Cá chết rồi, để giúp đẹp mặt, người ta ướp cho nó chút muối lên mình mẫy vốn sẵn tanh hôi. Carol không bao giờ ăn cá cho dù là thứ “vô địch ngư” mỗi lát khi bán ra giá không dưới 40 đô. Nó săng chắc như thịt cua và ngọt ngào như thịt của tất cả mọi sinh vật trú dưới đại dương hợp lại. Carol có lối luận chuyện khác lạ: Cá đẹp khi nó vẫy vùng bơi lội trong nước, mang nó đặt vào lòng đĩa… no fucking way. Cá và muối, đó chỉ mới ngắt khúc đầu của một câu thành ngữ, phần sau nguyên dạng là “con cãi cha mẹ trăm đường con hư”. Dĩ nhiên là hoàn toàn được viết bằng tiếng Việt, chỉ riêng người Việt mới thủ đắc lấy nó. Tây tà hả, con cãi cha mẹ hà rầm và có khi cha mẹ nghệch mặt ra: Chúng đúng quá, ta hư hỏng quá, sao ta mãi can thiệp quấy rối tới đời sống riêng tư của nó thế. Khác với Carol, Neil rất thích ăn cá, nó bảo cá chứa nhiều hàm lượng omega-3, rất có lợi cho cơ thể con người, và Neil là thằng con luôn cự cãi đấu võ mồm với nhị vị song thân.
Cuộc chiến nào cũng dẫn tới hồi buông màn với
hoạt cảnh một kẻ khóc một người cười. Đang ở năm thứ hai đại học, Neil bỏ ngang để xuôi Nam
ghi danh vào trường đào tạo Cảnh sát đặc nhiệm. Bỏ lại đằng sau giấc mộng vụn vỡ
của thân sinh, câm
nín. Tuy chưa học
tập việc tác xạ Neil đã bắn
gục hình ảnh một tên bác sĩ kỹ sư ngay bên thềm nhà và mọi người
sống trong địa hạt yên bình này không hiểu ra cớ sự do đâu Neil đi nuôi mộng trừ gian diệt bạo. Hắn lặng lẽ xa tôi từ dạo ấy, điều này kéo
theo chuyện tôi dần
thưa gặp mặt Carol. Tôi cũng chẳng đào đâu ra lý do để đến thăm hỏi hai ông bà hiền lành nọ. Họ nấu ăn rất tệ nhưng khi họ mời tới dùng bữa, họ sẽ lấy làm vui vẻ mang thân ra hầu hạ cái đứa “thực bất tri kỳ vị” kia. Cả ông bà rất khoái
khẩu món phở
gà và chả giò trong
khi Neil thích xơi đồ
Nhật và Carol khoái nhai thực đơn Pháp. Không cứ là vấn đề ẩm thực, ngay chuyện giải trí
xem phim đọc sách mỗi người đều có riêng một trình độ,
gu thưởng ngoạn cá biệt
và sẵn lòng phun nước miếng vào mặt nhau để bảo vệ thứ chủ quan mình vừa trình bày. Neil bảo tại sao chúng ta phải mất nhiều calories chỉ vì một bên
ưa ăn cá bên khoái ăn gà? Carol thì thầm, tranh cãi với kẻ ngốc sẽ chứng minh có hai
đứa ngốc.
