Hè năm 1968,
khi đến chơi nhà người chị họ, tôi thấy quyển truyện “Đời Phi Công”
của Toàn Phong thì mở ra xem. Chị họ bảo sách do chú Á tặng chị. Trong bụng tôi nghĩ thầm có lẽ vì chú
Á là phi công, một sỹ quan không quân nên mua sách này tặng chị đây.
Đọc qua vài trang, tôi thấy lôi cuốn nên định bụng cuối tuần sẽ ra
Khai Trí tìm mua.
Chị họ bảo
rằng chú Á kể cho chị nghe Toàn Phong là bút hiệu thôi. Tên thật của
tác giả là Nguyễn Xuân Vinh, từng là Tư Lệnh Không Quân của VNCH từ
nằm 1958-1962. Sau đó ông từ chức
và qua Mỹ du học. Năm 1968 ông
Nguyễn Xuân Vinh đã có bằng Tiến Sỹ Không Gian và là giáo sư tại Đại
Học bên Mỹ. Nghe thế, tôi càng háo
hức mua cho được quyển truyện này. “Đời
Phi Công” được xuất bản lần đầu năm 1959, sau đó tái bản 6 lần, và
đoạt giải thưởng Văn Chương Toàn Quốc năm 1961.
Rồi tôi cũng
mua được quyển Đời Phi Công của Toàn Phong. Năm đó tôi còn nhỏ, khoảng
14 thôi, chưa mơ mộng lãng mạn như bà chị họ nhưng đọc xong thì tôi
thấy bà chị yêu chú Á cũng phải.
Thời gian
trôi nhanh. Bỗng chốc đến tháng 4, 1975.
Miền Nam VNCH tan hàng, triệu người miền Nam bỏ nước ra đi trong
đó có gia đình tôi. Người ta vượt
thoát bằng mọi cách, đi mọi nơi trên thế giới. Gia đình tôi đã đến được trại tị nạn
Bushan của Đại Hàn nhưng sau đó cha tôi lại bắt vợ con theo đến Đài
Loan.
Ở Đài Loan
hơn 3 năm, cha tôi lại giắt vợ con qua Bolivia, tôi cũng từng đi theo gần
3 tháng rồi bỏ về Đài Loan.
Ở Đài Loan
từ 1975 đến cuối hè năm 1982 thì được anh Chăn, một người Việt Nam
đang dạy học ở một trường đại học cộng đồng ở thành phố Tân Trúc
báo tin có giáo sư Nguyễn Xuân Vinh từ Mỹ qua dạy ở Đại Học Tinh Hoa,
một đại học lớn có danh của Đài Loan.
Anh Chăn mời được gia đình giáo sư Vinh đến nhà dùng cơm, tiện
thể gặp gỡ các anh em Việt Nam bên đó.
Thế là còn
khoảng chục anh em Việt Nam quanh vùng Đài Bắc, họ là những sinh viên
từ miền Nam Việt Nam được học bổng của chánh phủ Đài Loan trước
1975, giờ thì đã ra trường và đã có việc làm ổn định, cùng nhau
đến nhà anh chị Chăn dưới Tân Trúc để gặp gỡ giáo sư Nguyễn Xuân
Vinh. Vì đám sinh viên Việt Nam qua Đài Loan khoảng năm 1970-1975 là
những người đã từng nghe tên tuổi của Tư Lệnh Không Quân Nguyễn Xuân
Vinh, cũng là nhà văn Toàn Phong.
Chồng tôi là
một trong những sinh viên du học Đài Loan trước 1975 nên tôi bế con đi theo
chồng đến nhà anh chị Chăn để gặp giáo sư Nguyễn Xuân Vinh. Đối với tôi và tất cả anh em Việt Nam
còn sót lại ở Đài Loan là một niềm hạnh phúc “tha hương ngộ cố
nhân” dù ông chẳng biết chúng tôi là ai.
