Sáng nay vườn ta nở những đóa thủy tiên đầu tiên, trời ơi cái màu
vàng rực rỡ, màu trắng tinh khiết thanh tân.
Đất trời đông giá mà sao thấy sắc xuân long lanh trên đầu ngọn cỏ. Những đóa
thủy tiên nở sớm là dấu hiệu của mùa xuân đang đến.
Thưa rằng xuân
xanh vẫn son sắc vĩnh hằng, có đi đến bao giờ! Nhựa xuân âm ỉ chảy trong từng
thớ gỗ, mạch lá. Sắc xuân ngủ trong củ hoa chỉ đợi khi trời ấm thì bừng lên.
Xuân không đi không đến. Xuân vẫn ngụ giữa trời đông, ẩn trong vô số nụ và chồi.
Xuân có ngay giữa hạ với sắc lá xanh biếc. Xuân hòa trong muôn hồng nghìn tía của
mùa thu. Xuân ở trong đất mẹ, vi vu cùng làn gió vô tận đất trời. Xuân ấm áp
tia nắng và dĩ nhiên róc rách lưu chuyển trong dòng nước miên viễn kia. Xuân chan
hòa khắp nhân gian, sáng rực rỡ dung thông ba cõi mười phương.
Mùa xuân đã không
sanh không diệt, không đến không đi, không tăng không giảm…Cớ sao ta lại bảo
xuân về? Thưa rằng cái tâm cảm em ơi! Vì chúng ta chấp vào cái tướng mà không
thấy cái tánh ấy thôi. Phần nữa vì thế gian này là thế giới đối đãi, thế giới
nhị nguyên. Vì chúng ta thô nên mới sanh tâm ra vậy.
Năm xưa Lục tổ Huệ Năng đã từng thốt lên “Ưng vô sở trụ
nhi sanh kỳ tâm”. Cái tâm (soul, spirit, mind, thought…) khi không trụ vào bất
cứ vật gì, việc gì… thì nó trở nên kỳ diệu vô cùng, diệu dụng không sao nói hết
được! Hầu hết mọi người chúng ta tâm trụ vào tiền bạc của cải, nhan sắc sắc dục,
danh tiếng, ăn uống, ngủ nghỉ chơi bời. Trụ vào sắc, thanh, hương, vị, xúc,
pháp nên tâm chúng ta không thể dụng được cái diệu. Tâm chúng ta trụ vào ngũ dục
lục trần nên mới sanh tâm xấu – đẹp, đến – đi, tăng – giảm… và từ đó mới có
xuân khứ, xuân lai, xuân đáo, xuân này hơn xuân kia…và dĩ nhiên không thể thấy
đóa hoa mai ngoài sân trong đêm tối như ngài thiên sư Mãn Giác. Càng không thể
“ngộ” đóa hoa sen như ngài Ca Diếp.
Mùa xuân đất trời,
mùa xuân đời người còn không mất thì mùa xuân chánh pháp cũng không thể diệt,
dù rằng quy luật thịnh - suy vẫn có đấy. Quy luật thành – trụ - hoại – không vẫn
tồn tại. Sở dĩ vinh viễn son sắc xuân xanh là vì nhân duyên, nhân duyên vốn
không nên son sắc xuân xanh cũng không sanh không diệt. Sanh diệt là cái tướng,
tướng có tánh không. Có lẽ cũng từ đây mà đời có gã du tử mới làm thơ mùa xuân
son sắc vĩnh hằng
Dẫu vô thường thật
hãy còn
Mong manh cái đẹp sắc
son xuân về
Ùn lên khí vị bốn bề
Đất trời cao rộng
chưa hề thịnh suy
Mùa xuân son sắc vĩnh
hằng, dù là thời gian này vốn vô thường. Chúng ta đến đi vô số lần rồi em hỡi
và sẽ còn tiếp tục như thế. Thời gian vô thủy cô chung, quốc vận và thế vận thịnh
suy liên lỉ. Vậy thì mình hãy vui trong phút giây hiện tại này, bây giờ và ở
đây.
Mùa xuân đẹp lắm
em ơi! Mùa xuân muôn hoa đua nở, hương sắc ngọt ngào, bướm ong vờn quanh, chim
ca ríu rít…Đã là xuân thì hẳn nhiên thế. Em về trẩy hội xuân, tha thướt tà áo
dài, lên chùa lễ Phật. Nói chuyện sắc – không hay Bát Nhã e cao xa quá. Mọi người
chỉ cần cầu quốc thái dân an, binh đao chẳng động, sống chan hòa tương thân
tương ái là tốt lắm rồi. Cầu cho cha mẹ sống đời an lạc, gia đạo thuận hòa là
thiết thực nhất ha em. Nếu mình khá hơn chút thì cầu và làm theo lời Phật
“Không làm các điều ác/ làm các điều lành/ giữ tâm ý trong sạch…” (Kinh Pháp
Cú). Làm được nhiêu đây thì mùa xuân sẽ đẹp biết bao, bốn mùa đều đẹp, trọn đời
đẹp làm sao! Đây cũng là bổn hoài chư Phật ba đời mười phương. Mọi người ở thế
gian này không làm các điều ác, làm các điều lành, tâm ý thanh tịnh thì thế giới
này là tịnh độ rồi còn gì và khi ấy thì vĩnh viễn son sắc xuân xanh.
