Thứ Năm, 26 tháng 2, 2026

744 . NGUYỄN PHÚ YÊN . XUÂN VỀ, NGHE NHẠC BOLERO…

                                                                                                           


XUÂN VỀ, NGHE NHẠC BOLERO…
Nguyễn Phú Yên

 

Mùa xuân không chỉ là thời gian của dất trời mà còn là của lòng người. Thiên nhiên tươi đẹp cũng gợi cho con người bao nhiêu cảm xúc dào dạt. Trong âm nhạc lãng mạn của thời kỳ đầu hình thành nền tân nhạc Việt Nam, có rất nhiều tác phẩm viết về thiên nhiên trong sự đổi thay thời tiết từng mùa. Nhiều nhất là các bài hát viết về mùa xuân. Đó là những bài hát mang tính chất trữ tình với những hình ảnh trong sáng, tươi vui được viết trên nhịp điệu tươi tắn, bộc lộ niềm hân hoan của con người trước thiên nhiên rạng rỡ của mùa xuân mới.

     Mùa xuân gắn với hình ảnh khu vườn có nắng hồng, có hoa khoe sắc thắm, có bướm lượn bay như muốn chào mừng cảnh vật đẹp tươi. Mùa xuân còn đem tới cho mọi người niềm tin, niềm hy vọng một ngày non sông sẽ tươi sáng, nhất là đối với thế hệ đã trải qua nhiều đau thương của chiến tranh. Khi mùa xuân thanh bình lại trở về, dù khói đạn còn vương lại trên mọi nẻo đường đất nước, họ cảm thấy tình cảm yêu đời, yêu cuộc sống bỗng bừng dậy khi sắc xuân đã bừng nở trên những góc trời sông núi.

     Những năm tháng sau ngày chia cắt đất nước, những con tim say đắm không thể không reo vui với cuộc đời mới! Ta hãy nghe La Hối và Thế Lữ cất tiếng: Ngày thắm tươi bên đời xuân mới/ Lòng đắm say bao nguồn vui sống/ Xuân về với ngàn hoa tươi sáng/ Ta muốn luôn luôn cười với hoa... (Xuân và tuổi trẻ). Trong khi đó Phạm Đình Chương rộn rã chào đón mùa xuân: Kìa trong vạt nắng, mạch xuân tràn dâng/ Khóm hoa nhẹ rung, môi cười thẹn thùng cùng bao nguồn sống/ Bướm say duyên lành, thắm tô trời xanh/ Bầy chim tung cánh hát vui đón mừng mùa nắng tươi lan… (Đón xuân).

     Mùa xuân đem đến niềm vui nên người nghệ sĩ thường viết bài hát với giai điệu tươi vui, tiết tấu nhanh gọn. Ta nhận ra trong ca từ của Nhật Bằng, mùa xuân với sắc màu tươi thắm, với gió xuân, nắng vàng, bầy chim, hoa và bướm đùa vui khắp chốn: Ngàn hoa thắm tươi hé môi cười mừng chào đón xuân/ Bầy chim tung cánh bay trên muôn cành cùng hót vang/ Tính tang tính tang tiếng đàn, vang lời ca mừng xuân vàng... (Khúc nhạc ngày xuân). Trong không khí xuân tươi, ta nghe rõ hơn giai điệu của Minh Kỳ: Xuân đã về, xuân đã về/ Kìa bao ánh xuân về tràn lan mênh mông/ Trên cánh đồng chim hót mừng đang thướt tha từng đàn tung bay vui say… (Xuân đã về). 

     Phải chăng mùa xuân tươi thắm là để dành cho đời, để nuôi cuộc sống nhân quần thêm vui, cho người người đem sức cần lao để xây đắp ngày mai? Mùa xuân tươi đẹp như thế nên mùa xuân về ta nghe những lời chúc mừng, sẻ chia niềm mong ước tốt lành cho mọi lớp người trong xã hội: Ngày xuân nâng chén ta chúc nơi nơi/ Mừng anh nông phu vui lúa thơm hơi/ Người thương gia lợi tức, người công nhân ấm no, thoát ly đời gian lao nghèo khó… Ly rượu mừng của Phạm Đình Chương không chỉ dành để chúc cho lứa đôi được thành duyên, cho người xa nhà quay về bên lửa ấm, cho chàng nghệ sĩ mang đến nhiều lời thơ, nhưng trên hết là cầu chúc cho non sông được mãi mãi sống trong thái hòa: Bạn hỡi, vang lên lời ước thiêng liêng/ Chúc non sông hòa bình, hòa bình/ Ngày máu xương thôi tuôn rơi, ngày ấy quê hương yên vui/ Đợi anh về trong chén tình đầy vơi... (Ly rượu mừng).



     Đúng là những giai điệu đẹp với nghệ thuật tuyệt vời của những nhạc sĩ có tay nghề vững chắc, của những giọng ca lão luyện trong biểu diễn chuyên nghiệp. Tuy vậy đối với quần chúng bình dân, có thể đôi khi họ cần những bài hát gần gũi với họ để nói thay tâm tình qua những bài hát giản dị hơn - những sản phẩm âm nhạc đại chúng, phù hợp với trình độ tiếp nhận cũng như diễn cảm tâm trạng của chính họ. Từ đó họ dễ dàng đi đến với thể điệu bình dân khá phổ biến lúc bấy giờ: nhạc bolero.

