VỌNG XUÂN
Những cơn mưa sụt
sùi đã chấm dứt, những trận bão giông quằn quật rồi cũng qua đi, những dòng nước
xả hồ cuồn cuộn cũng đã vơi. Bầu trời tháng chạp trở lại trong xanh với vô vàn
mây trắng lững lờ bay.
Bao đau thương mất
mát lắng xuống, những con người tả tơi kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần dần
nguôi ngoai…Mọi người tiếp tục cuộc mưu sinh. Tháng chạp lại về, trẻ già, nam nữ
bộn bề với nhiều công việc chuẩn bị đón xuân sang.
Vườn mai sống sót
qua mùa lũ đang được chăm sóc tỉa tót để một mai xuân sang lại tươi hoa thắm nhụy
hiển hiện sắc vàng hân hoan
Ruộng vườn tan nát
sau mấy bận xả hồ, xả đập nay mọi người ra sức vun bồi, cày cấy, gieo trồng để
mùa xuân về có được bát cơm, có bánh chưng, bánh tét…
Mùa xuân xưa đã đến,
mùa xuân này đang đến, mùa xuân sau sẽ đến. Người có khổ đau hay hạnh phúc thì
xuân vẫn cứ là xuân. Xuân của đất trời và xuân cũng ở trong lòng người. Người vọng
xuân, nuôi dưỡng sắc xuân từ muôn đời và sẽ mãi như thế. Giữa khổ đau vô vàn vẫn
thấy “mùa xuân miên trường” dù phía trước hay phía sau. Còn vọng xuân là sống
còn. Những thế lực xấu, tàn độc có thể hại người, hại nước non, hại thiên nhiên
nhưng không thể nào diệt được vọng xuân, xuân vọng trong tâm thức con người.
“Mùa xuân ơi, ta
nghe mùa xuân hát…”lời ca của con người hay lời của mùa xuân? Ta không phân biệt
được, người có biết chăng? Tiếng xuân vọng trong nắng gió, thanh xuân trong nước
chảy mây bay, hương xuân ẩn trong nhụy ủ hoa khai, vị xuân đượm ngọt ngào trong
trái sai quả trĩu. Mùa xuân biếc lá thắm
cây. Xuân vô hình tướng vẫn chạm được vào cả thân tâm người. Pháp xuân tự nhiên
như thế, ai cũng có thể cảm nhận được xuân, thọ hưởng xuân cho dù là ngu muội
hay trí thức, bần hèn hay giàu sang. Pháp xuân chan hòa ai cũng có trong lòng
dù hạng cùng đinh khố rách áo ôm hay hàng cực phẩm nhân gian. Pháp xuân xuyên
suốt ba đời bàng bạc khắp mười phương. Bởi vậy người cực hiền hay kẻ thậm ác
cũng đều có cơ hội “đắc” như nhau, chỉ phụ thuộc ở mức độ sâu cạn của tỉnh mê.
Có lẽ vì vậy mà đức Phật mới bảo “ai cũng có Phật tánh” tức là ai cũng có thể
thức tỉnh, giác ngộ và ngài còn nói “ai cũng có thể thành Phật” điều này cũng
giống như ai cũng có thể “đắc” được pháp xuân.
Tháng chạp về,
xuân đã ngấp nghé bên thềm mặc cho khí vị xuân bây giờ đã khác xuân xưa. Những
lò rim mứt cổ truyền giảm đi rất nhiều, mùi thơm của nước đường sênh, của gừng
không còn bay trong gió. Đời sống con người bây giờ khá hơn không còn cái cảnh
chờ xuân đến để được mặc áo mới. Mọi vật, mọi việc ở thế gian này thay đổi
không ngừng nghỉ, thay đổi trong từng phút giây…Ấy vậy mà đời lại có những con
người, những băng nhóm cứ mãi khư khư không chịu thay đổi, mãi ôm giữ quyền lực
và quyền lợi không chịu thức thời với thời cuộc đã đổi thay; đã thế lại còn ngu
muội đại ngôn “muôn đời, sống mãi, đỉnh cao, vĩ đại…”. Thậm chí còn vô minh đến
độ đặt băng nhóm đảng phái lên trên trước mùa xuân. Làm sao có thể được? làm
sao cấm cố được thời gian? ấy là sự hoang tưởng vô minh đáng thương thay!
