Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2026

814. ĐẶNG TIẾN (Thái Nguyên)- NĂM BÀI THƠ

                                                                                                        


NHỚ

Tự nhiên nhớ bánh - vẽ - chế - lan - viên
Hay chế - lan - viên - bánh - vẽ
Nhà thơ chiêm bái ngưỡng mộ bánh vẽ
Nhà thơ kính cẩn xưng tụng tung hô bánh vẽ
Nhà thơ lan truyền, lan tỏa bánh vẽ
Tên tuổi nhà thơ lấp lánh rộn ràng bánh vẽ
Thơ ca bánh vẽ réo rắt bổng trầm thâm nghiêm trí tuệ sâu sắc triết lí triết luận rạo rực say mê giang tay đấm ngực ân hận khóc than rưng rưng nước mắt...
Ôi! Bánh vẽ nhà thơ nhà thơ bánh vẽ
Con gà - Quả trứng
Quả trứng - Con gà
Trước - Sau
Sau - Trước
Câu hỏi hư vô
Câu hỏi siêu hình
Câu hỏi hiện thực
Câu hỏi siêu thực
Nến cháy và nến tắt
Đẹp như vẽ một thủa vương giả chi lan nơi vườn thượng uyển yên tĩnh cùng náo loạn...

Bánh vẽ từ đâu?
Nhà thơ biết
Nhà thơ thành thuộc lòng tay
Ngất ngây
Tận hiến ngôn từ rưng rưng ngôn từ hướng thượng
Chàng Từ Thức lạc chân nơi thượng giới
Thượng giới nhân tạo ngôn từ
Chàng Từ Thức không có phép màu cổ tích
Cũng ngẩn ngơ già
Giật mình muộn
Theo vết trượt tiếp tục giả vờ
Triết lí triết luận triết học bơ vơ ốc mượn hồn dập dềnh sóng nước
Bãi cát dài mắc cạn
Hoá bơ vơ

Bánh vẽ nhà thơ
Bánh vẽ thơ
Hết mùa
Xác xơ hoa tàn tạ hoa
Vườn giả
Người làm vườn cùng những hạt giống chằng nảy mầm.

CÓ GÌ ĐÓ Ở PHÍA SAU SỰ KIỆN

Có gì đó như hoang vu ngớ ngẩn
Như mủn mòn mục rữa rã rời
Như trống rỗng hoang liêu trì độn
Không tài nào hiểu nổi! Tôi ơi!

"Không tin được dù đó là sự thật"(*)
Cái câu thơ nổi tiếng của một thời
Giờ nhan nhản phơi ra - hình hài khác
Xấu hổ tận cùng! Tôi của tôi ơi!

Như huyễn tưởng! Cứ như trò hí lộng
Chúa ở trên cao nổi hứng đặt bày
Đám con của Người thông minh như cũ
Xôm tụ diễn trò ngớ ngẩn! Tuyệt hay.

Những rổn rảng ba hoa gào ông ổng
Những cờ đèn kèn trống cứ ứ tràn
Những ngạo nghễ tưng bưng mùi trống rỗng
Những tấn phong nhếch nhác tựa bọt tan.

Tấn kịch hề nhôm nhoam tuồng tích cũ
Nhờ truyền thông tỏ rõ mặt ươn ao
Hớn hở. Ngây ngô. Láu tôm láu cá
Tôi cứ cố mà không hiểu vì sao.

Ừ có lẽ do mùa hè nắng xối
Ung ung khắp xứ - địa ngục mùa
Loạn óc loạn hồn - ngả nghiêng bật gốc
Oái oăm phi lí ma dẫn quỷ đưa.

Có gì đó ở phía sau...! Kinh hãi
Muốn gào lên. Muốn đập phá...Rã rời
Muốn cấm khẩu. Ngoác miệng cười hoang dại
Mắt như vô hồn! Tôi của tôi ơi!
(*) Câu thơ nổi tiếng một thời!



NGHỊCH DỊ

1.

Ngoại bát tuần 
Ông bảo vẫn mê viết thơ tình
Tôi nghe
Cười 
Không bình phẩm
Huê tình
Ái tình
Dục tình
Thuần khiết
Trần thế cuồng nhiệt...
Quyền - bất - khả - xâm - tranh
Và - bất - khả - phẩm - bình - phán - xét!
Ông hắng giọng
Đọc
Ồ phối - kết - hợp 
Lãng mạn và ca dao
Yêu - căm - chiến - lạc 
Gia giảm cùng lãng nhách
Tôi nghe 
Không dám cười
Thôi thì vỗ tay...

