Thứ Năm, 28 tháng 5, 2026

810 . TT THÁI AN . NGƯỜI ĐẸP NHIỀU MẶC CẢM

                                                                


 

Trong cơn hỗn loạn của ngày 30 tháng 4, 1975 Sương chạy ra bến Bạch Đằng, thấy người ta chen chúc nhau lên một chiếc Tàu sắp nhổ neo.  Sương lao vào, nhờ làn sóng người xô đẩy mà Sương lọt được lên cái thang dây.  Tàu nhổ neo, Sương hú hồn hú vía vì mình được ra đi trong lúc đang tuyệt vọng.

 

Giờ này cha mẹ Sương có lẽ chưa biết Sương đang rời xa Sài Gòn, và sẽ xa mãi mãi.  Nghĩ đến cha mẹ, Sương bật khóc vì chắc gì có ngày gặp lại.  Riêng anh Ba, hơn Sương 5 tuổi đang đóng quân ở đâu Sương không muốn nghĩ đến. Vì anh là mối căm hận của Sương.

Năm Sương được 11 tuổi, anh Ba đã lợi dụng lúc cha mẹ không có nhà mà đè Sương ra hãm hiếp rồi còn đe dọa Sương nếu mét với cha mẹ thì anh sẽ giết Sương.  Sương câm nín thì thỉnh thoảng anh lại đè Sương ra làm tiếp. Khi anh Ba thi rớt tú tài, anh phải đi lính, vào trại Quang Trung rồi đổi ra các đơn vị tác chiến. Thỉnh thoảng anh biên thư cho má có gửi lời thăm Sương, nhưng Sương không bao giờ biên thư cho anh.

Khi Sương được 16 tuổi, người anh rể đang làm ở tòa Đại Sứ Việt Nam Cộng Hòa tại Lào có dịp về Sài Gòn công tác hay học tập vài tháng.  Chị Hai của Sương vẫn ở lại Lào vì các  con còn đi học, chưa nghỉ hè nên anh đến ở nhờ nhà cha mẹ Sương vài tháng.  Sương gọi anh là anh Hai vì gọi theo thứ tự của chị Hai.  Anh Hai cũng lợi dụng lúc cha mẹ không có nhà mà đè Sương ra hãm.  Anh nói ngọt với Sương rằng anh yêu Sương, rằng Sương đẹp hơn chị Hai nhiều.  Anh năn nỉ Sương đừng cho ba má và chị Hai biết. Anh cũng sắm cho Sương sợi dây chuyền vàng có mặt con cá chép và đôi mắt bằng đá màu đỏ, thân cá lúc lắc uyển chuyển mà thời đó tiệm vàng hay bầy bán.  Sương chẳng thương yêu gì anh Hai, nhưng không hiểu sao nàng không cự tuyệt quyết liệt nên thỉnh thoảng anh lại đè Sương ra làm.

Mặc cảm tội lỗi càng ngày càng dầy đặc trong Sương. Khi anh Hai trở về Lào, Sương thở phào nhẹ nhõm, không muốn anh có dịp trở lại như anh hứa. 

Kỳ này theo con tàu ra khơi, rời xa Việt Nam mãi mãi, Sương hy vọng cái quá khứ xấu xa của mình cũng bị bỏ lại với phần đất nàng sẵn sàng bỏ lại sau lưng vì sắp bị đổi chủ.

