Đới Thủy Thủ là truyện dài do nhà văn Vũ Thất gửi tới Tạp chí Văn Phong.
Trước đó, đã đăng Phần Mở Đầu, Bây giờ xin mới bạn đọc tiếp tục theo dõi phần tiếp theo : Chương 1 : Trình Diện Mặt Trời. Phần tiếp theo sẽ đăng trong ba ngày nữa. Thân kính.
…
Hai năm sau
Chương 1
Trình diện
Mặt Trời
Đúng 8 giờ
sáng như mọi ngày, phòng thuyết trình của Trung Tâm Hành Quân Bộ Tư Lệnh Hải
Quân tiếp nhận đầy đủ các quan cao cấp. Đề đốc Tư Lệnh Hải Quân đảo mắt nhìn khắp
các khuôn mặt tham dự: Phó Đề đốc Tư lệnh phó; hai Phó Đề đốc phụ tá hành quân
sông và biển; các Đại tá Tham Mưu Trưởng, Trưởng Khối; các Trung tá, Thiếu tá
Trưởng phòng.
Như thường
lệ, Trưởng Phòng Tình Báo trình bày tình hình địch. Trưởng Phòng Hành Quân điểm
lại hoạt động các đơn vị bạn. Đại úy Võ Bằng thuộc Trung Tâm Hành Quân, tường
trình về hoạt động các đơn vị Hải Quân 24 giờ qua. Nhiều câu hỏi được đặt ra đều
được giải đáp thỏa đáng. Tiếp đó, các phòng sở báo cáo trở ngại trong điều
hành. Buổi họp kéo dài một giờ kết thúc bằng câu quen thuộc của Tư Lệnh: “Cám
ơn tất cả.”
Khi tất cả
đã rời khỏi, Võ Bằng đến bàn giải khát, rót đầy ly cà phê rồi mang về bàn riêng
trong phòng kế hoạch bên cạnh. Giai đoạn căng thẳng nhất trong ngày đã trôi tốt
đẹp. Thời gian còn lại là tà tà đọc công điện từ các đơn vị khắp bốn vùng Duyên
Hải và hai vùng Sông Ngòi; phân tích, tổng hợp, chuẩn bị cho buổi thuyết trình
sáng hôm sau.
Võ Bằng hớp
vài ngụm cà phê, châm mẩu thuốc lá, uể oải thả khói. Khay công văn đến hãy còn
trống. Có lẽ xếp đang đọc và ghi chú “Đại úy Bằng thi hành.” Sếp ngồi trong
phòng dành riêng, cách ba bàn viết của các sĩ quan trực hành quân và một bí
thư.
Võ Bằng hít
một hơi thật sâu, ngửa mặt thả khói. Các vòng tròn nho nhỏ uốn lượn nối tiếp
tuôn ra, rồi tan biến. Từ phòng riêng, Sếp từng nhìn thấy qua bức vách bằng
kính trong suốt, từng khen ngợi và xin… chỉ dẫn. Thỉnh thoảng Võ Bằng thấy Sếp
cũng sảng khoái… nhả vòng tròn!
Tiếng
chuông điện thoại reo vang. Võ Bằng bốc máy:
– Đại úy Bằng
tôi nghe.
– Trung tá
Chánh văn phòng Tư Lệnh đây. Đại úy lên gặp Tư Lệnh ngay. Quân phục làm việc.
Anh nghe lạnh
sống lưng:
– Nhận rõ,
thưa Trung tá.
Tư Lệnh đòi
gặp ắt là việc lớn. Sáu tháng đổi về Trung Tâm Hành Quân, cách văn phòng Tư Lệnh
chừng vài chục thước, nhưng anh chưa bao giờ bước chân tới. Đến đó, hoặc được
tưởng thưởng hoặc bị trách phạt. Mà xem ra trách phạt có phần lấn lướt. Anh từng
bị phạt kỷ luật ba năm, đã thi hành hai năm, trong đó bị đì chín tháng ở Năm
Căn trước khi được đổi về đây. Bây giờ chẳng lẽ lại bị đẩy sang vùng khỉ ho cò
gáy nào đó?
