Thứ Hai, 16 tháng 2, 2026

TẠP CHÍ VĂN PHONG CHÚC MỪNG NĂM MỚI BÍNH NGỌ 2026

Tranh Trương Vũ     


TẠP CHÍ VĂN PHONG

 CHÚC MỪNG NĂM MỚI
BÍNH NGỌ 2026. 


Kể từ giờ này (12 giờ trưa ngày 16 tháng 2 năm 2026), cho đến 12 giờ nữa là thời điểm xuân đẹp nhất của Người Việt Trong nước và Hải Ngoại.
Đó là thời gian :
Bên kia trời đã sang mùa
Bên này Nguyên Đán vẫn chưa Giao Thừa.

Trong tâm trang nửa hân hoan chờ năm mới, nửa bùi ngùi nhớ một năm đã qua nhiều biến động. Tạp chí VĂN PHONG ONLINE xin gửi đến:

-Quý vịTrưởng thượng
-Quý Thân hữu Nhà Văn Nhà thơ Họa Sĩ, Nhạc Sĩ và các độc giả thầm lăng yêu văn chương lời cầu chúc

AN KHANG- THỊNH VƯỢNG- HẠNH PHÚC
  VÀ TRÀN ĐẦY NĂNG LƯỢNG SÁNG TẠO
                   

Xin gửi tới Quý Vị một số bài thơ của các thân hữu gửi cho Văn Phong mỗi độ Xuân về , và một số tranh của Trương Vũ, Đinh Trường Giang, Đinh Trường Chinh.

THật mong trong giờ phút thiêng liêng sau giao thừa sẽ có một khoảng thời gian thú vị cho THƠ, Cho Tranh.

Thân kính.

Tạp Chí VĂN PHONG


                                                                                    

     Tranh Đinh Trường Chinh




Đoàn Văn Khánh

CHIỀU HƯƠNG TÍCH SƠN

 

Tay tiên vấn mái tóc trần

Gió nâng tấm áo tứ thân mỹ miều

Con đò vắng khách đăm chiêu

Theo dòng Suối Yến bóng chiều dần qua

 

Đào nương bặt tiếng cầm ca

Non thiêng mấy rặng mờ xa… xa mờ

Nhánh bèo trôi giạt vật vờ

Hỏi ai còn nhớ trang thơ ngày nào

 

Bay bay dải yếm lụa đào

Dùng dằng nửa muốn bắc cầu tình sang

Nửa ngần ngại chuyện dở dang

Chữ duyên sớm nhạt… đá vàng đành thôi!

 

Thiên Trù đã tắt lửa rồi

Trần gian huyễn mộng rối bời lòng nhau




Đặng Tiến (Thái Nguyên)

GIAO THỪA

 

Kính tặng Anh Nguyễn Minh Nữu[ Minhnuu Nguyen ]

 

Những năm tôi chưa ngẩn ngơ vêg già

Trai út vừa vào lớp một

Thành lệ trước giao thừa

Hai bố con đảo một vòng thành phố...

 

Thành phố tỉnh lẻ 

Thành phố cũng có chợ hoa

Cũng có Tết nhà nhà

Bán mua mua bán...

 

Hai bố con không hòa vào dòng người tập nập

Đang vui

Hai bố con hầu như không nói

Không hớn hở 

Không nhiều thứ

Chỉ lặng lẽ nhìn...

 

Cái chợ hoa trước giao thừa

Là bãi giác khổng lồ

Lạnh thấu xương

Có khi mưa 

Có khi ầm ào sấm sét

Những người lao công

Dọn rác

Dọn rác

Dọn rác

Âm thầm giữa dòng đời 

Háo hức 

Súng sính áo quần đủ mốt

Cười nói ngả nghiêng chờ xem pháo hoa...

 

Những khu chợ tạm 

La liệt ế thừa

Hoa

Cây

Đủ loại

Không ai mua

Tất cả lẫn vào bóng tối

Những người bán hàng

Âm thầm lặng lẽ 

Như cố thu mình  cho bớt lạnh

Trong những căn lều tạm bợ

Giao thừa 

Giao thừa

Nhà ai đó 

Sáng rực pháo hoa và pháo điện nổ...

Những nơi hai bố con tôi đi qua

Vẫn âm thầm bóng tối

Giao thừa hình như không tới....

 

Cả chục giao thừa 

Như thế

Hai bố con lặng lẽ 

Đảo một vòng quanh phố

Vẫn chợ hoa - bãi rác khổng lồ

Vẫn những ngổn ngang hoa và cây ế ẩm

Vẫn những người lao công lặng lẽ âm thầm

Vẫn những căn lều tạm bợ 

Vẫn thế thôi...

 

Và con tôi 

Vẫn thế 

Lặng lẽ nhìn

Tôi chưa bao giờ hỏi

Con trai của bố nghĩ gì!

 

Tháng năm lặng lẽ trôi

Lại chuẩn bị đón giao thừa.



