Phác thảo chân dung Lãm Thúy
Đinh Cường (26.12.2014)
MÙA ĐÔNG ĐẤT KHÁCH
Buổi sáng uống ly trà
lạnh
Nghe mùa đông chợt dài
hơn
Chiều về nghe chim vỗ
cánh
Chạnh lòng ta nhớ cố
hương
Chẳng biết xưa người lữ
khách
Châm điếu thuốc buồn ra
sao?
Chẳng biết xưa nơi đất
Trích
Tráng sĩ sầu như thế
nào?
Chỉ biết ta buồn quá đỗi
Ngó mây bay cũng nhớ nhà
Đêm nằm, lặng nghe gió
thổi
Thương gì thương đến xót
xa !
Nhiều khi thoáng nghe
đâu đó
Mùi hương nguyệt
quế trong vườn
Nhiều khi trên từng lá
cỏ
Chở đầy nỗi nhớ quê
hương
Nhớ nhánh sông mùa nước
lũ
Nhớ bờ lau sậy lưa thưa
Nhớ cây Bằng lăng vườn
cũ
Mương bèo, rụng tím mùa
hoa
Chiều lạnh, mùa đông đất
khách
Thương cha, nhớ mẹ,
nghẹn ngào
Chẳng biết chim nào chim
Vịt
Kêu chiều, thảm não như
nhau.
ĐÊM Ở SÀI GÒN QUÁN
Đêm ở Sài gòn Quán
Gặp gỡ người tài hoa
Nghe Đinh Cường khen
tặng
Thơ Mẹ, tình thiết tha.
Cảm ơn Nguyễn Minh Nữu
Và Mai, cô vợ hiền
Nhắc chuyện mười năm cũ
Đọc câu thơ hồn nhiên (
1 )
Nghe chuyện Kim Các Tự
Nhà sư trẻ đốt chùa
Cảm ơn anh Trương Vũ
Nói những điều sâu xa…
Xưa, thuở còn trẻ dại
Đọc. Chẳng hiểu
chi nhiều
Chỉ biết nhà sư ấy
Chà đạp người diễm kiều
Phải chăng vì quá yêu
Người ta muốn hủy diệt
Để muôn đời mang theo
Sâu kín niềm tưởng tiếc?
Cảm ơn Phạm Cao Hoàng
Tiếng trầm như nốt nhạc
Thắp lên niềm hân hoan
Giữa miền sầu chất ngất.
Đọc mấy câu “Tàn
Thu” ( 2 )
Hỏi người bao nhiêu
tuổi?
Hăm mấy mà làm như
Hơn nửa đời tàn rụi!
Đêm ở Sài Gòn Quán
Nói chuyện thơ, chuyện
người
Với chị Sơn mới gặp
Mà như quen lâu rồi
Về một mình, đêm lạnh
Gió thu làm bâng khuâng
Nghe niềm vui chắp cánh
“Chắt chiu những ân
cần”.
Maryland 17-11-2014
( 1 ) Thơ Lãm Thúy:
Sáng nay thức dậy hết hồn
Người xa ta vạn dặm đường, còn đâu.
( 2 ) Thơ Phạm Cao Hoàng:
Ngậm ngùi nghe gió mùa thu
tạt.
Ngó lại đời ta đã nửa đời
THƯ CHO ÚT PHỦ
Từ lâu. Chị vẫn thường
ấp ủ
Những mong nói với Út
đôi lời
Anh chị bây giờ xa cách
cả
Chuyện nhà, trông cậy Út
mà thôi
Chị biết lắm khi em bực
dọc
Thân trai tù túng việc
tề gia
Em ơi! Hãy nhớ niềm lao
nhọc
Một đời. Cha mẹ đã vì
ta…
Em còn trẻ quá, cần bay
nhảy
Nuôi người bệnh hoạn. Dễ
gì đâu!
Khổ nỗi, nhà mình đơn
chiếc vậy
Không nhờ em, còn biết
làm sao?
Cha mẹ già thường sinh
cáu gắt
Cũng đừng hờn giận. Chị
xin em
Mỗi ngọn lửa hờn em dập
tắt
Là một hồng ân trên
phước duyên.
Người bảo: Hai vai ta
dẫu cõng
Mẹ cha đi khắp cả tinh
cầu
Cũng chưa đền được ơn
sâu nặng
Huống gì nhịn nhục một
đôi câu…
Em còn được ở bên cha mẹ
Là phước ngàn đời. Em
biết không?
Lỡ khi ngày tắt, chiêu
dương xế
Đời ta. Bóng tối sẽ vô
cùng!
Ai không được ở gần cha
mẹ
Là mất đi suối mật, rừng
hương
Là nỗi thiệt thòi không
xiết kể
Là niềm bất hạnh, là tai
ương!
Chị vốn không may: đời
bạc phước
Tự năm mười tuổi đã xa
nhà
Tuổi thơ thiếu mẹ sầu
như nước
Bao chiều ngồi khóc, ngó
về xa…
Thảm cảnh. Làm sao em
hiểu được
(Một đời bên gối mẹ nâng
niu!)
Có đâu như chị mười năm
ngót
Thiếu vắng vòng tay mẹ
sớm chiều…
Thuở ấy, mỗi năm về hai
bận
Hè đi. Đợi mãi tận sang
xuân
Ngày vui bên mẹ sao mà
ngắn
Mỗi lần đi, đứt ruột một
lần!
Những sớm còn vương hơi
ấm mẹ
Còi xa. Tàu dã giục lên
đường
Hành trang trĩu nặng vai
thơ trẻ
Ngập ngừng chân bước, lệ
tuôn tuôn…
Những cuộc chia ly về
sáng ấy
Buồn không thể tả. Buồn
vô biên.
