BƯỚC ĐỜI
Tập tễnh đếm tiền,
con số sao hữu hạn ít ỏi
Cần mẫn đếm thời gian, vô tận không cùng
Một cõi nhân gian chật hẹp
Giữa đất trời mênh mông bao la
Rị mọ đếm ngày tháng dần qua
Những gì có được chỉ là con số không tròn vo
Bao ước mơ còn nguyên một mối từ thuở nọ
Tí hạnh phúc nhẹ tựa làn hơi
Vô số khổ đau nặng đè bẹp kiếp người
Dò dẫm đếm bước đi tới dăm vết chân đã mất hút
Đường chân trời tít tắp diệu vợi xa
Đếm không xuể hình nhân trong cõi người ta
Cứ nhập nhoạng nhòe đi lẫn lộn
Ta với người mụ mị cả tâm hồn
Buồn tình đêm thắp đèn đếm chữ
Loáng thoáng bóng người cùng ma say vũ điệu khỏa thân
Bần thần trang giấy trắng
Những dòng chữ xiêu vẹo ngã nghiêng
Nghìn ký tự ùn lên mây khói
Ánh đèn mờ bọc trong đêm đen đặc bóng tối
Đốt tờ giấy tro tàn bay lả tả
Giữa đất trời phượng hoàng lửa vụt bay qua
Vũ trụ bừng lên màu sáng lạ
Quầng sáng tụ bởi vô lượng ánh sao sa
Từ nhúm tro phượng hoàng lửa tái sinh
Một tiếng kêu thảng thốt đồng vọng trong vũ trụ
Khoảnh khắc cháy sáng bất diệt
Một lần thôi là vĩnh viễn
Ánh sáng phượng hoàng lửa vô biên
Rực rỡ
Cơn mơ
Ai đếm được bao giờ.
Tiểu Lục Thần Phong
Ất Lăng thành, 0726