Võ Bằng ngẫm
nghĩ xem bài thuyết trình vừa rồi có gì sai phạm quan trọng, rồi duyệt qua sáu
tháng gần “Mặt Trời” xem anh đã phạm lỗi lầm gì. Mọi sự từ bình thường đến tốt
đẹp. Tuy nhiên bụng dạ vẫn không yên.
Sau khi chỉnh
sửa quần áo, cạo sạch râu ria, chải lại mái tóc, anh vào báo với Sếp về lệnh
triệu hồi của Mặt Trời. Sếp cười: “Good luck!”
Trung tá
Chánh văn phòng ngồi sau chiếc bàn bề bộn giấy tờ. Võ Bằng nghiêm chào. Trung
tá gật đầu, ra hiệu trung úy tùy viên. Vị này bước tới gõ cửa rồi mở rộng. Võ Bằng
bước vào.
Một căn
phòng sang trọng, rộng rãi, tràn ngập ánh sáng. Trên vách treo ảnh Chủ tịch Ủy
Ban Lãnh Đạo Quốc Gia, bên mặt là vị Tổng Tư Lệnh Quân Lực, bên trái là chính
chân dung của người đang ngồi sau chiếc bàn rộng và đẹp với bản gỗ xanh dương
khắc hàng chữ vàng: “Trần Văn Cung”. Mái tóc trong ảnh còn đen mướt so với mái
tóc thực tế đã bạc trắng. Bộ quân phục xanh không làm giảm vẻ uy nghi. Võ Bằng
giơ tay nghiêm chỉnh chào:
– Hải quân
Đại úy Võ Bằng, trình diện Đô đốc.”
Đề đốc Cung
mang hai sao nhưng đối mặt phải gọi Đô đốc bốn sao, cất giọng reo vui:
– A, người
ba năm không được giữ chức vụ chỉ huy, ba năm không được thăng cấp đây rồi! Ngồi
xuống đi!
Võ Bằng ngồi
lên chiếc ghế tựa êm ái, nón đặt trên đùi, lòng thêm bất an trước lời đùa cợt
có phần mai mỉa. Đề đốc thản nhiên nhồi thuốc Half and Half vào ống vố, hít vài
hơi trông rất sảng khoái rồi cười nói:
– Sáu tháng
nay, ngày nào cũng gặp, mãi hôm nay mới có dịp gặp riêng. Mọi người trong gia
đình bình yên cả chứ?
– Thưa, đều
bình yên. Cám ơn Đô đốc.
Ông nhìn
hàng huy chương trên nắp túi áo trái của Võ Bằng, gật gù:
– Có được
Anh Dũng Bội Tinh Ngôi sao bạc là khá lắm. Trận nào?
– Thưa,
Vũng Rô.
– Một kinh
nghiệm rất cần cho nhiệm vụ sắp tới của anh.
Võ Bằng
nóng lòng chờ ông tiết lộ rõ hơn nhưng ông vẫn tiếp ý cũ:
– Hai huy
chương kia, Hải Vụ Bội Tinh thì tôi biết, còn lại là huy chương gì?
– Thưa, Dân
Vụ Bội Tinh.
– Thành
tích?
– Thưa về
công tác chiêu hồi dân chúng về quận Năm Căn tân lập.
Ông cúi đọc
quân bạ:
– Trong hai
năm thi hành lệnh phạt quân kỷ anh còn được Giấy khen của Quận trưởng Quận Tám,
Chợ Lớn; của Quận trưởng Quận Nhì, thị xã Huế về việc tận tâm cứu trợ và bảo vệ
an ninh trật tự các trại tiếp cư đồng bào nạn nhân Cộng Sản Tết Mậu Thân. Được
lắm!
Ông hài
lòng với nhiệt tình trong công vụ của Võ Bằng, nhưng còn “tư vụ” thì sao đây.
Ông lại nhìn vào quân bạ:
– Quân bạ
cho thấy anh còn độc thân. Vậy, bồ bịch thế nào?
Dáng vẻ vui
tươi và bình dị trong ngôn từ khiến Võ Bằng vọt miệng tự nhiên:
– Không bồ
cũng chẳng bịch, thưa Đô đốc!