Mùa hè năm
đó, như mỗi năm, như đa
số bọn sinh viên nghèo, tôi đi làm bán thời gian cho một cửa hiệu phục
vụ mọi thứ liên hệ
tới sports. Nhân viên sẽ diện đồng phục do “bổn tiệm tự
vẽ kiểu” và thú thật
tôi chưa bao giờ thấy có bộ đồ thể thao nào xấu xí tới mức ấy. Cũng may khi mặc vào nó không khiến tôi độn thổ, nó gây sự chú ý cho ai đó và rồi tôi gặp lại
Carol. Lâu quá, bao nhiêu năm rồi? Có hơn
hai năm rồi còn gì. Làm
ở đây à, giỏi nhỉ! Trông tôi có gì đổi thay? Carol mập hơn trước nhưng
tôi biết cách đánh trống
lãng. Tôi giúp được
gì cho quý khách đây? Làm như thể là một nhân viên
đam mê nghề nghiệp, tôi kéo Carol đi gần hết chu vi rộng rãi của
tiệm. Thực sự thì tôi
đang chây lười lao động, bắt được con
bò lạc
và khi sánh vai bên nhau tôi tha hồ hít thở hương hoa của Carol, một mùi vị ấp ủ
nhiều kỷ niệm. Thực sự thì con bé vừa tốt nghiệp trung học này đã thay đổi nhiều thứ quá, nó già trông
thấy và xem chừng bất cần đời hơn xưa. Cái nó chẳng
thay đổi có lẽ là chuyện: Suốt đời không ăn cá.
Tôi đồ vậy mặc dù nó mang vẻ đẹp hoang dại của
một mỹ nhân
ngư, không vướng
mùi rong rêu, thơm nồng nàn kiểu những
loài hoa nở rộ ở xứ nhiệt đới, sau cơn mưa. Giày chạy
bộ thứ nào tốt? Nó hỏi.Tôi mang tới cho Carol hai hiệu: New Balance và Nike. Tôi không hiểu chữ tốt, tôi chỉ nhắm
tới giá tiền cao nhất đồng thời mẫu mã ngó bắt mắt.
Carol giống
tôi, ghét màu
mè thích đen xám. Ngay cả bộ đồ bó người chạy jogging cũng vậy. Đen đúa và giá thì trời
ơi đất hỡi. Chẳng
sao cả, chả nhiều nhặng
gì đâu, chưa kể với tư cách là nhân viên trong cửa hiệu, trình mã số cho máy tính tiền quét, một cách tự động, chúng sẽ giảm đi 15% số thành. Dầu gì thì tôi cũng
thiết tha có ngày nhìn
thấy Carol chạy bá
thở ở khúc đường vắng, mặt đỏ ké và cơ thể
coi mòi
thon thẻo hơn
hiện tại. Mấy
giờ thì xong? Ờ, tiệm đóng cửa
vào 6 PM. Ông bà bô vẫn khoẻ? Chết tiệt, tui quên nói má tui mất rồi. Chia buồn khi nghe .Thế Neil, có tin
gì về nó không? Một tay cảnh sát, một đứa sắp lấy vợ, hai thứ ấy khiến hành tung anh chàng đâm bí mật hơn. Bà già tôi
hấp hối, tao có chết, nhắn nó hẳn thằng cớm đó cũng hổng thèm về đâu nhỉ! Bố tôi chửi
vào khoảng không: Khốn nạn!
Carol hỏi có thích đi kéo
ghế không? Đợi trước
cửa hiệu, sáu rưỡi tui tới, nếu
muốn. Dĩ nhiên
là tôi muốn, có cơ hội hồi tưởng chuyện cũ cùng Carol và khi chộn rộn
đi bên nhau, những nhân viên làm việc
trong cửa hàng lắm
chuyện này sẽ
thay đổi
một cách nhìn
khác về cái “thằng
người Tàu bí
ẩn biết kung-fu” ấy.