    Thật vậy so với các thể điệu sang trọng, nhạc bolero đem đến cho quần chúng hơi thở nồng ấm cho tâm tư lớp người bình dân trong xã hội; có thể âm nhạc không cao siêu và ca từ đôi khi hết sức nôm na, không bóng bẩy, nhưng bù lại nhạc bolero ngắn gọn nên phần lớn ai cũng thuộc lòng. TS âm nhạc Jason Gibbs - nhà nghiên cứu âm nhạc VN, người mà tôi vừa gặp ở Sài Gòn - cho biết ông đang ngiên cứu dòng nhạc bolero trước đây và hiện nay tại VN. Nghĩa là bolero không chỉ người Việt mà người nước ngoài cũng yêu thích vì hơn thể loại nào khác, bolero mới thể hiện tâm tư con người Việt Nam rõ nhất.
     Ta hãy nghe người nghệ sĩ mô tả cảnh sắc mùa xuân trong một ca khúc bolero xuất hiện rất sớm, từ đầu thập niên 1950:

Gió mùa xuân tới, cánh đồng tươi thắm trong nắng vàng 
Muôn bướm tung bay mang sắc tươi phô cùng trời thắm. 
Gió mùa xuân tới, bóng hồng tha thướt trong nắng đào 
Kiếp sống cô đơn mơ ước ôm trong lòng lửa tươi... 

     (Hoàng Trọng, Gió mùa xuân tới)

     Bài hát sau đây của một nhạc sĩ tiếng tăm cũng vang lên giai điệu nhẹ nhàng, lắng đọng vì tình cảm rất gần gũi với người nghe mỗi dịp xuân về:

Bao nhiêu thương nhớ gom nhặt đầy
Anh trở về thăm em. Bao lần ngồi thâu đêm
Nghe mùa xuân vừa đến. Em ơi hoa thắm rơi ngập đường
Trời nắng xế vương vương, lòng nhớ tới em luôn
Khi chiều tàn chim gọi đàn.
Em ơi đôi lúc nghe lòng buồn trên sườn đồi thông xanh
Sương phủ đầy vai anh, canh tàn trăng mờ ánh.
Long lanh sao rớt vương đầy trời, dòng thác trắng bao la
Chờ sáng đến chim ca, cho đường dài cũng không xa…

     (Tuấn Khanh, Mùa xuân đầu tiên)

     Mùa xuân về với nắng ấm, với tiếng chim trong bình minh. Đó là mùa xuân thanh bình cho người dân đất Việt. Trong không khí ấm nồng, mọi người trao nhau những lời chúc thắm tình và đầy thân thiện:

Nắng xuân về trên muôn hoa, nắng xuân về trên khắp mọi nhà

Người người vui đón xuân đã về. Một mùa xuân mới chan chứa tình.

Nắng xuân hồng về nơi nơi, nhớ ai còn xa cách phương trời

Về đây người hỡi xuân đã về, Là đây tổ ấm vui sống đời.

Một mùa xuân tươi vui thanh bình, đàn chim líu lo trong bình minh

Tiếng pháo lách tách vui rộn ràng, chào xuân mới sang.

Rượu nồng trao nhau chúc xuân lành, bầy em bé thơ vui tuổi xanh

Bóng quê hương yêu thương đắm say. Nhà Việt mến yêu…

     (Huỳnh Anh, thơ Thanh Sơn, Mừng nắng xuân về)

Tôi chúc gì đây vào mùa xuân này, khi nắng vàng tươi nhuộm làn tóc ai 
Khi gió nhẹ lay hoa đào hồng thắm, trong khi xuân ấm mới tô đẹp tháng năm. 
Tôi chúc muôn người mọi điều ước muốn. Non nước vinh quang

Trong tia nắng thanh bình. Để người anh lính chiến quay về gia đình 
Tìm vui bên lửa ấm…

     (Minh Kỳ & Lê Dinh, Cánh thiệp đầu xuân) 

Hội ngộ để cầu chúc năm mới đầy tình thân ái, thăng tiến trong công danh, sum vầy trong may mắn và hạnh phúc trong tình yêu:

Trên đường đi lễ xuân đầu năm, qua một năm ruột rối tơ tằm 
Năm mới nhiều ước vọng chờ mong, may nhiều rủi ít ngóng trông 
Vui cùng pháo nổ rượu hồng. 
Ta cùng nhau đón thêm mùa xuân, xuân dù thay đổi biết bao lần 
Xin khấn nguyện kết chặt tình thân, vin cành lộc những bâng khuâng 
Năm này chắc gặp tình quân…

     (Hoài An, Câu chuyện đầu năm)

Thấm thoát là đây một mùa xuân mới với ngàn cánh mai vàng 
Nụ cười trên môi trên làn má ai đón xuân tươi vừa sang 
Biết chúc chi đây khi làn gió xuân về 
Giấy trắng ghi lại đôi dòng nhạc tâm tư 
Làm thơ trao duyên gửi người đôi câu

