Thứ Năm, 27 tháng 8, 2026

894 . ĐẶNG TIẾN (Thái Nguyên) . Một khúc Thánh Ca, và những bài thơ khác.

                                                     


MỘT KHÚC THÁNH CA

Cũng như tôi và như tất cả những ai từng có mặt trên đời
Bạn được sinh ra
Bạn bị sinh ra
Những lí do ngoài bạn
Bạn đâu được lựa chọn
Bạn đâu được hỏi ý kiến.

Vì sao bạn được sinh ra?
Vô số câu trả lời
Và khi đã là vô số
Sự - thật - ơi - chào - mi!
Chào - mi - sự - thật - ơi!

Số phận!
Thiên mệnh!
Luân hồi!
Nhân duyên quả kiếp!
Tình yêu mãnh liệt!
Vỡ kế hoạch!
Nhỡ nhàng!
Toan tính!
Hi vọng!
Một cơn rồ xác thịt!
Và còn nhiều khả thể
Và tất cả tất cả ẩn dưới những lớp vỏ ngôn từ
Hào nhoáng
Bóng bẩy
Huỵch toẹt
Mù mờ...
Bí ẩn
Bí ẩn đủ khiến suốt đời bạn dò tìm
Còn hơn đáy biển mò kim...

Bạn đã ra đi
Trong tận cùng thảm khốc
Trong tận cùng đớn đau thân xác
Trong tận cùng tuyệt vọng
Bạn đã ra đi

Bạn đã được sinh ra hay bị sinh ra?
Vĩnh viễn không có câu trả lời
Bạn mang trên xác thân gánh nặng thân phận
Một mảy bụi nhỏ nhoi...

Bạn đã được sinh ra hay bị sinh ra?
Bạn đã ra đi trong tận cùng đớn đau tuyệt vọng...
Phi lí chăng?
Bí ẩn chăng?
Vả vô nghĩa chăng?

Không!
Tôi hiểu đó là Ý Chúa!
Bàn tay sắp đặt của Ngài luôn luôn hoàn hảo
Bạn là sứ giả của Ngài
Tôi gọi là Phép thử.

Phép thử
Đúng - Sai
Thiện lương - Tàn ác
Người - Quỷ ma...
Nơi mặt đất này.

Tôi không đủ tư cách để xót thương và nguyện cầu!
Bạn về nơi Nước Chúa!
Và để
Cho những ai chưa kịp chết
Lương tâm dày vò - nếu còn chút lương tâm
Và rữa thối - nếu còn khả năng rữa thối
Cứ việc nhởn nhơ diễn - vì còn nhiều đất diễn
Khoe sang trọng khoe giàu có khoe bằng sắc -
tự phơi bày vì đã phì đại và đang phì đại
Khoe ngôn từ - miên man ngôn từ
Và khoe gia thế ba đời bảy đời rạng danh vinh hiển

Tôi chỉ dám hình dung
Linh hồn Bạn đã về nơi nước Chúa
Trong tiếng Ca Dâng.



CỐ SỰ TÂN BIÊN

Lạy Chúa chí thánh chí thiện đấng tôn nghiêm của lẽ công bằng!
Ngài ở trên cao vời vợi có thấu chăng?
Có thấu chăng Ngài ở trên cao vời vợi?
Con  do Ngài sinh ra
Do bàn tay Ngài nhào nặn
Cũng từ Ngài
Cũng từ bàn tay nhào nặn của Ngài
Lão hàng xóm của con!
Lẽ công bằng ở đâu?
Khi gia tài của con chỉ có một con cừu
Một con duy nhất
Và nhà thì rách nát
Lão hàng xóm thì nhà cao cửa rộng
Cừu một đàn có cả trăm con?
Ở đâu lẽ công bằng?
Lạy Chúa chí thánh chí thiện đấng tôn nghiêm!

Trên cao Chúa thấu nỗi băn khoăn bất bình kẻ khó
Giọng nhân từ trầm lắng
Chúa trả lời
Ta sẽ cho ngươi chín mươi chín con cừu
Ta sẽ tặng nhà ngươi nhà cao cửa rộng
Ngươi nghĩ sao?