Tôi không buồn cải chính về
những ngộ nhận chúng
luôn áp đặt sai, kể cả nếu bọn
họ quả quyết Carol là vợ tôi. Cả ngàn
lẻ
một lần tôi phân trần, không cứ đã là ba Tàu thì buộc
phải biết kung-fu và không hẳn da vàng mắt một mí đều là made in
China. Chúng ậm ừ làm như thông hiểu đạo lý rồi mọi chuyện lại đi về lối mòn cũ. Hình ảnh một bọn người lam lũ rách rưới đi dựng xây con đường sắt xuyên
quốc gia, làm
nghề đóng quan tài rồi chủ các quán ăn men theo liên tỉnh lộ
có trong
những thước phim xưa cổ đã ám mãi vào trí nhớ họ. Không phải sao, ngay cả món mì ống nổi tiếng của dân Ý người ta cũng từng ngờ vực tới sự vi phạm trắng
trợn bản quyền do Từ Hy thái hậu thủ đắc. Nữ hoàng anh minh ấy mà buồn đời ra sắc lệnh cho con dân cùng đi đái một lần thì e rằng sông Dương Tử sẽ
gây sóng
thần để cuốn
trôi một bộ phận không nhỏ các
châu lục người anh em sống quanh quẩn gần biên giới. Nếu một ngày kia trong các cửa hàng đều có dựng
tấm bảng cảnh báo viết bằng tiếng Việt: “Ăn cắp là hành động xấu xa và chúng
tôi buộc lòng phải nhờ
cảnh sát can thiệp bla bla
bla…” hẳn đến lúc
đó tôi sẽ vênh váo: Ngộ là người
Tàu a tài lũ, chí ùm chí a?
Ngộ piết kung-fu nè, ngộ
từng đứng chụp ảnh ở Vạn lý trường thành nè, cái nơi
mà nị chưa đặt chân lên thì muôn đời nị
chưa thể làm hảo hán.
Sáu
giờ chiều, cánh cửa sắt kéo lại rít róng. Jimmy khoá nó sau khi đã mở nút hệ thống báo động bắt sau ô cửa gương.
Hắn là thủ lĩnh của tiểu đội “lính đánh
thuê” trong đó có tôi và khi đã mang “lon lá” cỡ
đó cách ăn nói của hắn cũng có chút khan khác: Ê, có thuốc lá không, đưa tớ một điếu coi. Hôm nay mày ăn cái giống gì mà chẳng
nhanh chân như những lần trước? Ờ, bị moa có cái
hẹn. Ngay trước bổn tiệm? Ờ, đã lỡ
định vị rồi. Thuốc đây, hút
cho thông cần cổ.
Jimmy thở ra một đám mây xám. Hẹn với gái à? Ờ, với gái, bắt buộc rồi, tiếc là không phải gái Tàu.
Mẹ nó chứ,
vậy là mày ngon cơm hơn tao rồi, tan việc là chóng về nhà kẻo
má thằng cu nó chửi vang rân. Thằng người ưa hống hách với thuộc hạ ấy rụt cổ lại, hắn ném điếu thuốc: Tao lặn đây, chúc một cuối ngày an
lành. Tôi nói
bye và mồi lửa điếu thuốc
khác.
Carol không thích ăn cá nhưng có thể ưa ăn mực hoặc một thứ thịt dai nhách như cao su. Chờ tới bảy giờ, nản lòng tôi
bỏ đi, nhường vuông xi-măng trông khô ráo
sạch sẽ ấy cho một gã thanh niên bụi bặm vừa sà tới; hắn dắt
theo một con chó, quấn một
đống chăn mền và tấm bìa
lớn viết sẵn hàng chữ: “Quý vị
có thể không
cho tôi tiền bạc nhưng
thú thật con chó của tôi đã nhịn ăn trong ba hôm rồi. Chúa chứng
giám và độ trì cho
những tấm lòng
thành”. Những gì hắn thổ lộ bằng giấy viết cũng đủ minh bạch một
điều: Chó mới gặt hái cảm
tình từ tha nhân, con người thì không sánh được. Một gã vô gia cư ngồi mình ên bên đường sẽ nghèo kiết xác nếu so với “đại gia” có dắt chó theo
đóng tuồng. Bao giờ cũng vậy,
có vây
cánh ắt hẳn phải hơn kẻ thế
cô.
