HOA LÊ
Tôi dừng lại mà hoa lê
bước
Trắng cả khung trời
trắng cả xuân
Chúng ta đuổi theo nhau
không kịp
Chấp chới dương quang
ngất lịm hồng
Trắng thơm em ơi
Gùi thảo dã
Hương tự nhiên tôi và em
Đắm chìm
Bạn xưa viết, tình yêu
in tuồng thế
Hình như hình như hai
đứa mình *
Những chiếc cầu không
gian mưa bụi
Ta kháo đời nhau trên lá
nõn chồi
Nụ biếc nụ biếc.
ôi
Biếc nụ
Tưởng như mình vừa mới
yêu nhau
Mái tóc em níu thời gian
đen tuyền
Trên đầu anh hoa lê vội
vã
Thương vai nồng tấm áo
còn nguyên
Triệu triệu năm sau hồn
đất đá
•
h o à n g x u â n s ơ
n