Tàu đưa mọi người đến Guam.  Sau vài tháng ở Guam, Sương được qua Mỹ.  Sương được một nhà thờ bảo lãnh về Virginia, lúc này Sương vừa 18 tuổi.  Người bảo lãnh ghi danh cho Sương đi học lớp ESL. Rồi năm sau Sương vào NOVA học. Nhờ lúc này có thêm vài bạn Việt Nam, Sương quen một người thanh niên Việt Nam qua Mỹ du học trước 1975, anh này tên Bảo, hơn Sương 8 tuổi. Bảo xuất thân con nhà danh gia thế phiệt, lại có học thức, tính tình điềm đạm, nhất là có việc làm ổn định.  Sương thầm có cảm tình với Bảo, nhưng chưa bao giờ dám mơ ước đến một người chồng như Bảo. Thế mà một thời gian sau Bảo xin cưới Sương. Sương nói ngay với Bảo rằng nàng thấy mình không xứng đáng với Bảo.  Bảo hỏi tại sao? Sương nói ngày đến quá khứ bị anh rể hiếp dâm, nhưng không dám nói đến chuyện bị anh ruột hiếp. Vì nàng cảm thấy quá xấu xa, không thể cho ai biết được.  Bảo thản nhiên nói với Sương:
-Sương chỉ là nạn nhân thôi. Anh không thấy Sương có tội lỗi gì cả.  Sương quên nó đi để sống cuộc đời của mình. Đừng bao giờ nghĩ đến nó nữa.

Thế là Sương sung sướng làm đám cưới với Bảo.  Phía Sương chỉ có vài cô bạn học, phía Bảo có anh và chị gái cũng sang Mỹ học trước Bảo.  Sương không ngờ mình lại được một người con nhà danh giá như Bảo chiếu cố.

Ở với nhau nửa năm thì Sương có thai, bỏ học ở nhà chờ sinh nở. Sự thật ra Sương không tha thiết đến việc học lắm, đầu óc Sương ít khi nào chịu tập trung một lúc lâu nên khó học bài. Bảo không nài ép vợ ráng học vì chàng biết khả năng của mỗi người đến đâu thì theo đến đó.

Từ khi đứa con gái ra chào đời, Sương quá bận lo cho con, khiến nàng hay nổi nóng với chồng. Bảo luôn cố gắng phụ vợ tắm rửa, thay tã cho con những khi chàng có nhà vào buổi tối.  Khi con sốt nhẹ một chút thôi Sương đã gọi ngay cho Bảo la hét trong điện thoại gọi chàng về đưa con đi bác sỹ ngay dù Sương có thể lo việc này một mình. Bảo không bao giờ cự nự một lời.  Bảo càng điềm tĩnh chịu đựng tánh nết nóng nảy, hay la hét của Sương, Sương càng nhìn thấy tánh quân tử của Bảo, nàng càng cảm thấy mình bất xứng với chàng.  Cái vòng lẩn quẩn cứ xoay vòng vòng trong đầu óc của Sương rằng mình may mắn lấy được chồng cao sang, đầy nhân cách nhưng mình đâu có xứng với chàng.  Càng mặc cảm, Sương càng hay la hét, nạt nộ chồng một cách vô lý.

Khi con gái được một tuổi, mỗi khi Sương la hét chồng thì nó hoảng sợ khóc ré lên. Bảo năn nỉ Sương đừng quát tháo chàng trước mặt con nhưng Sương càng hung hăng hơn. Sương hét la cho đến khi mệt thở không nổi thì mới chịu im miệng.  Đứa con gái càng lớn càng thương cha và xa lánh mẹ. Vì nó thấy cha nó đáng thương, nhịn mẹ nó quá đáng. Hơn nữa, cha nó lúc nào cũng nói chuyện nhỏ nhẹ với nó và với mẹ nó, còn mẹ nó hở ra là quát tháo ầm ỹ, dễ mất cảm tình và khó gần gũi quá.  Những lúc mẹ nó quát tháo cha, cha nó không dám bỏ vào phòng vì mẹ nó sẽ rượt theo đập phá cửa.  Cha nó phải ở lại chịu trận, nghe mà vờ như không nghe để mẹ nó có nơi trút trận cuồng phong.  Mà cha nó có lỗi gì cho cam, chỉ có hơi chậm chạp chưa đi đổ rác ngay hay chưa bỏ chén đĩa vào máy rửa chén ngay hay quên chưa mua cho mẹ nó cái băng cassett ca nhạc mới ra của Ngọc Lan, của Khánh ly, Thanh Thúy, Lệ Thu vv.