Xuân đến, xuân đi
nhưng xuân vĩnh viễn xuân. Người đến người
đi người dù thông minh hay đần độn. Người vẫn là người, thông minh hay đần độn phải
chăng chỉ là nghiệp, là nhân quả xoay vần? Người đến người đi, người thăng đọa
chứ mùa xuân vẫn nguyên xuân như tự thuở nào.
Tháng chạp vào
xuân ấy là cố quận. Đất trời ngoại phương mới giữa mùa đông. Vườn ta sáng nay nở
đóa thủy tiên vàng rực rỡ, một đóa thủy tiên sớm lạc loài nhưng mang đầy đủ
hương sắc dấu hiệu của mùa xuân phía trước, là vọng xuân của đất trời nhưng đâu
dễ mấy ai hay.
Người rời xa cố quận,
dù ra đi với bất cứ lý do gì cũng đều mang theo vọng xuân trong tâm tưởng. Làm
sao xóa được cái hình ảnh ký ức xuân xưa với mai vàng đào đỏ, bánh chưng bánh
tét, tà áo dài…làm sao xóa được ký ức trong tiềm thức âm thanh xuân rộn ràng với
tràng pháo chuột lẹt đẹt, đì đùng bởi pháo đại, thì thùng tiếng trống xuân…
Tính từ mốc đầu
công nguyên đến nay thì loài người đón được 2026 mùa xuân, nếu tính xa hơn nữa
thì cũng cỡ 4000 hay 5000 ngàn mùa xuân… Những con số này vô cùng nhỏ nhoi so với
dòng thời gian vô thủy vô chung, vũ trụ vô cùng tận…
Một kiếp người đón
chừng 100 mùa xuân, con số tí ti so với vô số kiếp luân hồi. Thế mới biết xuân
của đời người so với xuân của đất trời chẳng khác gì hạt bụi giọt sương giữa
thiên nhiên bao la vô biên tế.
Mấy ngàn mùa xuân
nhân loại có biết bao trận binh đao khói lửa. Con người truy sát tru diệt lẫn
nhau. Những đế quốc lớn xâm lăng nước nhỏ, bao nhiêu quốc gia hình thành và diệt
vong… nhưng mùa xuân vẫn nguyên xuân.
Xuân là mới mẻ,
tươi trẻ nhưng có những con người, những thế lực cũ kỹ không sao tưởng được! Cũ
kỹ vì sự tham lam, vì sự vô minh mà tự cuộn mình trong cái kén lợi quyền nên
không thể cảm nhận được sức xuân tươi trẻ, sự đổi mới của vọng xuân, không hưởng
được sắc xuân và càng không thể biết pháp xuân. Bọn họ đang tâm hủy hoại xuân
thiên nhiên, phá hoại xuân con người. Bọn họ dùng quyền lực tàn phá mùa xuân,
khói lửa đạn bom ngút trời, thịt nát xương tan, gây ra bao nhiêu thảm họa cho
con người cũng như muôn loài và thiên nhiên. Có một điều là những kẻ xấu, những
thế lực ác không biết rằng: người có thể giết, nước có thể diệt nhưng mùa xuân
không thể diệt, vọng xuân không thể mất, pháp xuân vẫn hiển hiện trong trời đất
mỗi độ mùa lên.
Mùa xuân vẫn vĩnh viễn
với khí xuân tươi tắn, sắc xuân rạng rỡ, thanh xuân rộn ràng, hương xuân thoang
thoảng, vị xuân ngọt ngào, xuân xúc chạm êm đềm, pháp xuân xuyên suốt ba đời
bát ngát khắp mười phương.
Tiểu Lục Thần Phong
Ất Lăng thành, 0226