BONG BÓNG BAY TRÊN ĐÔI BỜ HIỀN LƯƠNG *
Ba mươi tháng tư!
Ba mươi tháng tư!
Khát vọng hoà bình sao chỉ toàn bong bóng?
thổi phồng lên
đỏ trắng xanh vàng
bay bổng giữa trời xanh
đi về đâu những khát vọng bình yên?
sẽ hạ cánh trên miền nào Tổ Quốc?
hay vỡ tung trăm ngàn mảnh tả tơi?
Rơi về đâu
từng vỏ bóng hoà bình?
Non sông sao phải thượng cờ “Thống nhất”?
nửa thế kỷ rồi chưa thống nhất được sao?
vĩ tuyến lòng ta hay vĩ tuyến đôi bờ?
biển gần xa còn gào thét oan khiên
trăm ngọn pháo tưng bừng mừng thống nhất
Cát Vàng ơi, thất thổ có nghe chăng?
ngọn cờ nào cho nước mắt thôi rơi?
ngọn cờ nào anh em thôi giày xéo?
ngọn cờ nào cho mắt mẹ thôi mòn?
thượng lên đi cho dân tộc Tiên-Rồng
trăm con lại cùng trở về một bọc
thở cùng nhau chung một nhịp Âu Cơ
Bắc-Trung-Nam đừng chia cắt lạc loài.
Tôi từng mắt rụa ràn ngày hôm ấy
tim rung lên thổn thức Bắc - Nam ơi
Huế - Sài Gòn- Hà Nội sẽ chung tay
Hoà Bình ơi!**
Việt Nam ơi!**
ngơ ngẩn. khóc lại cười...
Tôi đã sống trọn mình những ngày rất trẻ
Rừng U Minh mùa tràm ong trữ mật
đỉa, phèn, muỗi, vắt chẳng chùn buớc chân tuổi hai
hai
ngỡ tình yêu con chữ đổi thay đời
chín khúc rồng lấp lánh miệt vườn xa
hiền hoà trôi từng con nước lớn ròng
An Phước, An Hoà, Mỹ Đức, Thuận Yên...
Khát vọng in từng tên xóm tên sông...
Và hạnh phúc ngỡ thiên đường có thật.
Tôi đã đến Hiền Lương, Đồng Lộc, Đông Hà
đường Khe Giao, Hồng Lam, Linh Cảm
dấu can qua còn đó hố bom sâu
Tôi đã lặng bên Cổ Thành, Thạch Hãn
nắm hương trên tay
không dám cắm "bên này"
sợ lỗi phần đau đớn phía "bên kia"
ai mạc mặt, ai gọi hồn viễn xứ?
Máu xương nào
không xương máu Việt Nam...?
Bước rất chậm bờ Nam qua bờ Bắc
từng nhịp quặn lòng đau hơn bảy ngàn ngày
Những bà mẹ Gio Linh nay,
bao lần mang khăn gói...
nhặt xác con trong lửa đạn bời bời?
nòng súng hận thù điên loạn nã đêm qua
Hàng dừa bê tông tượng cô gái khăn rằn
nghe gió rền bên ni bờ Bến Hải
rào kẽm gai và lằn ranh nhức nhối
loa bên kia
máu lệ tiếng oan hồn...
Tôi đã đếm từng nấm mồ không tên tuổi
những ngôi sao lạnh lẽo giữa lá rừng Trường Sơn
xao xác gió hoang vu
những ngôi sao lạc loài ở Vị Xuyên, Côn Đảo mịt mù
sương
Nhưng làm sao đếm hết
cả những người đi đi mãi không về...
bìa rừng? ngọn suối? đồn vắng? đảo hoang?
anh là ai
núm ruột. cuống chưa lìa…
Và Gạc Ma...giữa vòng tròn bất tử
cúi đầu đau
đâu chỉ có Gạc Ma?
"Chiến tranh quá dài nên người quá
khác"***
biết làm sao
hàn gắn Việt Nam tôi?
biết làm sao
trả thanh bình non nước?
Khát vọng hoà bình đâu phải là bong bóng!
Khát vọng hoà bình đâu phải cứ hô suông!
khi sa-giông đang đổi lốt thành người
và rô-bốt vừa ký xong hiệp ước
Đừng thả bóng.
Đừng pháo hoa rầm rộ.
một cây cầu một con đường hay ngôi nhà tránh lũ
thêm tấm chăn cho nghìn kẻ không nhà
một bữa cơm cho vạn người cơ nhỡ
cuốn vở, cây bút chì hay chiếc áo lành hơn...
triệu em thơ yên ổn học nên người...
Khát vọng hoà bình đâu phải là bong bóng!
Thống nhất non sông
đâu chỉ trên bàn giấy
bao nhiêu dự án nghìn tỷ bỏ không****
hay trong cuộc đỏ đen vừa ngã giá
theo phần trăm
chia số phận nhân dân!
30.4.2019