Mỗi khi Sương bắt đầu lên cơn la hét, Bảo thường nói nhỏ với con gái:

-Con đi vào phòng đóng cửa lại.

Đứa con gái đến ôm cha rồi nói:

-Daddy đừng buồn, con thương Daddy nhiều.

Nhưng lần này, sau khi nó vào phòng vài phút, mẹ nó đang quát tháo lớn tiếng bỗng ngưng lại vài giây rồi hét to:

-Tiffany ra đây coi ba bị sao nè!

Đứa con gái chạy ra, nó gào lên:
-Daddy! Daddy! Rồi lấy tay đập lên mặt cha nó, nhưng cha nó bật động.

Sương nhắc con:
-Gọi 911 coi!

Tiffany gọi xe cứu thương. 10 phút sau họ đến ngay.  Sương dặn Tiffany ở nhà chờ phone nàng sẽ gọi về, rồi lái xe chạy theo.  Lúc này Tiffany đã 14 tuổi.  Người ta đem Bảo vào phòng cấp cứu, Sương ngồi chờ bên ngoài.


Qua nửa đêm, người ta đem Bảo vào ICU rồi cho Sương vào thăm, họ nói với Sương rằng Bảo đã bị tai biến mạch máu não không biết có phục hồi được không.  Sương ngồi bên chồng với tấm lòng thống hối. Nàng thì thầm suốt đêm với Bảo rằng:
-Anh ơi, em xin lỗi anh nhiều thật nhiều. Em biết em làm anh khốn khổ với em từ ngày mình lấy nhau tới giờ hơn mười năm rồi. Anh ơi, anh ráng tỉnh lại đi, em hứa sẽ không bao giờ chửi rủa la mắng anh nữa anh ơi! Em xin anh tha thứ cho em mà tỉnh lại anh ơi!

Nhưng để mặc Sương ăn năn, xin lỗi, Bảo chẳng bao giờ trở lại nữa.  Chàng ra đi vĩnh viễn khi trời chưa rạng sáng.

Tiffany oán mẹ thật nhiều. Khi nghe mẹ gọi về nhà báo tin Daddy của nó vừa chết, nó nói ngay:

-Vì mẹ mà Daddy chết.  Nhưng Daddy chết còn sướng hơn là ở với mẹ!

Nói xong nó buông điện thoại xuống rồi chạy về phòng khóc ngất, vừa khóc nó vừa kêu to:
-Daddy ơi! Daddy ơi! I want to go with you. Cho con đi với ba, ba ơi!

Chôn chồng xong, hai mẹ con ở hai phòng chẳng ai muốn nói chuyện với ai. Chị chồng đến xin Sương cho cháu gái về ở với bà để bà săn sóc nó. Nhưng Sương quyết liệt từ chối vì Tiffany là nguồn an ủi duy nhất của nàng, không có nó làm sao nàng sống nổi!

Tiffany cũng muốn bỏ mẹ qua nhà cô ở nhưng vì nó quyến luyến hình ảnh của cha trong ngôi nhà này nên không nỡ đi. Cô dặn nó:

-Con ở đây với mẹ cũng được, nhưng con cần gì thì cứ nói với cô, gọi cô một tiếng là có ngay.

Nỗi đau mất chồng đã nhiều thì chớ, nỗi dày vò vì làm chồng bị tai biến mà chết càng ngày càng to ra, to ra. To đến nỗi nó xé nát tim can của Sương, có lần Sương đã dốc hết lọ thuốc an thần ra tay định uống cho xong đời thì hình ảnh con Tiffany hiện ra, cô đơn trong căn nhà này khiến Sương thối chí, dừng lại.