Giáo sư
Nguyễn Xuân Vinh là một người thấp bé so với kích thước trung bình
của đàn ông Việt Nam. Tôi cứ tưởng là phi công thì phải cao trên trung
bình nên tôi hơi ngạc nhiên khi vừa trông thấy ông. Ông có cái mũi mà người ta thường gọi
là mũi lân, nghĩa là đầu mũi to tròn, và đầu mũi của ông có nhiều
đường gân máu màu đỏ nổi dưới lớp da thấy rõ. Có lẽ người ta bảo
đó là tướng làm lớn. Ông mặc cái
áo sơ mi trắng ngắn tay và cái quần tây màu đen.
Ông sinh ra ở
Yên Bái, vùng núi đồi cao nguyên Tây Bắc, cách Hà Nội khoảng 183 km.
Ngày nay với phương tiện giao thông đường xá tốt, xe nhà có thể chạy
từ Hà Nội khoảng trên 3 giờ là có thể đến Yên Bái, xe hàng thì
khoảng 4 tiếng. Đa số dân chúng các
tỉnh phía bắc Hà Nội đều có giọng nói như dân Hà Nội. Vì thế, nghe
giọng nói của ông y như người Hà Nội xưa, rất nhẹ nhàng và rất lịch
sự.
Ông dẫn theo
vợ và đứa con trai còn bé, khoảng 9 hay 10 tuổi. Năm 1982 ông đã 52 tuổi, cho nên ai cũng
nghĩ “tre già măng mọc”. Vợ ông
trông trẻ hơn nhiều, độ chừng 42 hay 43 tuổi, da trắng, nhỏ nhắn người
nhưng cao vừa tầm, không thấp, nét mặt đẹp dịu dàng. Bà mặc cái váy
màu kem nhạt dài tới gối, trên mặc áo sơ mi màu hồng phấn bỏ vào
trong váy trông nhã nhặn. Giọng nói
của bà cũng tựa như ông, nghĩa là giọng Hà Nội. Bà cũng nói rất
nhẹ nhàng, lịch sự. Đứa con trai
được dạy dỗ khéo làm sao. Khi ở
ngoài phòng khách với người lớn nó ngồi im phăng phắc, không hé môi
với ai. Nhưng khi vào trong phòng
với mấy đứa bé thì nó leo trèo phải biết. Điều này cho thấy lối dạy con của người
bên Mỹ cũng hơn bên Á chỗ này. Con nít bên Đài Loan dù Việt hay Tàu
cứ chạy nhảy ồn ào dù có người lớn hay không. Bố mẹ chạy theo
chúng rầy la phát mệt.
Cả buổi
chuyện trò, các ông chỉ nói chuyện khoa học kỹ thuật. Tôi có hơi thắc mắc vì tại sao đang làm
tư lệnh không quân mà ông lại bỏ đi Mỹ học tiếp nhưng không dám hỏi.
Vì chuyện quá riêng tư chăng? Cũng chẳng ai nhắc đến cuốn “Đời Phi
Công” để nghe ông kể do nguồn cảm hứng nào, vì sao ông viết nó. Chúng
tôi đều gọi hai ông bà là “Bác” và xưng “Cháu” vì không phải là học
trò của ông, chẳng ai dám gọi ông là “Thầy”.
Vùng núi
đồi Yên Bái dân cư thưa thớt, cha mẹ ông sau này đưa gia đình xuống Hải
Phòng, ông đã học cấp tiểu học ở Hải Phòng. Khi lên trung học, cha
mẹ lại cho ông ra Hà Nội học. Thời
đó được học đến hết tú tài Pháp là oai lắm rồi. Nhưng cha ông mất
sớm, ông phải vừa làm vừa học để phụ mẹ nuôi các em học tiếp. Có
ai ngờ, sau này ông theo binh nghiệp trở thành tư lệnh binh chủng không
quân của VNCH.
