Những tia nắng đầu ngày lấp lánh trong trẻo như pha lê, vườn cây hớn hở tắm trong ánh nắng tươi mát, từng phiến lá hả hê nhả dưỡng khí vào dất trời. Màu xanh cây lá mát mắt, mát dịu cả tâm hồn. Màu xanh chắt ra từ nước nguồn nước mẹ thiên nhiên, từ năng lượng ấm áp của nắng gió để ròi chuyển thành năng lượng sống của vô số chiếc lá. Thần ánh sáng Helios trên chiếc xe kéo bởi những con ngựa có bờm lửa lướt qua bầu trời. Ánh sáng tràn ngập cả không gian khiến cho gã người phải mở mắt ra.
Trải qua một đêm
dài, gã người ngủ say nhưng mộng mị vẫn diễn ra mà không sao kiềm chế được. Mộng
mị vốn là một phần của đời sống gã người, đừng nói chi lúc ngủ, ngay cả lúc thức
gã ta vẫn cứ sống trong mộng kia mà. Gã người thức dậy để chuẩn bị cho một ngày
mới, nói là mới nhưng chẳng có chi mới, ngày nào gã cũng thực hiện bao nhiêu việc
đó, lao lực cày kiếm tiền mưu sinh, nuôi thân, nuôi gia đình và nuôi cả những
cơn mộng mị vô cùng tận.
Một ngày mới của
gã người dù ở đồng quê quần quật với trâu bò, ruộng nương, bờ bãi…Ánh sáng đầu
ngày còn mát mẻ với gã ta nhưng khi đến giấc trưa và xế chiều thì trở thành một
cực hình. Ánh nắng thiêu đốt cháy đen da thịt, cả thân hình còm cõi quắt queo.
Đời dù khổ thế nhưng không thể bỏ được, nếu bỏ làm thì đời còn thê thảm hơn,
không chỉ mình gã ta mà còn cả gia đình hắn và cả cái xã hội này. Bởi vậy mà
ngày qua ngày, tháng năm nối nhau, đời từng đời…gã người cứ quần quật với ruộng
nương bờ bãi, mồ hôi gã ta rơi xuống và đôi
khi cả nước mắt nữa đã biến thành dưỡng chất nuôi dưỡng mùa màng.
Gã người ở độ thị
lại khổ kiểu khác, khi ánh nắng ban mai còn chưa đủ phủ ngập phố phường thì gã
ta đã lục tục kéo nhau ra đường. Những công xưởng, nhà máy nuốt hết bọn họ vào
trong. Gã người ở chốn thành đô quần quật dưới ánh sáng nhân tạo của đèn neon.
Ngày dài lắm và ngày nối tiếp ngày, bọn họ chẳng mấy khi được tắm mình trong ánh
sáng ban mai. Bọn họ không bị thiêu đốt bởi ánh nắng trưa hay xế chiều nhưng lại
bị sức nóng từ máy móc làm cho kiệt quệ. Sức nóng từ máy móc còn nghiệt ngã
hơn, vắt kiệt sức lực của bọn họ, khi về đến nhà thì rã rời cả thân tâm. Khi
ánh hoàng hôn nhập nhoạng vướng vất trên phố phường, những gã người nơi đô thị
lại hùng hục chạy về như thể bị những tia nắng cuối ngày đuổi dí sau lưng.
**
Ban trưa, thần ánh
sáng lên đến cung hoàng đạo, bấy giờ là lúc toàn bộ ánh sang của thần tung hết
xuống trần gian. Mặt đất, mặt đường, mái nhà…hắt trả trở lại cái nhiệt độ mà nó
tích trữ được. Gã người nơi đồng quê vắng vẻ hay rộn ràng tấp nập nơi phố thị đều
quay cuồng với công không ngừng nghỉ. Rồi bọn người tranh đấu vì thị phi, vì ý
thức hệ, vì quyền lực và quyền lợi…Bọn người tranh đoạt bằng mọi giá mà bọn họ lại
quên rằng chẳng mấy chốc nữa thôi bọn họ cũng như ánh nắng chiều tàn tạ và bọn
họ sẽ già nua. Còn lúc màn đêm phủ lên mặt đất thì thân xác họ sẽ vùi vào lòng
đất , những thứ họ tranh đoạt bỏ lại, thật chẳng có ý nghĩa gì, sanh chẳng mang
đến, chết chẳng đem đi. Cái mà gã người đem theo chỉ là kết quả của những việc
thiện ác đã làm.