Tôi
vẫn chăm chỉ cày bừa, tôi đi làm và nghĩ
bụng thế nào Carol cũng sẽ tạt qua, phân trần, xin lỗi về chuyện thất hứa bữa nọ. Hôm ấy một trung niên dáng vẻ khắc
khổ với gương mặt có nhiều nếp nhăn tiến lại gần
tôi, ngó chăm vào miếng nhựa trắng có ghi khắc tên tôi luôn cài trên bộ đồng phục xấu xí. Xin chào bác,
tôi có thể giúp gì cho
bác đây? Tôi nói như
cái máy. Người trung niên moi trong túi áo ra cuốn sổ nhỏ, ông rút tấm ảnh kẹp giữa những trang oằn cong: Bạn nhìn ra ai đây
không? Ông dí tấm
hình đen trắng cỡ 5x7 ngay trước mũi tôi và tôi đánh hơi
được thằng cha này là một thám tử. Biết chứ, cô ta tên
là Carol. Gặp gỡ
có thường
xuyên? Nghĩa của chữ thường xuyên
là sao ạ? Hơn hai năm mới nhìn thấy
nhau thì đâu thể
gọi là thường xuyên nhỉ?
OK, lần gặp mặt mới nhất xảy ra lâu mau rồi? Khoảng mười hôm trước,
cô ta lại đây mua một bộ đồ thể
thao và đôi giày dùng
để chạy bộ. Tốt, tôi có xem qua
một
đoạn ghi hình ngắn từ camera đặt trong cửa hàng. Sau đó thì sao? Thì chia tay, Carol nói sẽ
mời tôi đi ăn tối, tôi đợi nhưng
cô ta hứa cuội. Tôi có thể biết
chuyện gì đã xảy
tới cho Carol không?
Người trung niên có bộ mặt
khắc khổ ấy nhét cuốn
sổ nhỏ vào túi áo. Ông
đưa cho tôi tấm
giấy nhỏ ghi rõ tên tuổi nghề nghiệp và số điện
thoại của ông: Có thu
nhận điều gì mới lạ, gọi điện báo cho tôi biết. Tạm thời
thì Carol cùng đồng
bọn bốn đứa đã bị cảnh sát khu vực 21 phía bên kia sông bắt giữ. Chúng nằm trong một tổ chức buôn bán và tiêu thụ cần sa ma tuý. Những thông tin mà bạn vừa
trao có thể chẳng
man khai, tôi mong bạn không có gì cần phải dấu diếm. Bạn người Tàu phải không?
Ông đại
uý Albert sếp
khu vực 19 vỗ vai tôi.
Chuyện cũng chả quan trọng lắm đâu, tôi vào mua cây vợt đánh bóng bàn rồi nhân tiện hỏi bạn đôi ba câu vậy thôi. Ông đi ra cửa và ném cái nhìn đầy
ác cảm xuống thằng người ôm chó ngủ gà gật bên lề đường.
Toàn một bọn chây lười, sao bao nhiêu công việc lại để
cho bọn di dân nó nhanh tay xí phần cả, lương
lậu thấp cũng hổng ke. Cảnh sát mặc
thường phục đến thăm hỏi nhân viên cửa hàng hôm trước, hôm sau thằng chủ tiệm đã vò đầu bức
tai làm bộ nhăn nhó: Chuyện chẳng đặng đừng, mày là một nhân viên tốt, nhưng do tình trạng kinh tế đang hồi khó khăn, chúng tao rất lấy làm
đắn đo hối
tiếc để nói rằng bla bla bla… Tôi vào góc kẹt thay đổi xiêm
y, ném bộ đồ thể thao xấu xí trong
ngăn kệ đựng dụng cụ cá nhân
trống trải. Tôi
bước ra đường không
thèm nghĩ tới chuyện ngày mai. Tôi ném
hai đồng vô cái nón của thằng người ăn mày và tôi nói
bye bye với con chó có đôi tai rất thính. Lâu lắm mới có được một ngày chủ nhật
đúng nghĩa, tôi ngồi vỉa
hè quán cà phê tha hồ thắp thuốc thở khói vào cao xanh. Bên kia đường có người đàn ông dáng lạc hồn, lưng còng với cái túi vải móc chéo vai. Ông
ta thích ăn phở gà và khoái xơi những
cuốn chả giò tôm cua chiên vàng
thơm ngọt. Và có lẽ ông là người duy nhất biết tôi không phải bọn Tàu thích bành trướng.