Mình sống trong trời
đất, vay mượn dưỡng khí từ không khí để duy trì làn hơi. Ánh sang và hơi ấm mặt
trời, cơm gạo từ đất mẹ. Mình có hình hài này từ tinh cha huyết mẹ, mình nên người
nhờ thầy cô. Mình biết sống đời thiện lành nhờ Phật pháp soi đường. Mình sống ở
vùng lãnh thổ tiếp nhận những người thât cơ lỡ vận. Mình sống ở quốc độ nào
thì nhờ ơn quốc độ đó. Nước Việt của mình
từ bao đời nay là nơi nương thân của tộc việt. Để có được mảnh đất này thì tổ
tiên đã đổ ra biết bao xương máu, mồ hôi và sinh mạng để tài bồi. Mùa xuân dân
tộc cũng nhiều bận thăng trầm. Có những mùa xuân tang tóc đau thương và cũng có
những mùa xuân hào hùng biết mấy. Ba trăm năm trước, vua Quang Trung với áo bào
vàng nhuộm đen bởi khói súng đã hiên ngang cỡi voi vào thành Thăng Long. Có lẽ
đây là mùa xuân hiển hách nhất, rực rỡ nhất của tộc việt ta:
Em về trẩy hội
tháng giêng
Cờ đào phất phới trống chiêng rộn ràng
Ngày xưa vua mặc áo vàng
Nhuộm đen khói súng khải hoàn hoan ca
Em ơi! Mình có mùa
xuân dân tộc, mùa xuân cố quận nhưng thật sự thì tộc Việt vẫn chẻ chia Bắc - Nam,
nghi kỵ trong - ngoài, kỳ thị sang - hèn, phân biệt trí - ngu…giá mà mình có được
mùa xuân thống nhất, mùa xuân cảm thông, mùa xuân an lạc, mùa xuân yêu thương…
thì hay biết mấy. Ấy là chưa nói đến mùa xuân tỉnh thức, mùa xuân chánh pháp…Một
mai có được thì không chỉ tộc Việt mới an lạc thái hòa mà sức ảnh hưởng, sóng từ
trường sẽ lan tỏa đến với mọi người ở thế gian này.
Em biết không? Giữa
mùa đông hải ngoại các vị sư đi bộ vì hòa bình, dẫn đầu bởi sư Tuệ Nhân (Bhikkhu Pannakara) đã thực hiện hành trình
đi bộ vì hòa bình đi xuyên qua lòng nước Mỹ. Các sư đã làm cho nhân duyên khởi
sắc một mùa xuân Phật pháp ở quốc độ này. Sức ảnh hưởng lan rộng, hình ảnh ảnh
các nhà sư lay động lòng người. Thông điệp của cuộc đi bộ vì hòa bình đã làm
nên mùa xuân yêu thương, mùa xuân cảm thông, mùa xuân hy vọng, mùa xuân tỉnh thức
trong lòng nước Mỹ.
Các nhà sư đi bộ
vì hòa bình đã làm nên một sự kiện có một
không hai ở quốc độ này. Toàn bộ các đài truyền thông chính thống đưa tin. Tất
cả mạng xã hội đu trend ăn theo…Tất cả tràn ngập hình ảnh của quý sư, đưa tin từng
phút, dõi theo từng bước chân trên hành trình của các sư. Ấy vậy mà người cố quận
mình không mấy ai biết. Các cơ quan truyền thông trong nước đều im lặng. Cố quận
mình đã vào xuân, mùa xuân thiên nhiên chứ chưa hưởng được mùa xuân tự do, mùa
xuân cảm thông, mùa xuân yêu thuơng và mùa xuân hy vọng, và dĩ nhiên cũng chưa hưởng
được nùa xuân an lạc nảy nở theo từ những bước chân vì hòa bình của quý thầy.
Mùa xuân son sắc vĩnh
hằng, dù rằng đời có thế nào đi nữa, dù quốc độ có thjnh – suy, dù rằng lòng
người có chẻ chia…nhưng mùa xuân vẫn là mùa xuân.
Đóa mai vàng của
thiền sư Mãn Giác vẫn nở trong đêm trường. Cành đào của Thôi Hộ vẫn vĩnh hằng
cười trong gió đông. Cành hoa sen mà đức Thế Tôn giơ lên trong pháp hội Linh
Sơn vẫn mãi mãi trong tâm trí mọi người chúng ta dù có là mùa xuân hiện hữu hay
không hiện hữu.
Tiểu Lục Thần
Phong
Ất Lăng thành,
0226