, vẫn còn cầm bút như Linh Phương (tác giả Kỷ vật Cho Em) Trịnh Y Thư ( Có thời
làm Chủ Nhiệm Tạp Chí Văn Học Cali) …Tôi cũng vậy. Đó là một thời thật đẹp của
thời thiếu nên. Sau đó , đến tuổi trưởng thành, nhập ngũ vẫn theo đuổi những ham thích đó cho các tạp
chí lớn hơn…Cho tới năm 1971, tôi mới có truyện được đăng tải trên Tạp Chí Văn
thơi do Nguyễn Xuân Hoàng làm thư ký tòa soạn.
2.
Là người sáng lập
và điều hành Tuần báo Văn Nghệ và Tạp chí Văn Phong ông nhìn nhận vai trò
của báo chí văn học Việt tại hải ngoại như thế nào?
NMN: Vì nhu cầu kiếm sống
bằng những gì mình biết trên xứ người , tuần báo Văn Nghệ ra đời. Vì thỏa mãn
đam mê chữ nghĩa và nhu cầu kết giao với
bạn tri âm cùng niềm yêu thich, Tạp chí Văn phong ra đời. Vai trò của báo chí
văn học hải ngoại vượt quá tầm suy nghĩ của tôi.