Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

785 . TIỂU LỤC THẦN PHONG : EM HIỂU CHĂNG

                                                                                                           


EM HIỂU CHĂNG

 

Em hiểu chăng?

Những điều bí ẩn của tự nhiên và vũ trụ

Chuyện tâm linh vượt tầm mức thông thường

Lẽ dĩ nhiên có rất  nhiều giả thuyết

Thật hư sẽ sáng tỏ theo thời gian

Ấy thế mà có những việc rất bình thường

Diễn ra hàng ngày lại không sao hiểu nổi

Người mình vẫn chưa ra khỏi mông muội mù mờ

Những cơn lên đồng theo bầy đàn kêu gọi

 

Ông tăng quốc doanh ngồi xe sang cao giá

Vênh váo như quan gia

Ăn xài hơn công tử

Nói lời ma mị dụ khị người mê

Con nhang đệ tử khom mình vái lạy

Dốc túi cung phụng kẻ buôn thần bán thánh

 

Linh mục nhà nước vinh danh

Khoác áo chùng đen bay qua xứ sở

Rượu thịt ê hề tha hồ hưởng

Phe phái băng nhóm du lịch bốn phương

Chính trị hóa chốn tôn nghiêm thánh đường

Mang thánh giá phục vụ quan quyền thế tục

Chăn đàn chiên

Đi theo hướng chính chuyên

 

Những ông quan đăng đàn tuyên truyền

Toàn nói nhảm, nói xàm, nói xạo

Làm như mèo mửa cạp hơn heo

Miệng thét lệnh

Tay chỉ ngón

Gây bao điều oan trái tréo ngoe

Miễn lợi ích băng nhóm đạt được tối đa

Giữ quyền lực bằng mọi giá

Dù có bán cả nước non này

Hay san bằng cả dãy trường sơn

Chuyện rõ rành nhưng ai có khó hiểu

Thật tình người cũng biết nhưng đều ra vẻ như không hề hay biết

Nhất là giới trí thức tinh hoa

Chuyện khó hiểu những lại cực kỳ dễ hiểu

Vì trí óc không nằm trong não

Mà khu trú ở bao tử với con cu

 

Tiểu Lục Thần Phong
Ất Lăng thành, 0226

 

787 . NGÃ DU TỬ : QUA CẦU NHÂN GIAN

                                                                                          


QUA CẦU NHÂN GIAN

Ừ thì làm người hát rong

Cho đời vui. Còn liệu toan đời mình.

Làm sư tử hống vang vang

Thời lạc đà thuở vác mang thị thành

Vào đời khi hết chiến tranh

Quê nhà khúc ruột, trưởng thành ra đi

Sự đời mặn ngọt tùy nghi

Từ tâm chẳng quản ngại gì đường xa

Buồn vui lòng bật ngân nga

Sống là chia sớt đi qua cõi lòng

Vác chữ tình mãi thong dong

Dập dìu phố thị cũng trong quê nhà

Hát rằng: - Quê quán dẫu xa

Bước chân muôn dặm trôi qua hội hè

Sáng trong đôi mắt tròn xòe

Nhờ trời đất dưỡng cùng bè bạn thôi

Trăm năm còn lại bên trời

Gặp lại nhau, vẫn nụ cười mến nhau

Thơm lừng ngan ngát hương cau

Giữ tròn nhân nghĩa qua cầu nhân gian

Ngã Du Tử/ SG

 

VỀ RỒI ĐI

Thềm phố cũ rong rêu loang từng phiến

Tôi quay về ngày hạ cũng hoang liêu

Không nắng quái, nhưng ngậm buồn lữ khách

Bước độc hành - Lòng chợt thấy cô liêu

Thời nghiêng ngửa nhạc tình buồn nẫu ruột

Ta bước qua bàn chân rụng hai lần

Thềm rêu cũ bâng khuâng còn đứng ngắm

Áo phong sương không che kín nỗi buồn

Về cố quận thăm lại thềm rêu cũ

Đời lãng du đành giấu bụi phong yên

Thôi đành vậy, nếp ngày xưa phai nhạt

Đếm thời gian - Để ngày ấy lụi tàn.

...