Sương biết nàng không bao giờ kiếm được người chồng thứ hai có tánh khí bao dung như Bảo.  Nàng lại càng thống hối vì đã để mất chàng, đã không biết cầm nắm hạnh phúc trong tay khi có chàng.  Nàng như người mất trí, thẫn thờ chẳng thiết chải chuốt, soi gương.  Nàng cố nói xin lỗi Tiffany nhiều lần mà nó bịt tai không nghe. Nàng phải đi bác sỹ tâm lý dù trước đó Bảo khuyên nàng nhiều lần nên đi bác sỹ tâm lý mà nàng quát lên cãi lại.

Sau khi nghe câu chuyện cuộc đời Sương, bác sỹ khuyên Sương phải tự tha thứ cho mình để sống yên vui với người thân còn lại là con gái.  Nghe bác sỹ khuyên có lý thật nhưng làm sao Sương có thể tự tha cho mình? Nàng tập làm theo bác sỹ mà vô ích.

Lễ Giáng Sinh đến, Sương thuê người giăng đèn chung quanh nhà cho ấm áp, nhìn căn nhà đỡ buồn chứ nàng có tin Chúa đâu. Nàng cũng mua quà cho Tiffany như hàng năm Bảo hay làm cho con. Nhưng Tiffany lạnh lùng nhận với một tiếng cám ơn lấy lệ.

Một hôm, có người quen giới thiệu với nàng có một ông mục sư người Ấn Độ sẽ qua Mỹ tuần lễ sau Giáng Sinh, ông này có ơn Chúa đặt tay chữa bệnh, đuổi quỷ vv. Sương đang buồn nên nhận lời đi với bạn cho vui. Nàng cũng tha thiết mời Tiffany đi theo với hy vọng Tiffany sẽ vui lây.

Khi hết bài giảng, ông muc sư hỏi ai có nhu cầu xin cầu nguyện thì tiến lên, Sương không dám lên thì chính ông bước xuống.  Khi đến gần Sương, ông bảo Sương đưa tay ra. Ông vừa đặt tay lên tay Sương thì Sương òa lên khóc rống thật to, ai nấy ngạc nhiên nhìn nàng.  Ông mục sư chỉ hỏi: “Cô đang thấy gì?” Sương không trả lời mà càng khóc to hơn.  Nàng khóc thật lâu như chưa từng được khóc.  Ông mục sư bước đến đặt tay trên Tiffany thì nó cũng khóc bật lên thật to như mẹ nó. Hai mẹ con khóc thật lâu mới ngừng được.

Sau cùng, ông mục sư kêu gọi ai có sự hiện thấy do Chúa cho thì bước lên làm chứng.

Sương đã bước lên kể:

-Khi ông mục sư đặt tay trên tay tôi, tôi thấy Chúa Jesus hiện ra và nói với tôi rằng: “Ta đã tha thứ cho con rồi. Con phải tha thứ cho chính con thì con mới ở bình yên với mọi người được. Con phải thương yêu người ta như ta đã yêu con. Con phải đối xử dịu dàng với Tiffany, nó cần tình yêu của con”

Tiffany cũng nói rằng: “Chúa phán với con rằng con phải tha thứ cho mẹ vì Chúa đã tha thứ cho con rồi. Con phải thương yêu mẹ”. Nói xong, Tiffany quay sang ôm mẹ và nói “Con xin lỗi mẹ, con yêu mẹ lắm”

Hai mẹ con ôm nhau khóc, kỳ này họ khóc vì thương yêu chan hòa và thông cảm nhau như chưa bao giờ có. 

Bây giờ Sương hiểu được rằng Chúa có quyền tha tội cho nàng và nàng đã sạch tội thì không còn mặc cảm tội lỗi nữa. Một sự bình yên chan hòa bao phủ nàng, nàng biết rằng sự bình yên đến từ Chúa, không phải do nàng cố gắng mà có được!

 

TT-Thái An

7/6/2021