Thời gian nhuộm mái tóc má, giờ trắng phơ như mây trời. Tháng năm xóa đi sự tươi trẻ, làn da nay in đậm những dấu ấn nhăn nheo. Đôi mắt má không còn trong như lúc thanh xuân mà đã mờ nhạt màu mây. Mình đau xương nhức, đi đứng liêu xiêu…
Mỗi làn nói chuyện
với má, ánh mắt má xa xăm diệu vợi như lạc vào cõi hư vô. Giờ má nói chuyện như
một cái máy thâu sẵn, nhớ đâu nói đó, chuyện nọ xọ chuyện kia. Căn bệnh mất trí
nhớ của người già đã làm cho má không còn ý thức được nội dung câu chuyện. Má
chỉ nói theo ký ức còn lưu giữ trong tâm thức. Dường như tất cả những người già
đều sống nhiều với dĩ vãng hơn là hiện tại. Má cũng thế, kể cũng lạ, chuyện trước
mắt thì không nhớ mà chuyện từ xa xăm lại không quên. Điều này chứng tỏ bệnh lú
lẫn của người già không thể xóa hết những ký ức cũ, ký ức cũ chính là “chủng tử”
lưu trong A lại da thức. A Lại Da thức còn được gọi là hàm tàng thức, nghĩa là
cái kho cất giữ lưu chứa tất cả những niệm của con người, có thể là niệm của một
đời, niệm nhiều đời. Cái kho ấy chứa tất cả những hạt giống thiện, ác, trung tính
của mỗi con người.
Khoa học nói:
“Năng lượng không tự sinh ra và cũng không mất đi mà nó chỉ chuyển từ dạng này
sang dạng khác”. Ví như điện có trong than đá, dầu lửa, nước, gió…Con người chế
ra những máy móc để “bắt” được nguồn điện và dùng điện vào sản xuất hay sinh hoạt
của đời sống. Dòng điện khi được xài thì nó sẽ chuyển thành nhiệt năng, cơ
năng… chứ nó đâu có mất đi. Con người ta cũng thế, khi thân xác này tan hoại
nhưng những ký ức từ A lại da thức đâu có mất đi, nó sẽ chuyển biến từ dạng thức
sống này sang dạng tức sống khác, hình tướng khác…cũng như dòng điện chuyển từ
dạng này snag dạng khác. Dòng điện vốn không có sẵn nhưng vẫn hiện hữu trong
gió, nước, than đá. Sự sống sanh ra nhưng thật là không sanh, sự sống mất đi
nhưng thật chẳng mất mà chỉ chuyển từ thân này thành thân khác. Cơ chế hoạt động
của tâm thức rất vi diệu, khoa học hiện đại cũng không làm sao biết được cho dù
có dùng đến những phương tiện máy học hiện đại như điện não đồ hay các loại máy
móc tinh vi nhất. Khoa học chỉ có thể nói mất trí nhớ là do những tế bào thần
kinh chết đi mà những tế bào mới sanh ra không bù đắp được. Không thể biết trước
khi về già ai sẽ minh mẫn đến phút cuối hay ai sẽ bị bệnh mất trí nhớ.
Mới một năm trước,
má còn khỏe mạnh và minh mẫn, vậy mà giờ như thế này! Thân xác tiều tụy, tinh
thần trống vắng, nhớ nhớ quên quên. Thời gian xây dựng nên rồi thời gian tàn
phá đi tất cả. Căn bệnh mất trí nhớ chẳng phụ thuộc vào giới tính, chủng tộc
hay đẳng cấp xã hội. Tổng thống Donald Reagan vốn là một tài tử nổi tiếng, một tổng thống
hùng mạnh. Donald Reagan là người cực phẩm nhân gian ấy vậy mà khi về già cũng
bị mất trí nhớ suốt mười năm cuối đời.
Má giờ nhớ nhớ
quên quên, lãng đãng như mây mù, như sương khói. Má không còn cảm giác buồn,
vui, sướng, khổ… vậy là hết khổ chăng? Không, chính sự không còn biết khổ ấy
cũng là một nỗi khổ của kiếp người, cái khổ của bệnh già, bệnh mất trí nhớ. Má
đang chịu sự khảo nghiệm của cái già, cái bệnh…thân thể bị bào mòn bởi sự chuyển
dịch vô thường, tâm trí mờ nhạt dần vì quy luật sanh – diệt. Má đang ở vào giai
đoạn cuối của quy trình sinh – lão – bệnh – tử. Con thương má, thương nhiều lắm
nhưng cũng chẳng thể làm được gì hơn, thật sự bất lực trước sự đau khổ của má.
Má với con không chỉ khổ vì sanh – lão – bệnh – tử mà còn khổ vì ái biệt ly.
Hơn mấy mươi năm sống xa cách nhau, thỉnh thoảng mới có dịp được về ôm má một
cái rồi lại ra đi. Nửa vòng trai đất là một khoảng cách ngăn trở vô cùng lớn,
nhất là đối với những người kém phước như má và con. Con thương má, muốn báo hiếu
nhưng hoàn cảnh như thế này thì không làm gì được. Con ước mơ nhỏ nhoi mỗi chiều
dắt má đi dạo một quãng đường cũng không làm được. Con vẫn luôn nghĩ về má, nhớ
má, thương má vô cùng!