Ông bập bập
vài hơi thuốc, phà khói, mỉm cười:
– Khó tin
quá! Ở tuổi của anh, dễ làm chuyện động trời! Tuần rồi có một cô còn rất trẻ đến
đây nhờ tôi can thiệp việc một sĩ quan ăn ở với cô rồi… lặn mất! Chuyện đó
không xảy ra với anh chứ?
Giọng cợt
đùa khiến Võ Bằng bớt căng thẳng. Anh mỉm cười chua xót:
– Đô đốc hỏi,
tôi xin thú thật. Trước đây tôi có nặng tình với ba cô thì cả ba đều bỏ đi lấy
chồng! Từ đó tôi … tránh xa các cô! Hơn nữa, hai năm qua tôi toàn được biệt
phái đến các địa điểm sôi động, thậm chí cả nơi chỉ có…. khỉ ho cò gáy!
Tư lệnh
không kềm được tiếng cười, thân mật hỏi tiếp:
– Suốt sáu
tháng vưa qua ở Sài Gòn, anh cũng… hiền khô sao?
– Thưa, cấm
trại triền miên, Hải Quân đụng trận dài dài, công điện về dồn dập, thì giờ đâu
mà… lang thang!
– Tôi tin
anh. Bây giờ ta vào mục đích hôm nay.
Ông tựa ống
vố vào khay, sửa lại thế ngồi, khuỷu tay chống lên bàn, hai bàn tay đan nhau:
– Anh có biết
vì sao đang chịu kỷ luật mà lại được đổi về Bộ Tư Lệnh Hải Quân?
Võ Bằng khẽ
lắc đầu:
– Thưa
không!
– Hẳn anh
còn nhớ lần tôi xuống thăm viếng Năm Căn cách nay hơn nửa năm? Hôm đó nghe anh
thuyết trình hành quân tôi thấy ngay Bộ Tư Lệnh cần người như anh. Sáu tháng
qua anh không làm tôi thất vọng. Nhưng rất tiếc… từ hôm nay tôi phải để anh ra
đi…
Võ Bằng nín
thở. Chẳng lẽ anh bị đưa trở lại Năm Căn? Hay một nơi khỉ ho cò gáy nào khác?
Có thể nào bị đổi lên Pleiku làm đại diện Hải Quân cạnh Quân Đoàn thay thằng bạn
cùng khóa thỉnh thoảng về Sài Gòn khoe đang giữ chức Tư Lệnh Hải Quân Hành quân
Suối! Đành rằng quân nhân chỉ đâu đánh đó nhưng đâu phải cứ bị kỷ luật là cho
lưu đày!
Đề đốc Cung
cảm thông với nét mặt ưu tư của anh chàng sĩ quan trẻ tuổi ông dành nhiều cảm
tình, cất giọng nghiêm trang:
– Mỗi ngày
thuyết trình hành quân, hẳn anh để ý địch tăng cường xâm nhập bằng đường biển?
Ta đã đánh chìm bốn chiếc chở vũ khí đạn dược và bắt sống hai nhưng chúng vẫn
không chùn bước. Nhiệm vụ mới của anh liên quan trực tiếp đến việc này.
Võ Bằng mừng
thầm. Như vậy là anh được trở về với môi trường ưa thích của anh. Nhưng… Nhưng
sẽ xuống tàu nào đây? Có được trả lại chức Hạm Phó, hay phải hạ tầng làm sĩ
quan đệ tam, đệ tứ? Mà thôi, dù sao cũng được về với biển, miễn cho qua đại nạn!
Anh hít một hơi thật sâu, nghe nhẹ người.
Đề đốc trìu
mến nhìn bộ mặt khá tươi tỉnh của Võ Bằng, trầm giọng:
– Nói rõ
hơn, từ sau ngày hàng rào điện tử McNamara ngăn chận dọc vĩ tuyến 17, đường biển
trở thành trục huyết mạch tiếp tế người, vũ khí, đạn dược của Cộng Sản Bắc Việt
cho bọn giải phóng Miền Nam. Anh phải tích cực góp phần bẻ gãy trục này. Anh có
hứa?
Võ Bằng mạnh
dạn gật đầu:
– Tôi xin dốc
lòng, thưa Đô đốc.