2.

Chí Phèo oanh liệt chết
Mạch nguồn bỗng đứt
Chưa kịp trao truyền
Lò gạch hoang tiểu tử chưa kịp định dạng
Làng bỗng ủ ê buồn
Đêm lặng tờ tịch mịch
Đường làng quạnh vắng suông trăng
Bờ sông gió nồm nam hoang vắng
Không bóng 
Không hình
Không ai ngồi ngủ
Thao thiết nhớ
Cồn cào nhớ
Nhôn nhao nhớ
Ô! Đâu rồi hay như hát tiếng chửi lai láng chất thơ thẳm sâu triết lí!
Ô! Đâu rồi đấng tài hoa vượt trội
Làng ủ rũ buồn thương 
Sầu muộn từ nay không oe óe tiếng khóc ấu nhi lò gạch
Chí Phèo chết
Làng hóa thành cổ tích
Thiếu vắng anh hùng mĩ nhân
Duyên kì ngộ lỗi hẹn 
Sông trăng 
Trích tiên cũng mất.

3.

Lại Diêm Liên Khoa - tiểu thuyết
Vâng chỉ tiểu thuyết
Chỉ có tiểu thuyết - sức sống vạn năng mở mang óc não khai sáng khai minh
Tấn kịch hề vĩ đại thậm chí siêu vĩ đại 
Chính trị là thống soái
Len lỏi ngõ thẳm hang cùng
Chui gầm giường và ngự trị trên giường
Giữ nhịp và hối thúc cơn động dục động rồ điên cuồng xác thịt
Xác thịt bị đè bị nén theo khuôn mẫu lập trường theo mô hình đại lãnh tụ
Tất cả bùng
Tất cả nổ
Lí tưởng vì nhân dân phục vụ luôn sẵn sàng
Cuộc hoan lạc "ăn ngủ đụ ỉa" ê hề 
Truy hoan tận độ 
Đêm trường tân trung cổ tan hoang 
Cuộc bừng tỉnh bản năng
Vạn lí trường chinh hóa bóng ma dở cười dở khóc
Nhục dục vạn tuế
Tiểu thuyết nghịch dị - tấn kịch hề một thời oái oăm.(*)
----

(*) Xem NGƯỜI TÌNH PHU NHÂN SƯ TRƯỞNG của Diêm Liên Khoa nxb Văn học.

LÃNG NHÁCH

Liên miên cổ súy
Sống tỏa sáng
Sống rực rỡ
Sống hoành tráng
Sống cho ra sống
Đời chỉ có một lần
Thà một phút huy hoàng...
Xuân Diệu gào to trăm năm trước
Kết cục nhàn nhạt tẻ ngắt bạc màu...

Trăm năm sau 
Ngôn từ truyền thông chói và gắt
Sặc sụa mùi thuyền nghệ an
Gay gắt hương vị tôm chua đất thần kinh ngút ngàn lăng mộ...
Tỏa sáng
Rực rỡ
Huy hoàng...
Mùa hè năm nay Elnino siêu việt
Vàng mắt cả dàn
Kinh hãi...

Những cổ súy phát ra từ phòng máy lạnh
24/7
Diễn ngôn dẫn dụ thao túng điên cuồng
Nhao nhao đồng thuận
Ta
Một mình
Ngơ ngác...
Thời lãng mạn từ lâu đã thành lãng nhách
Sao ham?

Và hiểu ra
Nạn lừa đảo công nghệ cao đã lùa được các loại gà xứ sở
Đáng số 
Chứ sao.

XIN LẠY...

Xin ngả mũ chào Quý vị!
Xin ngả mũ chào!
Giản dị hơn theo kiểu thuần Việt 
Xin lạy cả nón!
Cả mũ mềm!
Cả áo tơi hà tĩnh và áo bạt china!
Xin lạy!

Thời buổi này Quý vị vẫn bình thản vẫn ung dung tự tại vẫn thiền định...
Vẫn ma mị liêu trai
Vẫn uống rượu cùng biển rộng sông dài
Vẫn thung thăng trăng thanh gió mát cùng em út
Vẫn huê tình lả lướt
Vẫn ngơ ngẩn hoàng hôn
Vẫn xếp hàng mua vé về tuổi thơ
Vẫn thơ 
Như thủa đôi mươi thế kỉ trước...

Xin ngả mũ chào!
Xin cả nón cả mũ cả áo tơi áo bạt
Lạy
Cả thơ cũng xin lạy
Lạy
Lạy
Lạy...