Ba mươi năm. Giòng đời
trôi chảy
Niềm rưng rưng ấy vẫn
còn nguyên
Đời chị có bao lần chia
biệt
Đã trăm lần tiễn, vạn
lần đi
Nhưng hồi còi cũ buồn
thê thiết
Của chuyến tàu khuya còn
khắc ghi.
Đời. Qua bằng
những lần ly biệt
Kéo dài như thế suốt
mười năm
Trở về bên mẹ. Vui chưa
hết
Lại lấy chồng. .Xa đến
mấy lần!
Mười năm, cũng bởi đời
dâu bể
Được về nương náu với từ
thân
Mười năm. Chị nuốt bao
nhiêu lệ
Bởi đời cay đắng, bởi
thăng trầm!
Rồi lại thêm lần chia
biệt nữa
Ngày đi. Ôm mẹ, chẳng
đành buông
Cứ xa thêm mãi, giờ xa
quá
Tính lại đường bay, chợt
hết hồn!
Đã muôn trùng vậy, làm
sao gặp?
Nửa vòng trái đất_ mấy
trùng dương…
Nhớ nhà, ra đứng trông
trời đất
Đâu biết phương nào vọng
cố hương!
Anh chị mỗi người đi mỗi
chỗ
Nhọc nhằn phụng dưỡng để
mình em
Ơn ấy ngàn đời xin ghi
nhớ
Chưa biết làm sao để đáp
đền.
Chị biết: em là
người hiếu đạo
Không nề khó nhọc, chẳng
than van
Nói đây, không phải lời
khuyên bảo
Tự dưng tâm sự bỗng tuôn
tràn
Có lẽ chiều nay trời trở
lạnh
Xui lòng nhớ quá nắng
chiều quê
Xót Út chốn quê mùa
quanh quẩn
Trách nhiệm hai vai gánh
nặng nề
Út
à. Giờ cha già mẹ yếu
Chuyện
nhà phó thác một tay em
Nhân sinh hữu hạn, mong
em hiểu
Gắng giữ giùm nghe,
những ngọn đèn!
TỪ NAY THẾ GIỚI VẮNG ĐINH CƯỜNG
Chị Ý báo tin buồn. Thứ bảy
Lặng người không nói . Nói gì hơn?
Anh không ở nữa thì thôi vậy
Từ nay thế giới vắng Đinh Cường!
Có nghĩa là không còn nét vẽ
Những người thiếu nữ dáng như mơ
Những người thiếu nữ xanh như liễu
Rất mỏng manh và rất đỗi Thơ!
Có nghiã từ đây Sài Gòn Quán
Sẽ trống đi thêm một chỗ ngồi
Gặp nhau , dù có bao nhiêu bận
Không ai còn có thể nào vui!
Sẽ nhớ , dù sức tàn , lực kiệt
Cũng gom tàn lực để mà đi
Cố đến cùng bạn bè thân thiết
Chua xót nhìn nhau biết nói gì?
Có nghiã lần sau ra mắt sách
Không còn ai viết tặng bài thơ
Nét vẽ vội vàng trong khoảnh khắc
Gói lòng trân quý có ai ngờ!
Có nghiã từ đây trên kệ sách
Những người thiên cổ đã tương phùng
Chỉ có riêng mình ta thống trách
Giận rằng không gặp lúc lâm chung!
Giận không gửi bài thơ viết sẵn
Bây giờ còn biết gửi cho ai ?
Bảo biết lâu rồi đời ngắn lắm
Vậy mà để muộn mãi không hay!
Đêm nay gió lạnh nhiều , Anh ạ
Mở cửa ra nhìn bông tuyết bay
Chợt nhớ , lòng sao sầu thảm quá
Chỗ ấy đêm nay chắc lạnh đầy!
Cõi ấy , một mình đêm buốt giá
Từ nay sẽ lạnh đến thiên thu
Nhưng niềm thương tiếc bao la quá
Mong ấm lòng Anh cuộc viễn du.
January 12, 2016
MẸ ƠI, VĨNH BIỆT
Mẹ
ơi, con về không kịp
Giấc
dài mẹ đã hôn mê
Đôi
mắt thân yêu đã khép
Mẹ
đâu hay biết con về!
Con
đi đầu non, cuối bể
Mấy
mươi năm, mẹ vẫn chờ
Giờ
sao lạnh lùng quá thể
Gọi
hoài, mẹ vẫn trơ trơ!
Mẹ
ơi, lòng đau như cắt
Chuyến
phà đêm chở xác về
Có
một tinh cầu vừa tắt
Lạnh
lùng sông chảy dòng khuya…
Sáng
nay, người ta khâm liệm
Áo
quan đóng nắp lại rồi
Từ
đây muôn đời, vĩnh viễn
Đâu
còn thấy nữa, Mẹ ơi!
Thân
xác vùi trong lòng đất
Mẹ
nằm giữa một đồi hoa
Mẹ
ơi, mộ vừa mới lấp
Từ
đây đất lạnh là nhà!
Từ
đây tuyệt vô hy vọng
Quê
hương mất dấu thiên đường
Mẹ
mang theo niềm vui sống
Lấp
cùng dưới đáy mồ chôn!
Mẹ
ơi, xác thân yêu dấu
Vùi
trong đất lạnh đời đời
Hồn
con không nơi nương náu
Biết
tìm đâu nữa, Mẹ ơi!
Lặng
nhìn bàn thờ nghi ngút
Di
ảnh mờ trong khói hương
Thấm
nỗi đau buồn tang tóc
Còn
gì mà tiếc, mà thương!
Mẹ
ơi, tử sinh chia biệt
Một lần cho đến thiên
thu
Nghĩa là muôn đời, muôn
kiếp
Hết mong gặp Mẹ nhân từ!
Lãm Thúy