Hoàng Kim Oanh

GIAO THỪA…

 

Nghiêng cành xuân

Gió qua thềm

Đất Trời khép mở chào đêm vô cùng 

 

Say cùng ta

giấc tương phùng

Say cùng ta

mọi bão bùng sẽ tan

đêm nồng ngây ngất sang trang

 

Lả lơi vàng ngọc mơ màng

đêm trinh nguyên mộng

bóng tràn bóng xuân

khóc cười năm cũ

bâng khuâng

          nâng niu cành biếc mà trân quý đời

   đêm thơm thiên khúc gọi mời

 

   rót đi tiền kiếp rong chơi

rót đi cạn chén đầy vơi

xuân nồng

          Hôm Qua vừa chạm Hôm Nay

          Ta và Ta

          phút trần ai

          mịt mờ

          Ta và Ta

          Mộng Nam Kha

          Nụ xuân vừa hé

          thiêng liêng

          Giao thừa.

 


Hồng Lĩnh Phạm Thị Quý

GIAO MÙA

 

Mùa đông rồi cũng qua đi

Nghe trong cơn gió thầm thì gọi Xuân

Đất trời dường cũng bâng khuâng

Khi cành xanh nẩy lộc mừng nắng mai

Dịu dàng tay nắm bàn tay

Mong cho tháng rộng ngày dài bên nhau

Từ xanh cho đến bạc đầu

Biết bao gian khổ thương đau đã từng 

Ngắm nhìn cuộc sống xoay vần 

Hết đông trời lại vào xuân rộn ràng


        Tranh Đinh Trường Chinh



Nguyên Cẩn

TRƯỚC GIỜ GIAO THỪA

 

Người đổ như nêm đêm trừ tịch

Lắng  lòng nghe vọng tiếng chuông ngân

Ngoài phố tiếng ai cười khúc khích

Đường nào cũng dẫn đến mùa xuân

 

Vậy đó tạm quên thời Covid

Những ngày buồn thảm phía sau lưng

Sân bay dõi mắt tìm thân thích

Tay lại choàng vai mắt lệ rưng

 

Một tiếng nữa ta chào năm mới

Cọp đi, mèo đến- giấc mơ hiền

Thân chuyển vươn vai mà bước tới

Mong ngày  đất nước được bình yên

 

Ta lại đi từ Nam ra Bắc

Bốn phương  về một mái nhà xưa

Cạn ly quên những ngày xa lắc

Người gọi tên người giữa phố trưa

 

Một tiếng nữa ta chào năm mới

Nghe chừng trong gió có ai reo

Đàn trẻ không cần khoe áo mới

Đất đổi màu trời cũng đổi theo

 

Giao thừa một chủt tình phơi phới

Lòng như thơ trẻ mạch đời vui

.,,,



Nguyễn Minh Nữu

NHÁNH ĐÀO BẠN TẶNG

 

Bạn đến thăm và tặng nhánh đào

Nâng ly  mà nhắc chuyện xuân nào

Núi thẳm rừng sâu khe tuyệt lộ

Giao thừa một điếu thuốc chia nhau

Nhớ quá những bạn thời chinh chiến

Đã khuất chân mấy cuối chiến hào

 

Bạn lớn hơn ta một cái đầu

Tuổi đời, tuổi lính tuổi gian lao

Cầm quân trấn suốt ba biên giới

Mắt đỏ ngầu lên tóc bạc mầu

Câu chuyện chốm buồn khi nhắc đến

Một thới trai tráng với binh đao

Chuyện cũ năm mươi năm lãng đãng

Chỉ thấy buồn và chỉ thấy đau.

 

Ở đây Tết giữa màu băng giá

Chỉ có Đào ra nụ đón xuân

Chồi sống từ những cành khô cứng

Lòng nghe ấm lại chút bâng khuâng

Bạn đến vừa đem theo nhớ cũ

Vừa hào hiệp tặng lại thanh tân.

 

Bạn tặng cho ta mấy nhánh đào

Xuân này thấy lại chút xôn xao

 

                     TRanh Đinh Trường Chinh




Phạm Cao Hoàng

GIÃ TỪ NĂM CŨ

 

1.

thức cùng em đêm Giao Thừa

giã từ năm cũ cũng vừa đi qua

một năm bầm dập đời ta

lên bờ xuống ruộng quá là gian nan 

một năm vẫn thở không than

vẫn yêu tha thiết tiếng đàn Schubert (*)

vẫn thơ thẩn vẫn bạn bè

rượu dăm ba chén, say, hề văn chương

vẫn cùng em trên con đường

đi tìm lại những giọt sương năm nào

thức cùng em đêm chiêm bao

giã từ năm cũ xin chào tân niện

em thêm một tuổi thần tiên

chúc mừng em, người vợ hiền của anh

(Virginia, 1.2022)

 

2.

thức cùng em đêm Giao Thừa

giã từ năm cũ cũng vừa đi qua

thắp cây nhang lạy ông bà

giữa đêm trừ tịch bao la xứ người

thức cùng em đêm ba mươi

canh nồi bánh tét bên trời tha phương

nhắc cùng nhau một đoạn đường

năm mươi cái Tết anh thương em nhiều

thức cùng em đêm đìu hiu

nhớ vô cùng nhớ những chiều cuối năm

bữa cơm ấm áp quây quần

dịu dàng tiếng mẹ ân cần giọng cha

bây giờ xa mịt mù xa…

bây giờ xa mịt mù xa…

(Virginia, 1.2023)

 

 

Vũ Trọng Quang

ĐẦU NĂM !

