Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2026

930 . HOÀNG XUÂN SƠN - Đứng - Ta còn đứng

                                                                          

ĐỨNG

Anh vẫn đứng. và đứng mãi như thế

Đợi trời trồng thêm một cột tang thương 

Áo đã bụi sao còn long lanh chớp

Mắt choáng nâu từ cảnh thổ hoang đường 


Sẽ thấy anh sừng sững chiếc trụ đồng

Vững muôn đời không bao giờ gục ngã 

Cho dù có hàng trăm vạn lời nguyền 

Tình yêu linh thiêng không hề mặc cả 

  

Chỉ một mình em làm anh lu câm

Một lần quay mặt cột đồng rơi lệ

Màu teng xanh loang rã đến âm thầm

Ăn hết màu từng kỷ niệm hoang phế

  

Và cổ tích mở đầu chương sách cổ

Giấy đã toan xé duyên nợ hồng trần

Nếu thấy dây thắt vòng treo lơ lửng 

Là sợi buồn tình thắt cổ hồi âm

 

h o à n g x u â n s ơ n 

21. Aout.2026

 

 

TA CÒN ĐỨNG

_______________

  

Mây vàng cuốn hút không gian

Nơi ta còn đứng giữa hang hốc mình

Tuổi đời

Thân nhục vô minh 

Sơn hà đến độ 

Rụng hình bóng nhau

Bạc xám tóc tơ loạn màu

Ta không còn biết về đâu trạm chờ

Em còn nhớ chuyện bài thơ?

Sao mây 

Và dải huyền cơ rộn tình

Ta biết nỗi về rung rinh

Hốt nhiên cơn địa chấn 

Thình lình 

Ngưng