Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

787 . NGÃ DU TỬ : QUA CẦU NHÂN GIAN

                                                                                          


QUA CẦU NHÂN GIAN

Ừ thì làm người hát rong

Cho đời vui. Còn liệu toan đời mình.

Làm sư tử hống vang vang

Thời lạc đà thuở vác mang thị thành

Vào đời khi hết chiến tranh

Quê nhà khúc ruột, trưởng thành ra đi

Sự đời mặn ngọt tùy nghi

Từ tâm chẳng quản ngại gì đường xa

Buồn vui lòng bật ngân nga

Sống là chia sớt đi qua cõi lòng

Vác chữ tình mãi thong dong

Dập dìu phố thị cũng trong quê nhà

Hát rằng: - Quê quán dẫu xa

Bước chân muôn dặm trôi qua hội hè

Sáng trong đôi mắt tròn xòe

Nhờ trời đất dưỡng cùng bè bạn thôi

Trăm năm còn lại bên trời

Gặp lại nhau, vẫn nụ cười mến nhau

Thơm lừng ngan ngát hương cau

Giữ tròn nhân nghĩa qua cầu nhân gian

Ngã Du Tử/ SG

 

VỀ RỒI ĐI

Thềm phố cũ rong rêu loang từng phiến

Tôi quay về ngày hạ cũng hoang liêu

Không nắng quái, nhưng ngậm buồn lữ khách

Bước độc hành - Lòng chợt thấy cô liêu

Thời nghiêng ngửa nhạc tình buồn nẫu ruột

Ta bước qua bàn chân rụng hai lần

Thềm rêu cũ bâng khuâng còn đứng ngắm

Áo phong sương không che kín nỗi buồn

Về cố quận thăm lại thềm rêu cũ

Đời lãng du đành giấu bụi phong yên

Thôi đành vậy, nếp ngày xưa phai nhạt

Đếm thời gian - Để ngày ấy lụi tàn.

...

Về để thấy dưới mắt ngày thực tại

Rồi ra đi dù gian khó cũng thỏa lòng

Em không đợi một ngày ta trở lại

Còn gì đâu?: Ngần ngại với băn khoăn

Rồi vĩnh quyết bước đi không quay lại

Áo chàm phai hừng hực buổi lên đường

Đi là đến. Lòng một lòng dấn bước

Có tiếng cười rộn rã đợi muôn phương...

Ngã Du Tử

(1993)

 

TRÊN ĐỈNH ĐÈO EO GIÓ

(Cảm xúc trên đỉnh Đèo Eo Gió)

Dáng núi Đình cương hình yên ngựa

Tôi trở về sau cuộc phân ly

Gió sương quê mẹ ngày tao loạn

Còn nhớ gì không? - Đất khắc ghi

Đỉnh đèo Eo gió ngày xưa ấy

Trăng nước Nghĩa Hành mộng trùng dương

Ai đem tang tóc gieo vào đó

Đau xót trời quê vạn dặm trường

Mà thôi quê quán muôn đời ấy

Bất chợt ta về đỉnh núi xưa

Nghe gió ngại ngần trong khúc hát

Nên thương đời một nắng hai mưa.

Chiều nghiêng bóng núi vàng vọt quá

Lũ lượt đoàn xe đẩy củi về

Chân bước nhịp nhàng thoăn thoắt vội

Giữa trời treo lững mảnh hồn quê

Phiêu bạt lâu ngày giữa phố xa

Quan san muôn dặm nhớ quê nhà

Chiều nay đứng chạm ngàn mây núi

Hát giữa đời vang: - Khúc tráng ca

Ngã Du Tử