Về để thấy dưới mắt ngày thực tại

Rồi ra đi dù gian khó cũng thỏa lòng

Em không đợi một ngày ta trở lại

Còn gì đâu?: Ngần ngại với băn khoăn

Rồi vĩnh quyết bước đi không quay lại

Áo chàm phai hừng hực buổi lên đường

Đi là đến. Lòng một lòng dấn bước

Có tiếng cười rộn rã đợi muôn phương...

Ngã Du Tử

(1993)

 

TRÊN ĐỈNH ĐÈO EO GIÓ

(Cảm xúc trên đỉnh Đèo Eo Gió)

Dáng núi Đình cương hình yên ngựa

Tôi trở về sau cuộc phân ly

Gió sương quê mẹ ngày tao loạn

Còn nhớ gì không? - Đất khắc ghi

Đỉnh đèo Eo gió ngày xưa ấy

Trăng nước Nghĩa Hành mộng trùng dương

Ai đem tang tóc gieo vào đó

Đau xót trời quê vạn dặm trường

Mà thôi quê quán muôn đời ấy

Bất chợt ta về đỉnh núi xưa

Nghe gió ngại ngần trong khúc hát

Nên thương đời một nắng hai mưa.

Chiều nghiêng bóng núi vàng vọt quá

Lũ lượt đoàn xe đẩy củi về

Chân bước nhịp nhàng thoăn thoắt vội

Giữa trời treo lững mảnh hồn quê

Phiêu bạt lâu ngày giữa phố xa

Quan san muôn dặm nhớ quê nhà

Chiều nay đứng chạm ngàn mây núi

Hát giữa đời vang: - Khúc tráng ca

Ngã Du Tử

786 . TRỊNH CHU : TRANH SƠN DẦU

 


Thứ Ba, 21 tháng 4, 2026

784 . ĐẶNG TIẾN (Thái Nguyên) . Ba bài thơ về RƯỢU.

                                                                    


1.

UỐNG RƯỢU CÙNG CHÀNG NGỐC!

Bạn ta than kinh khủng. Kinh khủng
Đời sao mà giống cái vườn hoang
Thối tha cỏ độc đua chen mọc
Âm u. Rờn rợn. Tiếng sói lang.

Nghe bạn. Ta bật cười khục khục
Bạn tôi ơi! Đây rượu! Uống đi
Trời ơi sao hệt như Hăm lét
Trong kịch cùng tên của Sếc pia!

Đời là thế! Tấn trò! Muôn thủa
Nhân gian vậy cả! Thế, thế thôi!
Điên đảo, đảo điên và điên đảo
Khóc cười, cười khóc lại khóc cười.

Sống? Không sống? Hỏi ai? Ai đáp?
Lòng rỗng không. Trời đất hư vô
Hỏi làm chi cho thêm mắc mệt
Nhìn! Thu chết! Vạn vạn lá khô.

Bạn ta than! Đúng là thời mạt
Cạn trơ tận đáy chỉ có tiền
Chiếm ngôi cao! Nghênh ngang ngạo nghễ
Lấn lướt thánh thần phật cùng tiên!

Nghe than! Ta lại cười khục khục
Than chi cho mệt! Uống đi nào
"Cổ lai thánh hiền giai tịch mịch!"
Thần tiên rồi cũng sẽ lộn nhào!

Tin ta đi! Bạn hiền sầu não
Bạn đang mơ dùng gậy chống trời!
Này hỡi chàng mặt buồn hiệp sĩ
Thiên hạ chừng mê lú cả rồi!

Nhìn mặt bạn sầu bi ảm đạm
Từ cổ thư  chàng ngốc bước ra
Tâm phật khẩu xà ngơ ngẩn sống
Ta cười khục khục. Dạ xót xa.

Nào! Dốc chén! Uống đi ông bạn
Thử làm ẩm giả! Thử một lần
Học Lí Bạch khều trăng cùng uống
Thây kệ đời xem tựa cục phân!

Thành bụi hóa bùn! Tan biến hết!
Lưu kì danh! Cũng chuyện hão huyền
Nào dốc ngược! Dốc ngược! Dốc ngược...
Mây trắng đầu! Còn được mấy niên?

Bạn uống rượu hay rượu uống bạn?
Đêm tháng Giêng trăng lạnh như băng
Thăm thẳm trời cùng thăm thẳm mắt
Dòng lệ lăn dài! Sáng long lanh...