Kẻ khó chẳng cần nghĩ suy sau trước
Sau chừng ba nốt nhạc
Kẻ khó cất lời
Lạy Chúa lòng lành chí thánh chí thiện
Con không ham đủ đầy sung túc
Con chỉ cầu xin
Bằng phép nhiệm màu
Ngài lấy đi chín mươi chín con cừu của lão hàng xóm
Ngài hãy lấy đi cửa rộng nhà cao
Và thay bằng nhà tranh vách nát!

Ô! Kẻ khó!
Sao nhà ngươi lại có những quái gở nghĩ suy?
Ngươi khước từ ban tặng
Ngươi ham hố tước đoạt
Ô! Sao ta lại nhào nặn ra ngươi?
Lỗi tại ta?
Lỗi lầm tự khi nào chính ta không biết!
Ô! Lỗi tại ta! Lỗi tại ta! Lỗi tại ta!
Lỗi lầm không còn cơ hội sửa chữa
Lỗi tại ta...

Chúa đành ngoảnh mặt!
Để ngàn năm kẻ khó cứ nguyện cầu!

Tôi - kẻ khó!
Bạn - kẻ khó!
Chúng ta - kẻ khó!
Ai kẻ khó?
Ai ?"

ÔI LỊCH SỬ LỊCH SỬ LỊCH SỬ

Những lở loét trên da trên thịt
Thời gian có thể chữa lành
Những vết sẹo trên da trên thịt
Có thể được giấu sau phấn son và quần áo
Những lở loét trên đất đai đồng ruộng
Thời gian có thể  mưa xóa cỏ che
Mọi dấu vết không còn
Những tấm ảnh những thước phim
Nếu có
Cũng mất hút vực sâu thời gian
Vô tăm tích

Những vết xước nơi lòng ta
Những móng vuốt lịch sử cào cấu
Những vết rách những te tua bầm dập
Ai chữa lành?
Không bao giờ không khi nào
Kể cả sau khi chết
Không chịu nằm sâu dưới ba thước đất
Không chịu thành tro bụi nơi lò thiêu
Ôi!
Những móng vuốt
Những gươm nhọn giáo sắc
Những quỷ kế mưu ma
Dư chấn lặn sâu vào kí ức
Mã hóa ngôn từ
Hóa thành giọng nói tiếng cười ánh mắt

Kinh hoàng những móng vuốt quái vật có tên lịch sử
Vết cào cấu chẳng bao giờ lành

Tôi
Bạn
Và chúng ta có thể
Vĩnh viễn nạn nhân.

LIÊN - LAI - GHÉP

1.

Hà Nội mùa này vắng những cơn mưa!
Xạo!
Quê mình mưa nhiều chưa từng thấy
Hà thành vào mùa đông run rẩy
Người và thơ
Quê mình vẫn mưa vẫn mưa
Nóng kinh người tưởng chừng mỡ tan chẩy
Tan chẩy y như nghe bolero...

Quê mình mùa này quá nhiều những cơn mưa
Chán và nhạt và nhàm vì không cổ tháp
Không có cô nàng nào xanh xao
Không có ai buồn đôi mắt
Không có ai...

Mưa vẫn mưa rơi!
Lối nhỏ không còn
Núi lở và rừng nghiêng
Không hoa sữa lấy gì mà rơi
Phố không tên mưa xối tả tơi
Hà thành chiều nay không nắng
Vì mây nhiều thế thôi
Quê mình thì chiều nay hơi giông giống giống hơi hơi
Hoàng hôn muộn tất là tắt mặt giời...

Cái ngày đầu đông nóng như chảy mỡ
Quê mình chỉ có cơm nguội không cây
Lá không vàng rơi
Sâm cầm không có
Không bay
Thấy cũng hay hay
Cây bàng xanh lá
Phố không xưa nhà không cổ
Xam xám ngói kiểu Tây...

Quê mình mùa này sao mưa nhiều thế?
Người đi làm về
Chết khiếp
Vì sấm vì chớp
Đầu trần chân đất đội mưa
Thật não nề

Người như mối đất
Ướt nhẹp
Ngoi ngóp cùng xe ...

