gởi Nguyễn Quốc Thái
Trắng rừng. tuyết vẫn còn rơi
bên kia bạn thức dậy ngồi giữa đêm
nói rằng xa quá. xa xăm
ới nhau một tiếng. vọng âm giữa trời
nơi này chiều. xế chiều thôi
tuyết rơi xiên. tuyết trắng trời lạnh căm
lót rơm cho ấm chỗ nằm
lót rơm ấp trứng tổ chim hiên nhà
tuyết cuối mùa. hết mùa chưa
cho bông nở chứ. nụ đầy rồi kia
bạn nơi xa. ngủ lại đi
nhớ xưa tiếng cyclo máy rồ sớm tưng …
Virginia, March 25, 2014
32.
NHÌN TRĂNG TO. NHƯ SÁNG SOI TÌNH BẠN
thay lời cám ơn Trần Hoài Thư - chị Yến
Phạm Cao Hoàng - Cúc Hoa
anh Khanh - chị Nguyệt Mai. và Giang
Tôi về đầu ngõ trăng to lắm
nhìn trăng như thấy bóng mẹ về
mẹ ơi con có món quà hay lắm
con khoe với mẹ nè nghe
có gì cao quý hơn tình bạn
các bạn vừa gom in cho tập thơ
cào lá ngoài sân đêm và tranh
mà con không hề hay biết trước
như ngày xưa mẹ gởi cho màu
mấy ống sơn dầu mẹ làm sao biết
những ngày Huế lụt có người đưa
những ngày con vẽ hoài. con vẽ...
như hôm nay có bạn ở xa về. và
bỗng nhiên trao món quà quá đẹp
làm sao. con biết nói năng chi
nhìn trăng to. con chỉ biết thầm thì
bạn. đôi khi như mẹ hiền cao quý...
Virginia, Jan. 18, 2014
Chiều gió. xe màu lá mạ ghé qua
cà phê cùng bạn. vui hơn bao giờ
bạn lại tặng cho tờ Xuân Văn Nghệ
mới hay là Tết đã đến rồi kia
chiều gió. bạn nói bây giờ đi giao báo
sao mà nhớ quá Giang Hữu Tuyên
mười mấy năm làm tên phát báo
lòng buồn theo thành quách xa xưa (*)
và chiều gió. thôi bạn đi tôi về lại
mấy cụm mây đứng hoài không bay đi
tôi cũng đứng lơ ngơ. nhìn tuyết trắng
còn phủ đầy sân chưa thấy tan
gió và gió ơi như lời ai thầm gọi
qua rừng cây tối xuống im lìm
và lại chao ơi. tiếng còi tàu hụ
tiếng còi tàu mùa đông nghe lạnh ghê.
Virginia, January 30, 2015
(*) Giang Hữu Tuyên – sinh năm 1949 tại Bạc Liêu, mất tháng 11 năm 2004 tại Virginia. Nguyên chủ nhiệm Hoa Thịnh Đốn Việt Báo. Tác giả tập thơ Trời mưa đi phát báo – HTĐVB xuất bản tại Virginia, 9.1999.
35.CHÚT TÌNH GHI
bước đi trên lối cũ
tiếng gió và sự lặng thinh
( Lữ Quỳnh )
Người buớc qua con suối cạn
ven đường mòn đầy xanh rêu
chiều có chút mặt trời rọi
xuyên rừng cây như ánh lên
người dừng lại bên cầu gỗ
nhớ ta ngồi lại bên cầu (*)
bạn nằm nơi xa tít tắp
vườn Biên Hòa nay ra sao
người đi tiếp thêm đoạn nữa
quay về ngồi sau mái hiên
nhớ năm nào ngồi bệt vẽ
Chơn và Dũng ơi nhớ không
người cứ nhớ và cứ nhớ
mất gì đâu chút tình ghi …
Virginia, February 8, 2015
(*) Ta ngồi lại bên cầu thương dĩ vãng
Nghe giữa hồn cây, cỏ mọc hoang vu.