Tôi chạy băng qua đường, đón đầu người đàn ông mà nếu có duyên phận, chúng tôi sẽ đổi cách xưng hô: Bố con. Tôi đã ngủ với Carol một đêm chùng vụng và con bé tóc vàng ấy không phải là dân Tàu
để xem “trinh tiết sự
cực đại”. Có hề gì, chuyện nhỏ,
vấn đề là bạn
phải mang tôi tới
được cuối đường. Vết răng mà Carol cắn vào vai tôi đã lặn mất dấu
vết. Hai năm rồi còn gì. Hai năm để vừa nghe đủ những tàn
phai. Nhưng trong mắt đã nhuốm bụi trần của
ông già 60 vẫn tinh tường khi ngó ra dáng hình một
thằng người tử tế, có nghĩa
là hắn biết cách cư xử lễ độ với những người lớn tuổi cỡ bố mẹ mà không hề tỏ vẻ mất dạy như hai đứa con mình. Ông
chứng minh sự sáng
suốt bằng cách reo tên tôi,
phát âm một cách
chính xác như một kẻ biết ăn nước mắm từ thuở nằm nôi. Ông bắt tay tôi, chặt, như lưu lạc phương xa tình cờ nhìn ra người bạn cũ. Tôi biết ông cô đơn. Hơn ai cả tôi từng nếm trải nỗi
khó chịu
đó. Tôi chỉ tay sang bên
kia đường, mời ông
cùng uống với tôi cốc cà phê
đen để khơi mào
bao đổi thay nằm ở
thì quá khứ.
Carol bị hai năm tù và điều bất ngờ nhất là Neil, hắn bị án 6 năm vì lạm dụng công việc của một cảnh sát chìm đã tiết lộ
thông tin những cuộc bố ráp giúp bọn tội phạm, có em gái mình tham gia, thoát qua nhiều cuộc săn đuổi. Người cha bất hạnh cố giữ sự điềm tĩnh: Tôi đã có lần đi thăm con bé, nhà tù đặc
biệt nằm xa chốn
đây những 7 tiếng đi xe đò.
Nó giống
mẹ nó, ở cái chỗ cương cường biết thu cất những bí mật. Điều đó làm mình
thương nó không nhiều bằng sự ghét bỏ. Bạn dễ chao lòng vì những
thứ yếu đuối hơn, có đúng không?
Tôi mời ông đi ăn phở. Ông nói, bạn
thật tử tế, đúng như mẹ
chúng nó ngày nào
đã nhận xét, như vậy
thật tiện lợi khi từ quán
phở về nơi trú ngụ. Sao cơ ạ? Căn nhà ấy đã bán
sau khi mẹ chúng nó mất,
thân già này giờ
thuê một cái 2 phòng
rưỡi đặng tránh gió mưa.
Nếu Carol có thai
với tôi, không chắc nó lấy
đó làm điều để bắt tôi thề thốt gọi
ba nó là bố vợ. Tôi biết Carol ưa nếm trải phong vị đời sống chứ nào vướng
bận chuyện thương yêu. Quen biết hơn hai năm, tình trong một đêm, ba cái lẻ tẻ ấy không khiến người ta phải vẽ lên một dự
án nhằm dựng xây một con đường tiến tới hôn nhân vợ
chồng. Nhưng tôi, thú thật là tôi luôn bị dằn vặt bởi những
gì Carol đã trao
cho. Tôi yêu thứ
tình chẳng toan tính bất vụ lợi của
Carol.
Tôi
ra bến xe đò mua vé khứ
hồi đi về trong ngày để
lặn lội tới nhà tù Ngàn Đảo
thăm Carol. Tôi
đã điền vào một lá
đơn xin thăm viếng và được
chấp thuận trước cả tuần
lễ.