Vừa làm tư
lệnh Không Quân, vừa kiêm thêm việc dạy học vì vài trường trung học ở
Sài Gòn thời đó thiếu giáo sư toán nên ông nhận lời. Ông thích dạy
học vì thích nâng đỡ thế hệ đàn em.
Sự thắc mắc
của tôi đã được ông trả lời trong buổi phỏng vấn của đài truyền
hình VN tại Úc Châu. Ông kể lại
rằng chính Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã ký giấy phép cho ông được đi
du học Hoa Kỳ, và được phép đưa vợ con cùng di. Và ông vẫn được cấp
lương cấp bậc Đại Tá Không Quân trong thời gian theo học ở Hoa Kỳ. Đó
là cái ơn của Tổng Thống Ngô Đình Diệm mà ông không bao giờ quên. Ông rời Việt Nam cuối năm 1962 thì đến
tháng 11, 1963 vài tướng lãnh quân đội làm cuộc đảo chánh, Tổng
Thống Diệm và bào đệ là Ngô Đình Nhu bị thảm sát. Giáo Sư Nguyễn Xuân Vinh tin rằng có bề
trên che chở cho ông, vì nếu ông còn ở Việt Nam lúc đảo chánh thì các
tướng phe đảo chánh có thể giết ông vì ông không thể phản bội Tổng
Thống Diệm. Vì theo ông, vị Tư Lệnh Hải Quân lúc đó cũng đã bị phe
đảo chánh hạ sát thì không lý do gì họ lại tha cho ông.
Tôi hiểu ra
rằng nếu không có cuộc đảo chánh Tổng Thống Ngô Đình Diệm thì học
xong, lấy xong bằng tiến sỹ không gian, Giáo Sư Nguyễn Xuân Vinh sẽ về
nước phục vụ trong một ngành chuyên môn khác. Vì ông nhớ ơn Tổng
Thống Diệm, chắc chắn sẽ phục vụ dưới quyền của Tổng Thống Diệm.
Trong cuốn
“Đời Phi Công” ông đã viết một câu đại khái làm trai trước quyết định
chọn cho mình một sự nghiệp để theo đuổi là một quyết định suốt
đời”. Có lẽ vì thế, dù đã lên đến chức Tư Lệnh Không Quân, là đã
đến tột đỉnh của binh nghiệp ông cũng rũ áo ra đi khi biết rằng con
đường ông thực sự muốn đi suốt đời là con đường Khoa Học Không Gian.
Cuối đời,
khi đã ngoài 90, một nhóm người ái mộ Nhà Văn Toàn Phong kiêm Giáo Sư
Nguyễn Xuân Vinh đã làm một buổi tuyên dương ông ở California. Lúc này
ông đã ngồi xe lăn tay nhưng còn nói năng mạch lạc. Khi người ta giới
thiệu vợ ông. Tôi nhìn thấy lạ, bà này cao to hơn bà tôi đã gặp bên
Đài Loan. Tôi nghĩ thầm sau 40 năm
người ta có thể béo ra, hay đẫy ra một chút, nhưng cao lên thêm thì
không thể. Bà này nói năng mạnh
dạn hơn, có vẻ đã quen đứng nói chuyện trước đám đông. Tôi vặn máy
cho lớn hơn để nghe người khác giới thiệu qua về cuộc đời ông, trong
đó có câu: “Ba người phụ nữ quan trong trong đời Giáo Sư Nguyễn Xuân
Vinh là: mẹ ông, người vợ đầu tiên đã qua đời và người vợ hiện nay
của ông.” Thì ra là thế! Bà vợ trước của ông, người mà tôi đã
gặp bên Đài Loan năm 1982 tuy nhỏ tuổi hơn ông nhiều nhưng lại qua đời
trước ông. Nhưng con người tài ba
lỗi lạc như ông thì nhiều bà “thích” lắm, ông không phải ở góa lâu,
làm phụ lòng người ta đấy!