(Hoài Khanh – Thân Phận)
Chiều ra thăm con suối
nước trong dưới chân cầu
rừng như giàn nhạc lớn
đàn chìm muôn nhánh cây
tháng ba Phạm Công Thiện
tháng ba Thanh Tâm Tuyền
con rắn xanh trườn mất
rù quyến gió hoang đàng [1]
chiều ơi chiều chút nắng
chim hót quen vào xuân
những nụ mầm vươn lên
từ tuyết tan. băng giá
lâu ngày như mặt lạ
con sóc chuyền nhanh đi
người một mình đứng lặng
nhìn vầng trăng vừa lên …
Virginia, March 16, 2015
Anh yêu quê hương vô cùng
và anh yêu em vô cùng
(Thanh Tâm Tuyền - Bếp Lửa)
Ôi năm hai mươi tuổi anh đã viết
Bếp Lửa với câu kết làm tôi nhớ mãi
cùng thời gian năm 1956 với
Tôi không còn cô độc
một tập thơ rất quyền uy
Ở đây tôi là vị hoàng đế đầy đủ
quyền uy. Bởi vì người vào trong đất
đai của tôi.
người hoàn toàn tự do.
…
và có thể ném cuốn sách ra cửa sổ [1]
ôi thời gian và một đời người
anh mới nằm xuống yên nghỉ
tưởng như chưa ấm đất. mà nay
đã chín năm tưởng niệm ngày anh mất
hôm cuối tuần tôi phone thăm chị
ở Roseville, Minnesota, hỏi chị bớt tuyết
chưa. thành phố Hoa Hồng tên thật đẹp
chị đọc cho nghe hai câu thơ của anh:
Sẽ chết như sao rơi vào bất tận.
Sẽ yêu như giọt nước hân hoan.
hai câu cuối cùng trong tập
Liên đêm mặt trời tìm thấy
giọt nước hân hoan làm tôi nhớ anh
một tâm hồn long lanh như luôn reo ca
như lòng suối trong xanh - thanh tâm tuyền
như vang vang trời vào xuân
anh thích âm nhạc cổ điển Tây Phương
rất thích Vivaldi
anh yêu ca dao Việt Nam
không đa đa siêu thực
thẳng thắn
khởi từ ca dao sang tự do [2]
anh thích Nguyễn Đình Thi thời
sáng mát trong như sáng năm xưa
gió thổi mùa thu hương cốm mới
cỏ mòn thơm mãi dấu chân em
anh đọc kỹ Malraux, thích thơ
L.Milosz, Yves Bonnefoy, S. Beckett…
và anh đã gặp người bạn trẻ
mà anh tin cậy khi muốn tìm hiểu về mình
là Lê Hữu Khóa, từ Paris về và nhờ tôi
đưa đi thăm anh nơi căn nhà trong xóm Bà Chiểu
năm 1986. anh vừa về từ trại tù Cộng Sản ở miền Bắc
sau này Lê Hữu Khóa có bài phỏng vấn anh
rất hay trong La part d’exil. anh đã để lại cho bạn đọc
Pháp ngữ một bài phỏng vấn khi đọc xong người đọc
không quên được.
chúng ta cũng làm sao quên được người thi sĩ ấy
người thi sĩ luôn nặng tình cùng gia đình, bè bạn
với tôi qua lại cùng anh như một người bình thường
mà sao tôi học được ở anh quá nhiều về nhân cách sống …
Virginia, để nhớ 9 năm ngày mất Thanh Tâm Tuyền (22.3.2006 – 22.3.2015).
[1] trang đầu "Tôi không còn cô độc" - Thơ Thanh Tâm Tuyền - Người Việt xuất bản 1956
[2] Một bài thơ "Tôi không còn cô độc", trang 42
- Thanh Tâm Tuyền tên thật Dzư văn Tâm, sinh ngày 13 tháng 3 năm 1936 tại Vinh, Nghệ aN, mất ngày 22 tháng 3 tại năm 2006 Saint Paul, Minnesota, Hoa Kỳ, thọ 70 tuổi.
