Qua Mùa
Đứng rất buồn và ngó đất xa
Nghe mưa ấm tiếp từng hạt nhỏ
Động trong mình những mạch nước âm u
Mắt từng con rơi dầy ngọn cỏ
Nhìn lên hoài trời vẫn rất cao
Vàng hết ngõ mùa đi cũng úa
Úa một ngày ta buồn muốn khóc
Không phải mưa của nguồn nuôi nấng
Cho cây kia. Mà xám hết nguồn cơn
Kéo ta trôi vào ánh nhìn rất xám
Tường nhà bên hắt chiều vọng âm
Bóng đi qua vệt sầu ảm đạm
Rơi đầy vai sương lạnh. Mùa đi
Không thấy lối. Mơ hồ con bướm gọi
Nhớ ra rồi. Xuân đợi ở đằng kia
Sẽ ngày chứ và mở tung cửa sổ
Người về vui như nắng đậu bên thềm
Hơi ấm cỏ khô mùa chim kết tổ
Xanh mướt từng bầy lá đi không hết
Hồi vừa sang réo rắt nhất. Vòng tay
Ôm con phố một màu xanh mải miết
Là xanh trời. Mây tan trong gió xanh
Ta trông lên gặp cây ngó xuống
Cây đã khoẻ qua rồi ngày tháng bệnh…
NGÀY CHAN HOÀ
Là mặt trời rạo rực phương đông im
Là vỡ oà. Khao khát. Pha lê đêm
Thời khắc tan nghìn sao mảnh mảnh
Nắng từ xa. Bỏ xuống ngày rất nhẹ
Có đuôi mắt lá đưa thầm
Ta cũng thế. Chút hồng khe khẽ
Gió kẻ mướt khuông trời tơ lụa
Bổng trầm những nốt nhạc treo cao
Đàn chim ấy chưa một lần bỏ phố
Gọi cây xanh mọc thêm cành mới
Nói với nhau bàn tay nhỏ reo chuông
Nói với người ban mai vừa tới
Nói một mình. Ấm ngọt giữa môi tan
Ấm như thể thu nghìn giọt nắng
Ngọt như hương cỏ mùa xuân
Là chiều buông trong nỗi vội vàng
Người hối hả cánh chim bay về tổ
Rồi như mơ. Như mơ. Biến vào khung cửa
Thần chú ấy mở được chiêm bao
Nỗi mê hoặc muôn đời giấc ngủ
Một điều gì nghe tựa tiếng xôn xao
Đừng tan nhé cho thầm thì gần lại
Trái tim này mỏng lắm như gương
Sợ vỡ những lần thao thức dậy
Là thức dậy vô cùng biết thế
Ngó chung quanh ngó đất nhìn trời
Sợ hụt hẫng nên ôm vào rất vội
Là tôi là tôi là tôi
Như viên đá lạnh trong ly nước
Sống
tận cùng. Chắc thế. Đã tan ra