Thần ánh sáng
phóng cỗ xe vun vút bay qua bầu trời, ánh sáng trong trẻo tươi mát ban mai chuyển
thành ánh nắng gay gắt bữa trưa và cuối ngày là nắng quái xế chiều. Tia nắng
như mũi dùi xoáy vào da thịt gã người. Gã người trên ruộng đồng dù có che chắn
bằng mũ nón áo quần vẫn không ngăn được vô số mũi kim ánh sáng châm chích thân
thể. Gã người vất vả mưu sinh trên dường phố cũng thế. Gã người nơi đồng quê ấy
thế mà còn có những phút giây ngồi dưới cội cây hưởng ngọn gió đồng mang hơi nước
mát rượi. Còn gã người nơi phố thị không chỉ bị nắng quái thiêu đốt mà còn bị hành
hạ bởi tiếng ồn kinh khủng của xe cộ, khói bụi ô nhiễm phố phường. Nắng quái xế
chiều báo hiệu ngày dần tàn, thần ánh sáng sẽ đi qua khỏi thế gian này và điều
này cũng là thông điệp mà thần ánh sáng nhắn gởi: “Các người đã vào giai đoạn
cuối rồi đấy! rồi đây các người sẽ chẳng còn gặp lại ta, không còn ánh sáng
long lanh ban mai mà ngay cả nắng gắt giấc trưa hay nắng quái xế chiều cũng
không nốt. Các người sẽ đi vào lãnh địa của lão thần chết Hades”. Thông điệp của
thần ánh sáng gởi đến gã người từ thuở khai thiên lập địa đến giờ nhưng dường như gã người không hiểu, chẳng nhận
biết, vì vậy mà gã người mải mê tranh đoạt, say máu truy sát tru diệt suốt từ
buổi hồng hoang đến giờ. Cũng có một số ít nhận ra thông điệp và vì vậy mà những
vị ấy buông bỏ tất cả những ràng buộc của con người để đi vào lãnh địa bất diệt
vô sanh.
Nắng quái xế chiều
thiêu đốt gã người cho dù gã ta ở chốn đồng quê hay giữa phố phường náo nhiệt.
Lửa từ cỗ xe của thần ánh sáng Helios thiêu
đốt thân thể thì gã người còn nhận biết nhưng còn lửa trong tâm thiêu đốt gã
người cả ngày lẫn đêm thì gã ta không hề hay biết. Khi thần ánh sang bay qua khỏi
bầu trời, màn đêm đen kịt nhưng tâm gã người vẫn cháy bỏng, vẫn riết róng với sức
nóng cùng cực của tham dục và sân hận. Với sức nóng thiêu đốt này thì gã người
chẳng thể trốn nơi nào được, đừng nói chi đồng quê yên ả hay phố hội hào hoa,
ngay cả trên mây, trong nước, núi cao, rừng thẳm… cũng đều không thể trốn được
cái nóng thiêu đốt khốn khổ này!