- Lê Hữu Khóa , trưởng các nhóm nghiên cứu:
- Grisea ( Groupe de Recherche sur L'immigration du Sud-Est Asiatique
- Gesle ( Groupe d' Enquête Socialogique sur la Littérature des Exilés )
Năm 1995, nhận với đại học Aix en Provence làm tuyển tập La Part d'exil
Hiện nay dạy tại Đại Học Lille 3- Nice.
Tiếng đàn dương cầm của con gái
Serenade - Schubert đánh thức tôi dậy
giữa cơn mê chiều. ngày nay đúng ngày
giỗ Thanh Tâm Tuyền. tôi ngồi lặng.
bác Tâm thương mấy đứa con tôi
thời còn ở Tân Định bác hay đi chiếc
xe đạp cũ từ Bà Chiểu qua thăm
chuyện trò cùng mấy đứa nhỏ
rồi hai anh em ra quán cà phê trước
mặt nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi ngồi
chiều tà. ngôi nhà xưa. mấy bậc thềm cao
nhìn đàn chim én lượn. màu trời buồn
bao nhiêu năm không phai tình nghĩa
như nhìn ảnh Phạm Nhuận cùng phu nhân
Phạm Cao Hoàng chụp ở đám cuới
cháu ngoại Trương Vũ hôm qua
tôi quá tiếc gặp lúc bệnh không dự được
biết đến đó tôi sẽ được gặp lại anh chị Lợi
thời ở biệt điện Cây Bàng Nha Trang
nghe tiếng sóng biển dưới chân mình
những tình nghĩa ấy cũng khó phai mờ
thì ra tiếng đàn dương cầm của con gái
đánh thức tôi dậy giữa cơn mê chiều
tôi lại ngồi mà nhớ bao nhiêu hình ảnh cũ …
Virginia, March 22, 2015
Giọt xanh nào rơi
trên đầu tóc mới cạo
tóc rụng rồi sẽ mọc lại
có khi để vậy luôn
choàng thêm chiếc áo
màu nâu, lam cư sĩ
sống thanh tịnh như
hòn cuội trắng kia
tâm linh từ giọt xanh rơi
hay giọt nưóc cam lồ
tôi vẫn mân mê hạt bồ đề
bao nhiêu hình ảnh Phật
khuôn mặt tôi con vẽ chơi
với màu xám lạnh
hai nốt ruồi đen
hai chấm màu không phai …
Virginia, April 19, 2015
gởi Phùng Nguyễn,
Thôi, ngồi xuống đây
Nghe tiếng Jazz bồng bềnh
như một ngày không bờ bến
( Trương Đình Luận )
Vẫn đi về phía ấy
mùa rừng xanh lá cây
mùa phấn vàng hoa bay
nhớ gì không. đứng lặng
còn chi. hai bàn tay
ngửa trong chiều gió lộng
còn chi. chiều mưa bay
tiếng còi tàu xa khuất...
vẫn về từ phía ấy
vẫn về từ Blues Jazz
biết làm sao. lòng ta
hay Đất Trời là một
ôm ngủ một dòng sông
ôm chùm sao mộng mị
đêm từng đêm dài không
dòng sông như thức trắng .
Virginia, May 6, 2015
Gởi Nguyễn Quang,
Ngày như trở lạnh
choàng áo. bạn chở đi ăn trưa
ngang qua phố Georgetown
Le Chat Noir, góc cơm Tây quen
để nhớ chút Paris
nhớ chút hanh hao phố xám…
ăn xong không uống café
về Arlington có quán café bụi
Bayou, thổ ngơi ở New Orleans
nên toàn Blues Jazz
nên toàn tiếng kèn trompette…
bàn ghế gỗ tạp, vách tường gạch cũ
ngồi ở café Bayou
còn chờ người bạn đi lạc đường
ngồi ở café Bayou nhớ sóng biển
Louisiana. nhớ Thanh Tâm Tuyền
nhớ Nguyễn Xuân Thiệp
một thời ở đó…
và vẫn Blues Jazz và vẫn tiếng kèn đồng
và vẫn một buổi rong chơi ấm tình bè bạn
Virginia, May 13, 2015