Nghe lại
“Đời Phi Công” và “Tìm Nhau Từ Thủa” của Toàn Phong, rõ là đối tượng
phụ nữ của ông là mẫu tiểu thư khuê các như thời xưa, nhưng phải có
học vấn theo kịp đà tiến bộ của nhân loại. Giáo Sư Vinh sinh năm 1930, ông chắc chắn
ảnh hưởng nền văn học buổi giao thời vừa nề nếp nho phong, vừa cải
cách học vấn theo Tây phương. Nếu
các thiếu nữ Việt Nam trong và ngoài nước có nghe được 2 cuốn sách
này trên trang mạng thì hy vọng các cô sẽ suy nghĩ lại cách sống nào
sẽ tốt hơn cho mình. Sống bất cần dư luận hay sống giữ nề nếp gia
phong để có một ông chồng nề nếp gia phong tốt và là người chồng
tốt?
Công trình
nghiên cứu khoa học của Giáo Sư Nguyễn Xuân Vinh thì các Đại Học, các
viện Hàn Lâm mà ông từng hợp tác còn ghi lại. Đám người phổ thông
đại chúng có lẽ không đọc tới vì không hiểu. Nhưng các tác phẩm
truyện dài, truyện ngắn, tham khảo của ông thì mọi người Việt Nam
đểu có thể đọc được. Ông được Trời cho “Văn Võ Song Toàn”, không phải
do cha mẹ ông hay ông cầu khẩn mà được.
Tháng 10, năm
2016, khi ông đã 86 tuổi thì quyết định chịu phép rửa tội để chánh
thức trở thành tín đồ Công Giáo.
Đây là một quyết định cá nhân, nhưng một số người Việt Nam chỉ
trích ông về việc đổi đạo, bỏ đạo gia truyền mà theo đạo Công
Giáo. Khi được phỏng vấn trên đài
truyền hình Việt Nam tại Úc về vấn đề này, giáo sư Vinh đã trả
lời: “Tôi là người sau cùng trong gia đình nhận phép rửa tội theo Công
Giáo. Nhưng tôi đã đọc Kinh Thánh
và sống theo 10 Điều Răn của Chúa từ lâu.
Tôi tin là có một Đấng Tạo Hóa, là Đức Chúa Trời nhưng trước
kia tôi chưa chính thức gia nhập tôn giáo nào. Mỗi khi vào bệnh viện
phải khai về tôn giáo của mình, nếu khai vô thần hay đạo Phật thì
cũng không đúng với tôi. Vì thế, tôi quyết định rửa tội để xác định
niềm tin của mình theo Chúa.”
Là một khoa
học gia ngành vũ trụ không gian, ông đã nhận thức rằng phải có một
đấng Tạo Hóa, là Đức Chúa Trời.
Trên báo Hồn Quê/Ký giả Hương Kiều Loan phỏng
vấn Giáo Sư Nguyễn Xuân Vinh vào ngày
15 tháng 12, 2001 có một đoạn như sau:
“HKL: Từ nhiều
năm nay giáo sư hằng lưu tâm tới tương lai của giới trẻ Việt ở hải ngoại, và cuộc
đời của giáo sư cũng là một trong những gương sáng cho thế hệ tương lai noi
theo. HKL được biết là Hội Khuyến Học ở Saint Louis, Missouri cũng đã đặt ra một
giải thưởng hàng năm lấy tên là giải thưởng Truyền Thống Nguyễn Xuân Vinh. Để kết
luận xin giáo sư ngỏ đôi lời với độc giả về kỳ vọng giáo sư đặt vào thế hệ trẻ
tương lai của đất nước.
GS NXV: Thế hệ chúng tôi được lớn lên trong hoàn cảnh
chiến tranh của đất nước nên không được may mắn như các bạn trẻ bây giờ. Các bạn
hiện nay như những bông hoa tươi thắm được nở rộ trên xứ người với muôn vẻ đẹp.
