Thứ Tư, 25 tháng 2, 2026

741 . HOÀNG XUÂN SƠN . Thơ HÃY NGỒI, CHẤM, PHẨY, VỚI NGƯỜI

                                                                                                            


HÃY NGỒI *

Ta từ thái cổ hiện sinh
Nhìn trăng em chỉ riêng mình em thôi
Xanh loan bóng ngọt sườn đồi
Kìa bên dốc mỏi tượng ngồi thâm kim
Mưa từ ta ngõa bóng chìm
Nghe mình trong một tiếng chim vẹt mòn
Vạt một bên đỏ màu son
Hương trôi phấn nụ vẫn còn luyến lưu
Tại sao. đừng hỏi sao cầu
Vắt ngang một nỗi sầu âu dị kỳ
Ta chưa về ta cùng đi
Tới nơi xanh thẳm rù rì bóng xuân
Hãy đứng lên trên thượng tầng
Và ngồi bệt xuống giữa an sinh này

17.2.26
@hxs
*LUP, hãy ngồi xuống đây 
Văn-Học Miền Nam 1954-1975. Tổng-quan   (2021), tr. 487-491]

 

CHẤM

Không có con hổ nào chết dưới hang
Không còn người đi lang thang trên mặt đất
Những bụi cây vướng mắc nắng vàng
Lửa đã thiêu rụi lời nguyền mật thất

Những tảng băng đông cứng xác người
Khói lửa xung quanh thời điên loạn
Nơi sa huỳnh giấu một tiếng cười
Cây đàn chủ vô âm chểnh mảng

Ta sẽ hát. ồ không. chỉ vỗ tay
Nơi quán tranh mở cửa thường trực
Để khi đêm nhớ lại mặt ngày
Chấm. xuống hàng cơn mơ đã thức


PHẨY, VỚI NGƯỜI

Không có ai làm thơ như anh
Từ đi nước kiệu vụt phi nhanh
Cái bóng rượt mình chạy trối chết
Sao mẹ rượt nên nỗi đoạn đành

Ở không được thì đi, chỉ thế
Căn cước nơi đâu cũng biệt mù
Không có ai như anh hâm hấp
Sáng trưa chiều vụng một đường tu

Muốn làm sát thủ giết buồn rầu
Vui sao được đời người rất lâu
Hết nóng lạnh chìm trong tê tái
Lại mon men chấm phết sắc mầu


h o à n g x u â n s ơ n
8 feb.26