Cỗ xe thần ánh sáng
lao thêm một quãng nữa là ráng đỏ hoàng hôn vắt qua bầu trời, khói sương bắt đầu
lan tỏa, mặt đất đã nhập nhoạng rồi. Gã người cuối ngày rã rượi thân xác, tâm hồn
mệt mề bải hoải. Gã người đuổi theo thần ánh sáng suốt một ngày, trọn cuộc đời,
giờ thì cũng đã bước gần đến lãnh địa lão thần chết Hades. Hoàng hôn đẹp lắm chứ,
cái đẹp lãng mạn hay thê lương cũng còn tùy tâm trí của gã người. Hoàng hôn với
thần ánh sáng thì chẳng có ý nghĩa gì nhưng với gã người là cả một đề tài lớn
xưa nay. Gã người ngày xưa đã từng hỏi :Hương quan hà xứ thị?”*. Gã người lưu lạc
ngoai mười ngàn dặm đã đành, ngay cả gã người
sống cả đời nơi hương quê cố quận chưa từng ra khỏi lũy tre làng cũng buồn
da diết trong chiều hôm. Đời gã người kể cũng buồn thật đấy, dù có hoan hỷ
trong nắng sớm ban mai nhưng được bao nhiêu? Phần lớn vẫn bị khổ đau trong sự
thiêu đốt của nắng lửa buổi trưa, nắng quái xế chiều và cái nóng thiêu đốt bất
kể ngày đêm là lửa dục bên trong.
Hoàng hôn đỏ lựng
nơi chân trời, trên bến nước, trên thành đô… đẹp lắm chứ! Nhưng làm sao ngăn được
nỗi buồn hiu hắt khi bóng xế của cuộc đời? Thân xác này rồi đây sẽ tan vào cát
bụi. Đôi mắt này đã một đời yêu ánh sáng sẽ chìm vào bóng đen. Tai này thích âm
thanh cuộc sống do ánh sang mang lại. Mũi này thương mùi đời do ánh sáng kích
thích muôn loài sinh ra. Lưỡi này nếm trải bao nhiêu vị cũng bởi ánh sáng khiến
muôn vật tựu thành. Thân này xúc chạm với ánh sáng, với hạnh phúc và khổ đau
cũng nhờ ánh sáng kiến tạo. Tâm ý này thụ hưởng và tưởng tượng với vô tận dù có
ánh sáng hay là giữa màn đêm. Buổi hoàng hôn, thần ánh sáng sắp rời bầu trời và
khi gã người sắp rời khỏi thế gian. Lãnh địa thần bóng đêm chờ đón gã người và
chỉ nhận lấy những thiện quả hay ác quả của gã ta. Của cải vật chất chẳng có nghĩa
lý gì, sắc đẹp dục lạc càng vô dụng, danh tiếng với địa vị bỏ đi, ăn uống chơi
bời hay ngủ nghỉ cũng chẳng thể được. Kể cũng tội cho gã người, ngày từng ngày
tranh đoạt từ bình minh cho đến hoàng hôn, ngày đêm mộng mị không dứt. Đời từng
đời mưu sự để rồi khi bước vào lãnh địa thần bóng đêm mà huyễn mộng không tan. Đời
gã người dằng dặc tronng mộng mị, triền miên trong mộng mị, vất vả trong mộng mị
kể cũng đáng thương mà cũng đáng trách làm sao! Gã người không nhận ra thông điệp
mà thần ánh sáng nhắn gởi tự bao đời. Gã người dù muốn hay không cũng bỏ lại tất
cả khi bước chân vào thế giới thần Haydes, chỉ có chút thiện quả hay ác quả là
thứ không rời bỏ gã người và những thứ ấy sẽ tiếp tục nảy nở cho ngày kế tiếp
và đời tiếp theo.
Bình minh lại lên
với những tia sáng mới, cây lá lại xanh thổi dưỡng khí vào đất trời. Gã người lại
chạy đua với thần ánh sáng từ bình minh cho đến hoàng hôn. Nhờ chút thiện quả
mà gã người hưởng được phút giây ngắn ngủi an vui trong tia sáng ban mai và rồi
lại ngơ ngác hỏi “Hương quan hà xứ thị?” khi hoàng hôn ngã bóng. Câu hỏi muôn
thuở, biết hỏi ai, ai hỏi bây giờ?
Tiểu Lục Thần
Phong
Ất Lăng thành,
0326
* Câu thơ trong bài Hoàng Hạc Lâu của Thôi Hiệu
(đời Đường)