Tôi mong mỏi các bạn biết đến công ơn của cha mẹ, đã vượt qua bao nhiêu khó
khăn và trở ngại để tạo ra điều kiện thuận lợi cho sự thành công của các bạn. Đối
với các bạn, sự thành công của cá nhân mình là điều đáng quý, nhưng biết hướng
về cội nguồn, nghe lời chỉ dậy của cha mẹ, gìn giữ được những nét hay vẻ đẹp để
tiếng nói, chữ viết và văn hóa của dân tộc được truyền đời mới là điều làm ta
hãnh diện. Vòng giây giữa các thế hệ phải được nối tiếp. Khối người Việt ly
hương phải được kết hợp lại thành một tập thể quốc gia, để tranh đấu cho tự do
và dân chủ được thực hiện trên quê hương xưa và trong thế kỷ này các bạn sẽ là
những người lãnh đạo. Đó là điều tôi kỳ vọng nơi các bạn.”
Giáo sư
Nguyễn Xuân Vinh đã có được một đời sống sung mãn, suốt đời học
hành thành đạt, nghiên cứu thành đạt và dạy học, truyền bá kiến
thức cho nhiều thế hệ học trò để họ cũng thành đạt và tiếp tục
cống hiến cho khoa học, cho xã hội như ông. Nhưng ông vẫn nặng lòng về thế hệ trẻ
của ngườiViệt hải ngoại. Nhưng đây
không phải là nỗi nặng lòng của ông mà thôi. Nếu còn nhớ đến dân
tộc, thì toàn thể người Việt ly hương, sống ở nước người đểu mang
chung một tâm sự, một hoài bảo cho một nước Việt Nam thật sự có tự
do và dân chủ. Và khi những người Việt thế hệ đầu tiền ở hải ngoại
đã chết hết, lớp trẻ tấn lên có còn duy trì được tiếng nói và chữ
viết hay không? Nếu không, chẳng còn người Việt Nam ở Mỹ, Canada, Úc
châu hay Âu châu nữa.
Giáo Sư
Nguyễn Xuân Vinh đã về với Thiên Chúa, là Đấng Tạo Hóa mình
ngày 23
tháng 7 năm 2022, hưởng thọ 92 tuổi.
Ông thầy thứ
hai là Tô Văn Lai. Ông là người Việt lai Ấn Độ. Những tấm ảnh trắng đen ông chụp lúc
còn là sinh viên trông giống như Tây lai. Trước 1975, ông là thầy giáo,
dạy triết ở vài trường trung học.
Nhưng ông có “máu kinh doanh của Ấn Độ” và máu văn nghệ Việt
Nam nên kinh doanh thêm về băng nhạc lấy tên công ty là “Thúy Nga”. Ông
để vợ là bà Thúy trôm nom cửa tiệm trong thương xá Tam Đa. Thời đó,
trong thương xá Tam Đa có nhiều trung tâm băng nhạc, nổi trội nhất là
trung tâm Tú Quỳnh của nhạc sỹ Phạm Mạnh Cương ờ lầu hai. Vì phòng
thâu của Tú Quỳnh có chưng bầy vài bức ảnh của vài ca sỹ đang nổi tiếng
thời đó là Khánh Ly, Thanh Lan. Nhìn rất bắt mắt vì hai cô này rất
đẹp, rất ăn ảnh. Còn trưng ảnh của vài ca sỹ nữa mà tôi không nhớ
ra.
Gia đình ông
Tô Văn Lai vượt biên qua Pháp năm 1976, đem theo băng gốc để sang lại,
bán lai rai cho một số Việt kiều bên đó. Vì thế, cả nhà ông vẫn
phải kinh doanh và kiếm sống bằng vài nghề khác. Nhưng máu mê văn nghệ của ông không thể
dừng lại nên ông tiếp tục sản xuất những băng nhạc thâu ngoại cảnh hình
thức MTV, chỉ có ca sỹ, không có MC.
