TRĂM NĂM MỘT KHẮC BỤI HỒNG
nên xa xôi mấy cũng chìm dưới sông
em như ngọn gió ngoài đồng
thổi qua sa mạc mênh mông đời người
thương em lên núi xuống đồi
gánh rau nuôi mẹ lỗ lời nuôi em
tiếng gà thôi thúc từng đêm
thức khuya dậy sớm chân mềm gót chai
anh đi mấy chục năm dài
đầu hôm cuối bãi ngàn mai dặm trường
trên vai anh nặng vô thường
qua sông lỡ bến qua đường lỡ xe
biết giờ em có lắng nghe
câu hò mái đẩy xàng xê thuở nào
thuở anh còn mộng trăng sao
mà em sương khói nghiêng chao cả lòng
rồi thời gian cứ mệnh mộng
qua xuân tới hạ hư không một đời
ngày đi mẹ dặn quên rồi
áo cơm đắp đỗi quê người cũng xong
trăm năm một khắc bụi hồng
mây bay gió thổi phiêu bồng lại vui
tìm đâu năm tháng ngọt bùi
nồi cơm gạo tẻ tới lui phận nghèo
cuộc đời anh vẫn đơn neo
sáng trưa chiều tối quanh queo khúc đèo
lên cao thì phải gắng trèo
mới nghe được tiếng lửa reo bếp nồng.
9.8.2026
ĐỜI ANH CHỈ MỘT BÀI THƠ
anh về bắt nắng chiều đông
nghe con chim hót bâng khuâng trên cành
vì đâu chim lại bỏ anh
để bay theo những âm thanh cuộc đời
anh về bếp lửa chiều khơi
tro tàn nhen chút ấm phơi lại mình
đợi cho trăng xuống mái đình
anh ôm mộng ảo đăng trinh vào mây
tháng giêng hoa nở chưa đầy
cũng chờ gió sớm rung cây thay mùa
biết mai rồi sẽ tiễn đưa
một mùi hương đã chín vừa dấu môi
dòng đời cứ thế lặng trôi
em như sương khói pha phôi lên trời.
âm thầm anh sống đơn côi
nghe con chim hót lại chơi vơi lòng
ở đây không có dòng sông
nên không có cả nhánh rong giạt bờ
đời anh chỉ một bài thơ
nên cam chịu cảnh bơ vơ xứ người.
30.7.2026
NỖI BUỒN XIN GỞI VÀO THƠ
nỗi buồn xin gởi vào thơ
từ kiếp trước đến bây giờ kiếp sau
biết bao nước chảy qua cầu
mà sông không cạn còn sâu lòng người
tình đời chỉ có vậy thôi
mà sao muôn thuở không nguôi nỗi buồn
dù cho đá sỏi cạn nguồn
cũng mòn theo dấu chân cuồng loạn đêm
cầu cho chân cứng đá mềm
để đi cho hết bực thềm bụi cay
dẫu đời không có vòng tay
thì ánh mắt cũng đắm say thay lời
nỗi buồn xin gởi lên trời
cho mây trắng được gọi mời yêu thương
nếu mai mưa ướt dặm trường
thì tìm quê để hỏi đường mà đi
nếu còn lạc giữa sầu bi
cũng xin gởi trả sân si cho đời
phủi tay ừ phủi tay rồi
nhẹ không chỉ một tiếng cười là xong.
28.6.2026
TỪ KHI ĐÁ LỠ NON BỒI
mùa em sầu chất lên rừng
tay che sợi khói bay lừng về khơi
thuở xưa ấy gió mù trời
bởi em mặc áo để lơi giọt bồng
trăng không về chổ má hồng
nên sa xuống giữa cánh đồng nở hoa
mênh mông anh ngó lại nhà
tìm em khắp nẻo ta bà mà vương
đời anh giống ngã ba đường
sắc không như huyễn vô thường như say
bỏ quên hết tháng với ngày
anh vô sở trú như mây trên trời
từ khi đá lỡ non bồi
làm em phải ngại bước rời chân xa
biết anh tới bến trễ phà
qua sông gánh chợ làm quà ghé nuôi
anh còn giận mãi cuộc đời
vì tóc em buột miệng lời thế gian
đêm nằm cứ mớ đò ngang
chờ em lật sấp xuống hoang mang tình
lòng anh như thác đổ ghềnh
mà chân thì chạm mái đình chưa đi
sợ em núp bóng từ bi
quên anh với mối tình si dại cuồng.
8.6.2026
TUNG LÊN TRỜI XANH
anh ôm kỷ niệm vào lòng
gió nồm thổi lại phập phồng anh lo
chiều ni anh hỏi con đò
còn đưa qua cửa câu hò mẹ ru
nhớ gì từ thuở âm u
anh đi bỏ lại trăng lu bên vườn
con chim đứng ngó dặm trường
lâu lâu lại hót vô thường sắc không
màu trời còn đọng bên hông
nhà ai khói bếp ùn xông chái nghèo
tiếng gà gáy tận cheo leo
lá rơi theo bóng mây heo hút đèo
anh xa quê mẹ bọt bèo
nồi cơm gạo hẻo còn reo trên nồi
từ khi vật đổi sao dời
anh già nua ở xứ người thật lâu
đời như một cuộc bể dâu
đã vùi sâu giấc mộng đầu của anh
bao nhiêu ước vọng chưa thành
anh tung lên hết trời xanh rồi cười.
24.5.2026
HUỲNH LIỄU NGẠN