Có những nơi ta chỉ đi qua một lần, nhưng cũng có những
nơi, dù đã rời xa rất lâu, chỉ cần nghe một tiếng nước chảy, một làn sương bay
hay bắt gặp một màu xanh của núi rừng, lòng ta lại muốn quay về. Có những bài
hát được viết bằng những giai điệu. Nhưng cũng có những bài hát được viết bằng
“nỗi nhớ” .
“Bên Dòng Thác Đổ” được tôi viết từ một cảm xúc như thế.
Tôi đã ngồi rất lâu bên dòng thác, nghe tiếng nước đổ xuống
giữa đại ngàn, nghe mây vờn trên núi, nghe tiếng chim gọi nhau trong buổi sớm…
Và chẳng hiểu từ lúc nào, tiếng thác không còn đơn thuần là tiếng của thiên
nhiên nữa.
Ngồi bên dòng thác, nghe tiếng nước đổ giữa đại ngàn và bất
chợt nhận ra rằng: dòng nước ấy không chỉ đang chảy qua núi rừng, mà dường như
đang chảy qua cả ký ức của một đời người.
Trong tiếng thác ngàn năm, tôi nghe va thấy bóng quê hương.
Nghe và thấy bóng dáng mẹ cha.
Nghe và thấy tháng năm tuổi nhỏ của đồng bạn thuở xưa
Và rồi, đâu đó giữa màn bụi nước trắng mờ, tôi gặp bóng hình
mình yêu thương dịu dàng .
Có lẽ điều đáng yêu nhất của cuộc đời là mỗi người chúng ta đều
có một “dòng thác” của riêng mình — một nơi để trở về, một ký ức để thương, một
người để nhớ, một quê hương để không bao giờ quên.
Tôi viết ca khúc này để kể một câu chuyện về dòng thác, mãi cứ
âm thầm đứng đó, chứng kiến bao mùa qua đi, chứng kiến con người trưởng thành
và đổi thay, những cuộc gặp gỡ rồi chia xa, những mái đầu xanh rồi hóa bạc.
Dòng nước vẫn chảy.
Và có những thứ, càng đi xa ta càng hiểu giá trị của nó: một
mái nhà, một bàn tay của mẹ, đôi vai của cha, một tình bạn chân thành, một tình
yêu thủy chung và một quê hương để nhớ về.
Vì vậy, tôi đã tự hỏi:
“Nếu một ngày đời đã đi qua quá nhiều nẻo đường, liệu chúng
ta có muốn trở về nơi cũ không?”
Tôi nghĩ là có.
Ta trở về không nhất thiết để tìm lại những gì đã mất.
Ta trở về để nghe lòng mình trong trẻo hơn.
Để những muộn phiền theo dòng nước trôi đi.
Để nhận ra rằng, sau bao nhiêu năm tháng, có những tình cảm vẫn
đứng đó — giống như đại ngàn, giống như dòng thác, giống như quê hương trong
trái tim mỗi người.
Và tôi cũng mong rằng khi nghe tâm tư “Bên Dòng Thác Đổ”, mỗi
người sẽ tìm thấy trong đó một phần ký ức của chính mình.
Có thể là mẹ. - Có thể là cha.- Có thể là một người bạn cũ.-
Có thể là một người thương đã cùng mình đi qua những mùa đẹp nhất.- Hoặc đơn giản
chỉ là một miền quê mà ta đã lâu chưa trở lại.
Nếu bài hát có thể khiến ai đó chợt mỉm cười khi ký ức kỷ niệm
cùng hòa cảm… thì với tôi, như thế đã là một món quà rất đẹp.
Xin gửi “Bên Dòng Thác Đổ” đến những người thân, người bạn,
và đặc biệt đến những ai vẫn luôn mang trong tim mình một nơi chốn để trở về.
NGUYỄN QUYẾT THẮNG