lặng lẽ
lặng lẽ một dòng sông
đâm nhánh về phía biển -
mặt - trời
mùa lặng thinh chới với
lặng lẽ buồn vui rong
chơi
lặng lẽ bức tường xám vô
vi
có một góc tự do nhỏ nhoi
đang nhảy múa một hình hài
trong sự lặng lẽ đa cảm
giọt nước mắt yếu ớt
sớm giã từ bờ mi khỏa thân
khép mở cõi vô cùng
lặng lẽ hài xanh âm âm thái dương
em gọi mùa trở giấc
con nước bàng hoàng quẫy đạp cửa sông
chối từ lặng lẽ
lặng lẽ em
ngọn lửa
lặng lẽ ngôn từ
cháy lời yêu
nỗi buồn
chưa được chỉnh trang
có một sự nhầm lẫn ở đâu đó
khi con mèo hoang động đực nửa đêm kêu gào
tiếng gió rít hụt hơi qua những mái nhà xám
ngoét
lúc anh ghì riết lấy em
cánh cung buông một đường tên
thẳng tắp
có một sự nhầm lẫn nào đó
ở cái cách con sâu trườn mình trên cành cây
nhẩn nha ăn hết lá non
không đếm xỉa gì đến tia nắng mặt trời rọi tới
những ngỡ ngàng xanh rêu
giọt nước có thể là một tấm gương bình yên
soi hình hài nhọc nhằn của biển
cũng có thể là một lời thầm thì
vô vọng
có một sự nhầm lẫn chết người
khi biển cùng thời gian tương hợp
khúc vĩ thanh hoang phế
là nỗi buồn chưa được chỉnh trang
bỗng ào ạt như cơn lũ muộn
trong cuồng điên mưa
có một sự nhầm lẫn
giữa ngày và đêm
thơ
tình tháng ba
một chút lạnh sống lưng
khi cành hoa bất chợt nghiêng về phía khoảng
không lặng câm
cơn mộng vô tư
không bay đi được
một cơn đau
rút ruột ngồi chờ
nỗi thấp thỏm cũng trôi dần về phía đại dương
vô cảm
lũ ào ạt một màu xanh da trời
một cuộc rượt đuổi hụt hơi
em về mong manh
bình minh thổn thức
cám ơn cái chau mày của em không định hình vầng
trăng hao khuyết
cho nẻo về gầy guộc
trên những con đường tháng ba
tháng ba hớt hải tầm xuân
tháng ba lỡ đi quá đà
phảng phất mùi hương và chút chạnh lòng êm ả
mưa nắng trầm ngâm sớm tối
một ngoảnh lại phù dung