Năm 1980, sau
khi tích cóp được một số tiền, ông Tô Văn Lai nhờ Euro Media Producton quay
cho cuốn Paris By Night đầu tiên, mãi 3 năm sau ông mới có đủ tiền làm
cuốn thứ hai.
Khi giám đốc
Euro Media khuyên ông Tô Văn Lai rằng phải có người dẫn chương trình (MC)
thì show ca nhạc mới có giá trị và lôi cuốn dược người xem. Ông Tô
Văn Lai ghi nhận lời khuyên này và bắt đầu tìm kiếm người làm MC. Bởi vì ông Tô Văn Lai là một nhà giáo,
có kiến thức văn hóa Việt Nam nên ông lục lọi trong đám nhà văn đương
thời. Ông hỏi vài chủ tiệm sách Việt Nam tại California và tại
Houston, TX xem sách của tác giả nào đang bán chạy. Họ đều nói
“Nguyễn Ngọc Ngạn”, nên ông Lai mua vài quyển sách của Nguyễn Ngoc
Ngạn vể đọc. Sau đó quyết định gọi cho nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn.
Nguyễn Ngọc
Ngạn quá bất ngờ trước đề nghị của ông Tô Văn Lai vì không nghĩ mình
có thể bước vào lãnh vực sân khấu nên từ chối. Nhưng Tô Văn Lai quyết
mời cho bằng được và đề nghị nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn cứ thử xem
sao.
Nguyễn Ngọc
Ngạn e dè nhận lời và xuất hiện lần đầu tiên trên Paris By Night số
17. Sau đó, Tô Văn Lai đề nghị ký hợp đồng độc quyền với nhà văn
Nguyễn Ngọc Ngạn.
Quả thật,
ông Tô Văn Lai có đôi tai và đôi mắt nhìn đúng người dù lúc đó Nguyễn
Ngọc Ngạn không hề nghĩ mình có thể làm được. Từ khi Nguyễn Ngọc
Ngạn làm MC cho Paris By Nights, các show ca nhạc của công ty này biến
dạng, thay hình, được nâng cao từ hình thức đến nội dung. Phải nói
rằng công ty Thúy Nga Paris dám chi tiền thuê đạo diễn người Mỹ từ sân
khấu, ánh sáng, vũ đạo, để dàn dựng đại sân khấu, tân kỳ, lung linh.
Khán giá đi xem càng lúc càng đông, ngồi chật kín các hàng ghế ở
những đại hý viện. Đi xem show ca nhạc, ngoài những mục ca hát, nhẩy
múa, người ta còn khao khát được nghe người MC nói chuyện, dẫn dắt
chương trình. Nhưng phải nói cho hay, có văn hóa, chứ nói nhàm nhí,
nói nhiều mà vô duyên thì chẳng ai muốn nghe. Nguyễn Ngọc Ngạn đã
đáp ứng điều khán giả mong đợi.
Ngoài ra, ông còn phát huy được tài viết kịch ngắn, hài kịch
thích hợp với thị hiếu mọi tầng lớp. Và Thúy Nga Paris cũng ký hợp
đồng dành độc quyền các tác phẩm hài kịch của Nguyễn Ngọc Ngạn.
Nhờ có Thúy
Nga Paris mà người Việt hải ngoại mới có được món ăn tinh thần
thường xuyên. Chưa kể, các sản phẩm của Thúy Nga Paris còn duy trì
được văn hóa truyền thống Việt Nam, trong lúc đó tại Việt Nam những
năm 1990 còn bị ngăn cấm, không cho hát lại nhạc tình ca, nhạc Bolero,
nhạc Lính của miền Nam trước 1975.
Phải nhờ ông
thầy Tô Văn Lai khám phá ra ông thầy Nguyễn Ngọc Ngạn mà cả hai cùng
chấp cánh bay cao trên vòm trời văn nghệ của người Việt Nam hải ngoại
và ảnh hưởng ngay cả trong nước.
