Ngẫu hứng về những bể
dâu trong lịch sử ...
Bể dâu ư
? Chẳng có bể dâu nào !
Đời vốn vô thường từ khi có mặt
Những con chữ rỉ buồn như cặn sắt
Rơi rụng dần qua cỗ máy buồn thiu
Từ big bang nhân loại cứ bơ vơ
Tìm lẽ sống trên hành tinh chật chội
Vác thập giá trên hai vai quá mỏi
Muốn ngả mình tìm lại giấc chiêm bao
Trên tháp cao thánh nhân đang bán rao
Lời thuyết giảng về ngày mai--công lý
Bên những tượng đài từ lâu yên nghỉ
Mặc muôn dân đánh vật với lầm than
Người lại nói về ngọn gió mùa xuân
Trong những hoàng hôn đông tàn hiu quạnh
Người gọi nắng mai về trong giá lạnh
Những cơn mơ đánh thuế đến hai lần
Vì ngông cuồng người thế chấp quê hương
Bán trái phiếu niềm tin vô kỳ hạn
Gởi lịch sử vào kho hàng phế phẩm
Hồn núi sông hóa thạch giữa đau thương
Bể dâu ư ? Không, Chỉ có vô thường !
Đang mong đợi ngày chiêm bao bốc cháy
Nghe dưới mồ bùng lên cơn gió đáy
Thổi tung đi oán hận đã ngàn năm
Đêm tan ra từng mảnh vỡ mù sương
Chợt thức giấc sau tiếng gà gáy vội …
Nguyên Cẩn
Có nghĩa gì?
Có
nghĩa gì một mai con thành đạt
Mẹ đã
về trời như bóng mây?
Đóa
hồng đau cắm ngập trái tim đầy
Những
kỷ niệm một thời lang bạt,
Có
nghĩa gì một mai con hạnh phúc
Mẹ lại
nhạt nhòa trong khói hương bay?
Khoảng
không nào trong ký ức hôm nay
Dành
cho Mẹ chỗ ngồi trân trọng nhứt
Có
nghĩa gì một ngàn ngày vinh hiển
Hay chỉ
là bọt biển giữa trùng dương?
Khi Mẹ
giờ xa khuất giữa mù sương
Nghe
quạnh vắng trước thiên đường đối diện
Có
nghĩa gì những chiều mưa thành phố
Bão xô
đời phiêu dạt lũ chim côi
Lối về
nhà nay bỗng quá xa xôi ,
Chiếc
giường nhỏ xưa Mẹ nằm cứ ngỡ
…
Có
nghĩa gì? Hoa trắng cài lên áo ,
Mẹ đi
rồi còn có nghĩa gì đâu?
Cuộc
đời này dài lắm những đêm thâu
Nghe
tiếng dép giật mình – con nhớ Mẹ!
Và sẽ hết…
Đi cho hết một hoàng hôn trên đất,
Sống cho hết một cuộc đời tất bật,
Nói cho hết những nghĩ suy rất thật,
Rồi sẽ về như một giọt sương mai,
Cười cho hết những niềm vui như Tết,
Thở cho hết tháng năm dài thấm mệt,
Khóc cho hết những thân tình đã chết,
Rồi thả lòng bay nhẹ giữa hư không,
Viết cho hết những trang đời diễm ảo,
Dốc cho vơi những tâm tình áo não,
Xét cho tận tấc lòng không lỗi đạo,
Rồi sẽ nằm thanh thản giữa hoang vu,
Uống cho cạn một hồ trường chất ngất,
Chơi cho trọn ván cờ tàn, dẫu mất,
Chôn cho sâu hận thù xưa trong đất ,
Rồi sẽ ngồi kể lể chuyện chiêm bao,
Đi cho hết một chiều xuân nắng lạ,
Một sớm hạ phượng hồng reo giục giã,
Một buổi trưa thu vùi đau dưới lá,
Rồi nhẹ nhàng bướm mộng khép đêm đông,
Và sẽ hết những ngày vàng trên đất,
Ngươi sang đò hoa rụng trắng bên sông…
Nguyên Cẩn