Ngày xưa con nằm
trong bụng má chín tháng mười ngày. Ngày xưa má cho bú mớn, nuôi dưỡng, chăm lo
ăn học đến hai mươi năm ròng…vậy mà giờ má già, má bệnh thì con ở tận chân trời
xa diệu vợi không thể gần gũi chăm nom má . Thế mới biết “Cha mẹ nuôi con biển
hồ lai láng/con nuôi cha mạ tính tháng kể ngày”.
Con đọc sách, viết
sách nên ít nhiều cũng biết về chữ hiếu, ấy vậy mà giờ con là kẻ bất hiếu! Thế
mới biết từ lý thuyết đến thực hành có một khoảng cách rất xa. Con vốn bất tài
vô tướng, sinh ra chỉ là một bị thịt, tháng ngày vất vưởng chẳng làm nên trò trống
gì, không báo hiếu được cho ba má. Ngày ngày lễ Phật, Vu Lan lên chùa lễ Phật, ấy
vậy mà Phật tại nhà là cha mẹ thì con ở quá xa, thật trớ trêu thay! Nhân duyên
quả báo thế nào không biết, con cũng như mọi người đều chỉ là những con rối
trong cuộc đời. Nghiệp lực giật dây, lôi kéo và điều khiển những con rối múa
may quay cuồng với những buồn – vui, vinh – nhục, được – mất…Chỉ có những vị cắt
ái từ thân, ly gia đoạn dục thì mới có cơ may một kiếp nào đó thoát ra khỏi sự
giật dây hay sự điều khiển của nghiệp lực.
Má với con không
chỉ là tình mẫu tử trong kiếp này, ắt hẳn là đã có nhân duyên sâu dày nhiều đời
nhiều kiếp. Cái thân vật chất này sẽ thay đổi, sẽ hoại, sẽ mất… nhưng tình mẫu
tử không mất đi dù cho cái thân này đã chuyển từ dạng này sang dạng khác như dòng
điện trong than đá, dầu, nước, gió…
Con luôn nghĩ về
má mọi lúc mọi nơi. Hình bóng má in đậm ở trong tim con, in sâu trong A lại da
thức. Con không mang thân xác má theo cuộc sống của con nhưng đi đâu và lúc nào
cũng mang theo hình bóng má trong tâm. Mai này hết kiếp chắc chắn vẫn mang theo
những ký ức về má.
Má giờ như ngọn
đèn sắp tàn bấc cạn dầu. Con thương má, nhìn thấy thế nhưng không thể làm được
gì hơn. Không có một phép màu nào, không có một thế lực thần thánh siêu nhiên
nào có thể thay đổi được. Nhân đã như thế thì quả phải như thế, đời sống này
cái tính như thế, cái tướng như thế nên không thể nào khác được. Thân thể con
người, các mối quan hệ… đều là duyên hợp, khi hết duyên thì nó sẽ tan, đã có hợp
thì phải có lúc tan! Thân này không thể cầu cho nó như thế này hoặc đừng như thế
kia. Thân này không phải là ta, không phải của ta, không phải tự ngã ta. Tất cả
chỉ là duyên hợp và tan, duyên vốn không có tự tánh, tất cả là không vậy sao ta
lại đau khổ hay hạnh phúc? Phải chăng đau khổ và hạnh phúc cũng là giả tướng?
Chỉ là sự chuyển biến từ những ký ức từ trong tâm thức? sự giao thoa, khởi dụng
giữa những ký ức cũ và những tướng trạng ngay hiện tại?
Má ơi! Mỗi ngày
qua đi thì sự sống giảm dần như nước trong ao cạn kiệt. Con với má cũng như tất
cả mọi người đang tiến đến cái điểm cuối của kiếp người. Má giờ không biết buồn
– vui, tuy đó cũng là nỗi khổ nhưng má tạm không biết đó là khổ. Vậy thì cũng
có chút an ủi là má không còn bận tâm về tiền bạc, con cái, bệnh tật, ân oán
ghét thương, môi trường chung quanh…
Thế gian này ngôn
ngữ của con người không thể nào nói cho hết được cái ơn, cái tình của người mẹ.
Vậy thì chữ nghĩa của con càng không thể viết cho tận nghĩa tình, vô phương để
tỏ bày hiếu đễ. Thế giới này có bao nhiêu chủng tộc thì có bấy nhiêu tiếng nói,
người dù trí hay ngu, học cao hay thấp , nhiều khác biệt nhưng đều có chung một
điểm là tiếng nói đầu tiên vẫn là tiếng kêu má, chữ đầu tiên biết là chữ viết má. Tiếng kêu trìu mến nhất, thấm đẫm ân tình
nhất, sâu lắng nhất chính là tiếng gọi: Má ơi!
Con người có bao
nhiêu tôn giáo khác nhau để phụng hiến, có bao nhiêu thần tượng khác nhau để
tôn thờ nhưng với má thì tất cả mọi người đều kính yêu và thôn thờ. Người ta có
thể tạo ra những pho tượng kỳ vĩ nhất để tôn thờ nhưng hình bóng má lại khắc
sâu trong tâm khảm mỗi con người. Tượng có thể vỡ hoặc hư hoại. Tranh ảnh có thể
rách nát, phai mờ. Sách có thể đốt. Chữ có thể bôi xóa…nhưng hình bóng má trong
tâm thì không thể nào làm cho hư hoại được! Thế gian này không có gì chắc chắn hay vĩnh viễn, thế
nhưng tình mẫu tử thì vĩnh viễn muôn đời.
Lãng Thanh
Ất Lăng thành,
0726