Ngày chưa có Yotube, dân trong nước cũng thập thò mua băng thu
lậu của Thúy Nga Paris và của Asian để xem cho đỡ nhớ nhạc Vàng của
miền Nam trước 1975.
Phải công
nhận công khó của ông Tô Văn Lai trong việc gây dựng một trung tâm Văn
Nghệ và băng nhạc tại Pháp rồi qua Mỹ đã để lại cho kho tàng băng
nhạc và
Ông Tô Văn Lai
đã nhường quyền giám đốc cho con gái là Tô Ngọc Thủy từ lâu, nhưng
ông luôn là người tham gia, góp ý và chọn bài cho tất cả mọi show
của Thúy Nga Paris cho đến khi ông gần qua đời mới thôi.
Khi ông Tô Văn
Lai nghe được một giọng ca mới, hay và có giọng đặc biệt ông đã đưa
họ vào vào trung tâm Thúy Nga như Quang Lê, Trần Thái Hòa và nhiều
nữa mà sau này họ đã thành danh.
Ông Tô Văn Lai
sinh ngày 11 tháng 5 năm 1937, về với Chúa ngày 19 tháng 7, năm 2022,
hưởng thọ 82 tuổi.
Ông thầy
Nguyễn Xuân Vinh và ông thầy Tô Văn Lai không hẹn mà cùng ra đi vào
tháng 7, năm 2022; chỉ cách nhau 5 ngày.
Cả ba ông
thầy trên đây đều sinh ra cho đời biết tên, biết mặt. Họ làm được
nhiều việc hữu ích cho người khác. Họ đáp ứng được nhu cầu trí
thức, hay nhu cầu tinh thần cho nhiều người. Giáo Sư Nguyễn Xuân Vinh
đáp ứng nhu cầu khoa học kỹ thuật cho nhân loại và văn học cho người
Việt Nam.
Giáo Sư Tô
Văn Lai và Giáo Sư Nguyễn Ngọc Ngạn đáp ứng nhu cầu văn chương, văn nghệ
truyền thống và món ăn tinh thần của văn hóa dân tộc Việt.
Tất cả ba
ông thầy đều để lại di sản văn hóa cho đời sau.
Hai ông thầy
đã ra đi, chỉ còn ông thầy Nguyễn Ngọc Ngạn còn ở lại nhưng cũng
tuyên bố giã từ sân khấu vì lý do tuổi tác và sức khỏe. Dù có nhiều luồng dư luận chống đối
nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn vì vài điều tuyên bố gì đó. Nhưng suy cho
cùng, chỉ là chuyện nhỏ. Không thể nào vì những chuyện này mà
khước từ những công sức của ông đã đóng góp cho nền văn học và văn
nghệ truyền thống của Việt Nam.
Công ty Thúy
Nga Paris đã mở show Giã Từ MC Nguyễn Ngọc Ngạn ở Thái Lan để người
Việt trong nước có thể qua xem dễ dàng.
Mặc dù trong nước, tại Sài Gòn đã có hí viện tầm cỡ quốc
tế được xây dựng tại trường đua Phú Thọ cũ, có sân khấu lớn, đẹp
tân kỳ, nhưng sao Thúy Nga không thuê ngay trong nước thì con số khán
giả có thể lên gấp mười lần, mở show liên tiếp cả tuần vẫn bán hết
vé?
Có lẽ vì
Nguyễn Ngọc Ngạn không muốn về Việt Nam làm show. Ông giữ vững lập
trường không về Việt Nam làm show dù trước đây họ đã mời ông về với
giá vài trăm ngàn chỉ để mở một show.
Điều này, Thúy Nga Paris đã tôn trọng ý muốn của MC, nhà văn
Nguyễn Ngọc Ngạn.
TT-Thái An
10/24/2022