 

Đầu năm ngược buồn như năm cũ

hy vọng điều tuyệt vọng

giao thừa xóa giao thừa

chim câu trúng thương tim

kẻ thủ ác gây chiến ác vẫn ác (*)

 

ly rượu mừng thực tại tai ương còn đấy

chiến cuộc dai dẳng bên kia trời

pháo trên đầu gây máu

“chiến tranh giữa các vì sao” vì sao dội vào quê hương

đâu đó Tình Ca ” Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi” (**)

 

lân ông địa thiếu pháo buồn chân người

trẻ nhỏ mất tiếng cười nắc nẻ

bịt tai chấn động từ xa

 

phần lương thục miễn phí đường phố

liệu có ấm lòng

phần ăn nghẹn ngào lịch sử

 

sơ sinh bặt cười ra đời đêm trừ tịch

tăng thống kê tiếng khóc loài người

đầu năm nằm đâu !

 

Vũ Trọng Quang

(*) Kẻ thủ ác tấn công đêm giao thừa

(**) Tình Ca, Phạm Duy

 

DUYÊN

Hoa Đào Năm Ngoái

xuân về cho nhớ quê xa

nhớ con đường cũ mái nhà năm xưa

với anh em cùng bạn bè

nhớ phong pháo đón giao thừa. xuân sang.

(gió lay mấy cụm hoa vàng

có con bướm lượn trên cành lộc non)

thời xuân xanh đã không còn

cho xuân xưa cũng héo mòn tháng năm.

đường ly hương mãi xa dần...

ai quên cho được, mỗi lần xuân sang

thấy forcythia nở vàng

nhớ hoa mai cũ bên hàng hiên xưa.

những người năm cũ bây giờ

đã theo con nước mịt mờ mù khơi

xuân xưa giờ đã xa rồi...

hoa đào năm ngoái còn cười gió đông.*

   

ĐẶNG TIẾN (Thái Nguyên)

Lục Bát

 

Đào mai giờ nở quanh năm,

Không còn nao nức chờ Xuân. Hết rồi

 

Đất Trời, Trời Đất và Người,

Thời a còng (@)! Những xa vời. Vời xa.

 

Giật mình, đêm trước, sân nhà,

Một cành mai trắng...

Nở hoa một mình!

 

ĐINH TRƯỜNG CHINH

Bài Cuối Năm 1

 

nằm nghe nhau thở qua ngày

trong tàn tháng tận còn đây bóng hình

 

nằm trong nhang khói lặng thinh

thở chung lồng ngực nghe tình nỉ non

 

thôi nhắm mắt giữa đêm mòn

thở đi để biết mình còn có nhau.

 

Bài Cuối Năm 2

 

uống hết tháng

uống hết ngày

niềm vui cùng nỗi buồn này

cứ tan

 

uống

giọt lệ lẫn

tiếng cười

uống cái không

uống chút lười

tháng

năm

 

uống bóng ta

giữa tường nằm

uống cơn mơ thức

sủi tăm 

giữa mùa.


TRanh Đinh Trường Chinh




ĐOÀN VĂN KHÁNH

Giao Thừa

 

Cuối cùng

đông giá loãng  tan

Phút giây linh hiển

rền vang đất trời

Thắp tuần hương đón xuân tươi

Tiếng chuông

 tiếng trống

 tiếng cười hòa âm

 

Trải lòng

rộng suốt trăm năm

Bên nhau nguyện giữ chữ tâm thật tròn

Ngọt ngào

như thể môi gần

Xa xăm xin chớ quên nguồn

biển ơi!

Triều dâng lãng mạn tình người

Mẹ hiền ấp ủ tao nôi thuở nào

Khói trầm quyện khúc ca dao

Hoàng Mai tống cựu

Hồng Đào nghênh tân


LÊ THỊ Ý

Tâm Sự

 

Gửi Nguyễn Minh Nữu.

 

Cầm trang giấy viết câu thơ

Kể cho nhau rõ đôi bờ nổi trôi

Em từ khi biết tên tôi

Hạ vàng hoa đã ngậm ngùi tiễn xuân

Và tôi bèo dạt bao lần

Quý em, tâm sự chỉ ngần ấy thôi



NGUYỄN MINH NỮU

Cô Bạn Lối Xóm Ngày Xưa

 

Em vừa qua tuổi thanh xuân

Lời yêu vẫn đậm

Tình thân thêm dày.

 

Cơm chiều cạn

Chuyện còn đầy

Có đêm quấn quýt có ngày quẩn quanh.

 

Tôi già như vách cổ thành

Đá trơ mặt với rêu xanh bốn mùa

 

Hỡi cô lối xóm hồi xưa

Bên nhau bao lượt nắng mưa trong đời.

 

Ngày xuân xin gửi một lời

Chúc em và chúc cả tôi:

Ngọt Ngào.


Tranh Trương Vũ