2.

Tổ sư thằng Vương râu xồm
Người mi có rận
Sao ta không?
Sao mi lại có rận?
Ta sao không?
Kém miếng sao chịu nổi?
Vương râu xồm
Ta đâu có kém gì

Nghĩ mà cay cả mũi
Nghĩ mà ức tràn hông
Họ Vương sao có rận
Ta không?
Tức tràn hông...

AQ bắt đầu truy lùng
Bắt đầy truy vết
A ha đây rồi một con rận kềnh!
A ha thêm con nữa!
Thêm con nữa!
Con nữa
Nữa...
AQ sung sướng hả hê
Sướng tê mê
Sướng tái tê
Cảm hứng dâng trào
AQ thoắt trở thành thi sĩ
Nghêu ngao hát thơ Lí, Đỗ,Thôi, Đào...
Nghêu ngao hát...
Ô hay sao họ thơ ca dào dạt
Ta ngu gì mà không biết làm thơ?
Ta ngu gì mà không biết?
Ông tổ ba đời của ta là thi bá
Ông tổ năm đời của ta là thi hào
Hưng phấn tuôn trào
Hưng phấn tuôn
Hưng phấn trào
AQ thơ tuôn ào tuôn ào
Thơ tầm thấp
Thơ tầm cao
Thơ tầm không cao không thấp
Thơ nóng hầm hập
Thơ lạnh nước đông

Ta yêu những con rận to kềnh
Nhờ bọn mi ta được tấn phong thiên tài bắt rận
Ta yêu những con rận to càng
Nhờ bọn mi ta biết dòng máu ta cao quý thiêng liêng
Và hơi bị ngọt
Ngọt ngào
Nguồn dưỡng chất vô biên thanh cao
Rận ta to kềnh
Rận ta béo múp
Nhờ máu ta rất ngon rất ngọt...

Ô! AQ!
AQ! Ôi!
Trí tuệ đỉnh cao!
AQ hỡi!
Quá đỗi tự hào.

Từ thủa ấy đàn bà yêu AQ
Thanh nữ yêu AQ
Thiếu nữ yêu AQ
Và sanh con sanh cháu đàn đàn lũ lũ
Cả xứ sở thấm nhuần tư tưởng AQ
Đạo đức AQ
Lối sống AQ
Dòng máu AQ ngọt ngào trao truyền mãi
Thành tích bắt rận gương tỏa rạng thiên thu
Xứ sở cùng nhau cười ha ha hu hu!

PHI LÍ

Phi lí! Phi lí! Phi lí...
Cực kì phi lí
Không thể hiểu
Không tài nào hiểu nổi!

Ô hay!
Hiểu để làm gì
Cần gì phải hiểu
Càng cố càng bất khả
Càng cố càng hoang mang
Càng cố càng chui đầu vô đường hầm

Hữu lí ư?
Ta tự đánh lừa ta đấy
Ta tự đặt bẫy chính ta
Bụng ba bồ chữ
Mang cả thế giới trong đầu
Nhầm
Và nông nổi
Và hời hợt
Và xuẩn ngốc
Vô tận vô cùng
Vô thủy vô chung
Ta mưu toan lèn vô óc não
Lèn vô lục phủ ngũ tạng
Lập bảng biểu sơ đồ
Lập cây phả hệ
Lập quy tắc quy luật này kia ấy nọ
Lập xiềng xích
Lập ngục tù
Mưu toan nhốt chặt
Rồi đặt bày này kia quy luật
Rồi vẽ vời nhân quả nọ kia
Kết cục
Ngoại lệ kì khôi kì cục mỗi lúc mỗi nhiều
Ta gào lên phi lí
Ta thở than cứ cố mà chẳng hiểu
Nỗi thở than đượm sắc màu cao ngạo
Đượm.sắc màu tự tin
Trầm kha cơn rồ chữ
Nan y chứng trí tuệ

Ồ!
Thế gian có hữu lí bao giờ?
Ta áp đặt và ta tự nhốt
Ta tự cầm tù
Ngây ngô trong uyên bác
Uyên bác hóa ngây ngô...

Ta đáng thương chính ta phi lí!