Ông chiếu
tia nhìn hóm hỉnh vào đôi mắt Võ Bằng:
– Vậy thì
tôi không ngại ngần tuyên bố: Kể từ hôm nay, hình phạt năm chót của anh được hủy
bỏ.
Võ Bằng mở
to mắt, xúc động, lắp bắp:
– Xin… xin
cảm ơn Đô đốc.
– Anh đã học
khóa Tham Mưu Trung Cấp?
– Dạ rồi.
– Tốt!
Vẫn giữ nụ
cười, ông tiếp:
–
Theo tờ trình của Phòng Tổng Quản Trị, một tháng nữa, vị đương kim Hạm trưởng
chiếc Trợ Chiến Hạm HQ 266 sẽ sang Guam lãnh tàu mới. Do hình phạt của anh đã
bãi bỏ, tôi chấp thuận cho anh làm Hạm trưởng thay thế.
Võ Bằng
bàng hoàng, run giọng:
– Thưa… xin
cám ơn Đô đốc.
– Tôi từng
làm Hạm Trưởng chiếc Trợ Chiến Hạm HQ 260 cách nay mười hai năm. Biết đâu mười
hai năm nữa anh chẳng … ngồi đây!
Ông cười to
rồi đổi nét mặt nghiêm trang:
– Như anh
biết, lẽ ra anh phải làm quen chức vụ Hạm trưởng từ loại tàu nhỏ, nhưng xét
thành tích và năng lực, tôi tin anh đủ khả năng chỉ huy chiếc Trợ chiến hạm. Dĩ
nhiên quyền từ chối là của anh.
Võ Bằng hớn
hở:
– Thưa Đô đốc,
được làm Hạm trưởng là mơ ước của tôi. Tôi xin nhận.
– Vậy thì
việc ưu tiên anh phải làm là tìm hiểu thấu đáo về tính năng và quán tính của loại
Trợ Chiến Hạm. Tài liệu có sẵn ở Ban Tu Thư Khối Quân Huấn.
Sau vài hơi
thuốc, ông tiếp:
– Anh sẽ ôn
lại hai tuần về Hải Quy, Tổ Chức Chiến Hạm, nghệ thuật chỉ huy. Hai tuần kế tiếp
học về chiến lược, chiến thuật Hải Quân và Quyền Lực Trên Biển. Đó là những kiến
thức căn bản để chu toàn nhiệm vụ Hạm trưởng. Mong rằng anh dốc tâm học hỏi, dốc
lòng đem khả năng chuyên nghiệp của mình bảo vệ hữu hiệu lãnh hải Miền Nam tự
do.
Đề đốc Cung
dừng lại, nghĩ xem còn gì cần nhắn nhủ thêm. Ông trầm giọng tiếp:
– Còn điều
này anh cũng rất cần ghi nhớ. Chỉ huy chiến hạm là một nhiệm vụ vô cùng tế nhị,
khó khăn. Chiến hạm là thế giới cô lập giữa đại dương mênh mông. Hạm trưởng là
người duy nhất chịu trách nhiệm sinh mạng toàn bộ thủy thủ đoàn và tài sản quốc
gia. Mệnh lệnh nhận được thì rõ ràng, nhưng cách thi hành thì không ai hướng dẫn.
Hạm trưởng phải tự dùng hiểu biết, kinh nghiệm, sáng kiến của mình. Thành công
thì thăng tiến, thất bại thì có khi đại dương là mồ chôn tất cả. Anh hiểu ý tôi
chứ?
– Tôi hiểu,
thưa Đô đốc.
Ông gật đầu
hài lòng:
– Ngay hôm
nay anh bàn giao công việc cho Trung Tâm Trưởng. Sáng mai trình diện Trường Chỉ
Huy Tham Mưu Hải Quân. Cám ơn anh.
Võ Bằng đứng
lên, đội nón, nghiêm chỉnh chào. Tư lệnh chìa tay:
– Chúc mừng
tân Hạm trưởng.
Võ Bằng nắm
chặt tay ông, cảm động:
– Cám ơn Tư
Lệnh. Cám ơn rất nhiều…
***