Ký tên sau khi tuân theo những điều
ngăn cấm, đồ đoàn có thể bị
lục soát trước khi vào cánh cửa mở đóng bằng hiệu lệnh. Carol ngạc nhiên
khi trông thấy tôi để khuôn mặt em trông
giãn nở tươi vui trong mỗi bước chân thu ngắn dần khoảng cách. Mặc trên người bộ đồng phục màu xanh có in mã số trước ngực, Carol cho hay em nằm trong toán thợ may
chuyên vá sửa chăn
nệm áo quần bảo hộ lao động theo hợp đồng giữa nhà tù với một công
ty phân phối đồ cho bệnh viện nằm ngoài thành phố. Dáng vẻ nhanh nhẹn trông chẳng từng liên hệ tới cần
sa, thứ làm
người lần khần như thiếu
ngủ. Điều đó rất cần
thiết, giúp Carol khỏi bị chuyển tới một nơi tựa như trung tâm cai nghiện phục hồi nhân phẩm. Em thật có lỗi
với anh, đã nhiều lần gây thất vọng mà nếu là kẻ
khác họ sẽ xa lánh em. Hư đốn dường ấy mà anh còn thương em sao? Chúng tôi ngồi
đối diện giữa một mặt bàn khá rộng, có người giám thị đứng gần và cái nhân vật
hộ pháp đó sẽ nhảy tới can thiệp nếu chúng
tôi đưa tay ra sờ soạn nhau. Ôm
hôn Carol chỉ là hình ảnh nằm
trong mơ mộng, và mông muội.
Việc
học của anh thế nào rồi? Anh tốt nghiệp vào
hè này, trở thành kỹ sư
và đi tìm việc làm liên quan tới
thảo chương điện toán. Và sau đó? Carol hỏi, mắt em
xanh như
đang nhìn
lên một khung trời rộng. Sau đó… Tôi ngó xuống
mặt bàn, ngó tới những
ngón
tay xoắn xít của
Carol. Sau đó anh sẽ mướn
một căn hộ rộng rãi, sạch sẽ
và nếu thích, em có thể mang vật dụng
tới ở chung. Anh sẽ không
ăn cá và… Những giọt nước mắt ứa ra trên mặt dù Carol
cố
kềm giữ. Người giám
thị nói lớn tiếng: Đã hết giờ. Em yêu anh. Em sẽ xăm trổ cái tên anh lên bụng mình, phía dưới
lỗ rốn. Em cố sức
đẻ cho anh một đứa con…
Tôi ra lại bến xe đò heo
hút.
Ngọn đèn vàng treo dưới mái hiên mãi chao đi bởi gió từ ngoài biển
đen thổi vào nồng
mùi muối mặn. Tôi là một con cá đã lỡ không ăn muối. Trăm đường tôi hư cả trăm bởi ba má bên nhà nói hồi nào con tốt nghiệp đại
học, người ta sẽ mua vé máy bay cho con về quê lấy
vợ. Con dâu
tương lai của
ba má ngó cũng
mặn mà có duyên. Số con có quới nhơn
phò hộ, vừa ẳm được vợ mang qua xứ người vừa có số tiền
hoành tráng lận lưng. Tóm gọn bên sui gia họ lo từ a tới z, nghe đã sướng
chưa? Y như chuyện
khoa học viễn tưởng ấy nhỉ!
Như
vậy thì lấy một đứa từng là tội phạm vào tù ra
khám vì liên hệ tới xì ke ma tuý, nhân thân xấu vãi, ba má nghe thế có bức xúc lắm không. Có nằm mộng cũng chẳng ngờ? Tổ cha mi. Hèn gì bữa
nay bày đặt thay tên đổi họ mang những Rắc những Răng, bạc tình không
cách gì tả xiết!
Hồ
Đình Nghiêm