Chúc nhau vào lúc đầu xuân… 

     (Minh Kỳ & Lê Dinh, Hạnh phúc đầu xuân) 

     Mùa xuân cũng là dịp để con người trở về với tình yêu cùng nỗi nhớ nhung, cùng lời ước hẹn, đôi khi là nỗi buồn nhẹ nhàng thoáng qua:

Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa, một chiều xuân em đã hẹn hò 
Như ươm tình trong cánh hoa mơ đưa hương theo làn gió 
Em nói rằng em viết thành thơ. 
Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa, hẹn gặp nhau khi pháo giao thừa 
Em đứng chờ tôi trước song thưa, tôi đi qua đầu ngõ 
Hỏi nhau thầm xuân đã về chưa… 

     (Châu Kỳ, Đón xuân này nhớ xuân xưa)

     Ngày xuân là ngày hội ngộ, mọi người chờ gặp nhau để tất cả người thân quây quần trong giây phút đoàn viên của gia đình. Nhưng lỡ chuyến hẹn hò thì biết bao buồn đau:

Nếu chiều nay lỡ hẹn không về, thì xuân năm nay xuân sẽ buồn 
Sẽ buồn hơn mấy cội mai già và mùa xuân quên mặc áo mới. 
Hẹn hò xa xưa còn nguyên tất cả, dành cho em tình yêu rất lạ 
Dù sao anh cũng về, mộng xuân đã chín đỏ 
Bàn tay nâng niu hoa cúc, bàn tay hiu hắt giọt lệ đầy…

     (Anh Việt Thu, Mùa xuân đó có em) 

     Mùa xuân còn là dịp nhớ về gia đình, nhớ về quê xưa với biết bao kỷ niệm những ngày tháng cũ, nhất là đối với người sống kiếp tha phương. Nhưng nếu người không về thì biết nói sao đây nhỉ?

Con biết không về mẹ chờ em trông, nhưng nếu con về bạn bè thương mong.
Bao lứa trai cùng chào xuân chiến trường, không lẽ riêng mình êm ấm.
Mẹ ơi! Con xuân này vắng nhà. Mẹ thương con xin đợi ngày mai.

(Trịnh Lâm Ngân, Xuân này con không về)

     Thôi thì đành hẹn một ngày khi non nước yên vui bởi vì hiện người trai đang còn nợ non sông gánh nặng trên vai:

Em ơi biên cương súng vang rền anh ngỡ rằng

Quê hương thân yêu đón xuân về pháo rượu nồng 
Mừng duyên tơ hồng, chúng mình nên vợ chồng 
Là ngày anh ước mong… 

     (Minh Kỳ, Anh tiền tuyến, em hậu phương)
Thật nhiều mến thương, tâm tư tha thiết tôi xin gửi về
Gửi Mẹ kính yêu vài lời của con chúc mừng năm naỵ
Và gửi đến em bao nhiêu yêu thương anh dành cho em
Khi xuân về xin hãy yêu đời. Ta đón đợi xuân hồng ngày mai...

     (Trịnh Lâm Ngân, Cảm ơn)

     Và như thế người trai còn miệt mài đi trong niềm mơ ước thiết tha về một ngày thanh bình nở hoa trên đất nước đã quá khổ đau:

Mau về đây xây đắp giang san, cho trời Nam xuân sắc huy hoàng

Cho dân Việt đầm ấm an khang. Mùa xuân năm nay

Anh sẽ về cùng em đi lễ chùa. Nguyện cầu đất nước yên vui

Tình mình thắm thiết lên ngôi, bõ những ngày đau thương lìa cách…

     (Trần Thi, Xuân đã đến rồi, 1969)

                                                                 oOo

 

Nhìn lại những bài hát bolero nghe ra rất đơn sơ, dung dị. Giai điệu thể hiện được nhiều tâm trạng, được gói gọn trong một khúc thức chặt chẽ, nhịp điệu quen thuộc, giai điệu có mô phỏng làm cho bài hát dễ nhớ, dễ thuộc. Giữa tiếng nổ của đạn bom, người miền Nam đâu cần nói những lời hoa mỹ, siêu hình mà họ cần ngôn ngữ trực tiếp, có hình tượng cụ thể, gần gũi với đời sống của họ. Có hề chi phải cầu đến một sự cao siêu, chỉ cần ngôn ngữ đời thường cũng đủ dàn trải mọi tâm tình của họ.

Âm nhạc bolero còn phù hợp với cảm quan thẩm mỹ bình dân của đại đa số lớp tuổi trẻ. Khi quê hương còn chìm trong khói lửa thì nhạc bolero còn là tiếng lòng của một thế hệ, ở đó có khúc hoan ca lẫn lời bi ca. Tiếng lòng đó cần được nhìn nhận như một phần quá khứ đau thương trong lịch sử, là tiếng vọng của một thời đại đã ghi dấu trong di sản ca khúc của âm nhạc Việt một thời. 

         N.P.Y.