2.

TÚY THI
[Tự nhiên thấy Lý Bạch rất gần Baudelaire]
---

Độc ẩm, đối ẩm, quần ẩm
Uống như trâu như bò
Uống như rồng như rắn
Uống như sát thủ như đạo tặc
Như tiên ông như thi sĩ như gã khùng
Như một nông phu vai u thịt bắp
Như gã trai lông má lún phún ngực chưa kịp nở bụng chưa kịp thon
Trời quay tròn!
Đất điên đảo
Biển xô sóng dạt
Núi lở suối gào
Tung tóe mặt trời
Vụn vỡ vạn vì sao
Tái xanh trăng xuân lạnh giá
Hoa bay hoa bay bay theo gió
Rượu bay rượu bay bay theo mây
Dốc bình
Dốc ngược cả càn khôn thiên địa
Núi và rừng và suối và sông và biển chếnh choáng say...

Chân trời vần vũ
Ùng oàng sấm ran
Giêng hai ba chờ
Tháng Ba đợi
Ếch và rắn cùng say
Hổ và lợn cùng say
Ông lão và trẻ thơ cùng ngất ngây
Đợi mùa hè buốt giá
Nào ta mời sông sâu một chén
Núi uy nghiêm một bình
Đất thênh thang một vò
Thăm thẳm rừng tưới mưa làm rượu
Nào ta mời bạn bầu một thủa
Ngàn chén chưa đủ
Ngàn chén chưa say
Nào uống cùng gió uống cùng mây
Để quên
Để nhớ

Nào say
Say một lần
Lần đầu cũng có thể là cuối
Say cùng chất ngất núi
Đá điệp trùng
Mưa giăng tràn trề bốn phía
Nào nước
Nào rượu cuốn đi cuốn đi tất cả
Rác rến bẩn nhơ
Trôi đi
Trôi đi
Thác lũ tràn bờ
Đất đai cỗi cằn
Người cỗi cằn
Thơ cỗi cằn
Cuốn đi
Tiếc làm chi
Than khóc làm chi...

Nào say đi!
Lưu danh cần chi!

3.

CUỒNG THI
[Chợt nhớ CUỒNG VÂN TẬP từng đọc thủa nào...]
------

Cuồng vân tập! Cuồng vân tập! Cuồng vân...
Mây lành, mây dữ, mây hồng, mây xám, mây trắng, mây xanh
Cuồn cuộn, dữ dằn, lửng lơ, êm ả
Trôi nhanh, trôi nhanh
Lững lờ, quần tụ
Biến ảo khôn lường
Hình thần, hình phật, hình triết gia, hình thi gia, hình chú chó xồm
Nhanh hơn ngựa qua khe cửa
Nhanh hơn vệt nắng bên thềm
Nhanh hơn đất bằng nổi sóng
Nhanh hơn thương hải biến vi tang điền
Cuồng vân phi thường
Cuồng vân...

Ngàn năm trước đã từng
Ngàn năm sau vẫn thế
Diễm lệ trong những biến ảo
Từng khoảnh khắc qua mau
Cuồng vân vẫy gọi
Ngôn từ ta rượt đuổi
Ngôn từ ta hòa trộn cùng sắc mây vàng, xanh, trắng, đỏ
Ngôn từ ta như gió trời lồng lộng
Ngôn từ ta hiền hòa và dữ dội
Làm nên một trận cuồng ngôn
Thơ ta viết tung tỏa muôn phương
Vụn vỡ muôn vạn mảnh
Lấp lánh và sù sì và trơ lì và sắc lẻm
Khóc và cười và ủ dột và sầu bi và kiêu hãnh
Lả lướt và vững chãi phím đàn và nhát búa
Cười vang đầm đìa nước mắt
Khóc thầm và lặng câm như đá
Thờ ơ mệt mỏi buông xuôi
Ngôn từ ta như mây ngàn gió núi
Biến ảo khôn lường
Thi sĩ và gã ăn mày
Cuộc dong chơi nghiêm trang suồng sã
Cuộc ra đi miên man
Cuộc trở về nghẹn lối...

Ơi địa ngục tươi đẹp vô cùng sáng láng!
Và những thiên đường u mê những thiên đường mù!
Cuồng thi cuồng vân vời vợi đôi bờ...