Thứ Năm, 15 tháng 1, 2026

694. LÃNG THANH. Chút lòng trinh bạch về sau xin chừa...

                                                                                                             


CHÚT LÒNG TRINH BẠCH VỀ SAU XIN CHỪA
   (Kiều – Nguyễn Du)

 

Khi Nguyễn Du viết lên câu thơ này, có lẽ tâm hồn ông đau thống thiết, trái tim rỉ máu, cõi lòng tan nát…Đây không chỉ là tiếng lòng của Nguyễn Du mà là tiếng kêu thống thiết của bao kiếp người, tiếng khóc của bao thế hệ. Tiếng kêu bi thương này không chỉ trong thời đại của ông, không chỉ có ở chế độ phong kiến mà là có trong mọi thời đại và với mọi hình thái nhà nước, mọi thể chế chính trị. Xưa đã thế, nay cũng vậy. Bên Đông vốn dĩ thì bên Tây nào có khác gì. Cái ác luôn luôn mạnh và thắng thế. Cái ác luôn hoành hành và ngự trị. Sức mạnh luôn trong tay kẻ ác. Giấc mơ thái hòa, công bằng, bác ái… vẫn chỉ là ước mơ. Cái ác như cỏ dại, phát triển mạnh mẽ và lan tràn khắp mọi nơi. Còn gì đau đớn và cay đắng hơn khi con người phải thốt lên: “xin chừa trinh bạch, xin không làm người lương thiện, xin bỏ sống hiền lành…”. Khi đồng tiền trở thành tối thượng thì nhân phẩm, trinh bạch, giá trị, danh dự… là những từ ngữ rỗng tuếch, vô giá trị.

Vì đồng tiền mà thằng bán tơ “xưng xuất” (khai gian). Vì đồng tiền mà quan lại, sai nha vơ vét và làm tình làm tội dân lành. Vì đồng tiền mà Mã Giám Sinh, Sở Khanh, Tú Bà… đang tâm vùi dập con người trinh bạch, buộc con người trinh bạch phải “lấm đầu thân lươn”. Cả một xã hội vô cảm, độc ác, đày đọa con người ta.


Thời cổ đại, trung đại con người bị nô lệ hóa trong chủ thuyết thần quyền. Con người không khác gì con sâu cái kiến, số phận của chính mình mà mình không có quyền, quyền định đoạt nằm trong tay kẻ cường quyền. Xin chừa làm người trinh bạch, tiếng kêu bi thương thảm thiết suốt chiều dài lịch sử.

Trong thời kỳ lịch sử cận đại và hiện đại, xã hội phát triển mạnh mẽ, nhân quyền, dân chủ, tự do được thiết lập. Nhà nước pháp quyền bảo vệ nhân phẩm con người… tuy nhiên tiếng kêu bi thương “xin chừa trinh bạch” vẫn vang vọng đó đây. Thử xem Trà Hoa Nữ với nàng Marie Duplessis của Alexandre Dumas (con), Jane Eyre với chính tác giả và các nhân vật nữ…thì biết. Số phận các nhân vật nữ trong tiểu thuyết ấy cũng khổ đau vật vã.

Những vùng đất bị cai trị bởi thần quyền Hồi giáo thì tình hình nhân quyền còn khủng khiếp hơn. Khái niệm nhân quyền, nữ quyền, dân chủ, tự do… đều không có. Số phận người phụ nữ rất thê thảm. Họ không được học hành, không được tham gia các hoạt động xã hội, không được tự do yêu thương… Họ phải trùm kín cả người và ở trong nhà. Sự sống, sinh hoạt, sinh mạng của họ bị định đoạt bởi nhà nước thần quyền, bởi chính những người đàn ông trong gia đình. Họ chỉ như máy đẻ và có thể bị giết thảm bởi chính người thân hay bởi xã hội. Tiếng kêu thảm thiết xin chừa trinh bạch từ xưa đến giờ chưa từng lắng xuống dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Trong xã hội tư bản, văn minh vật chất rất hưng thịnh, sang giàu rất mực. Quyền con người, nữ quyền cũng khá hơn các xã hội khác, tuy vậy vẫn thống thiết tiếng kêu thương bi thương của bao thân phận người bất hạnh. Cái guồng máy xã hội tư bản rất nghiệt ngã và tàn bạo, nó nghiền nát những phận người bất hạnh, kém may mắn. Những con người sinh ra và lớn lên ở những khu ổ chuột, những người thuộc tầng lớp đáy xã hội. Có không ít những nàng kiều hiện đại mà cuộc đời đầy tủi nhục, nước mắt. Có không ít người trong bọn họ là nạn nhân của côn đồ, bạo lực từ giang hồ xã hội đen cho đến chính quyền ( những nạn nhân trong đường dây mua bán dâm của tỷ phú Jeffrey Epstein là một điển hình). Họ sống tủi nhục, khổ đau cả thân xác lẫn tinh thần. Họ sống trong khốn cùng thậm chí bị sát hại bởi cả xã hội đen và chính quyền.

Xã hội vô sản còn tệ hơn, tất cả mọi người đều buộc phải quên thân phận mình đi, bị tẩy não, bị nhồi sọ, bị chà đạp mà không được than khóc hay phản kháng. Xã hội vô sản – đại đồng vốn là cái chủ thuyết hoang tưởng thì làm sao có thể áp dụng vào hiện thực? Vì sai ngay từ đầu, sai từ căn bản nên không thể biến hoang tưởng thành sự thật. Con người là một thực thể và có tính tư hữu, tư hữu là bản chất của con người. Không thể xóa bỏ tư hữu để thiết lập đại đồng. Tiếng kêu thống thiết trong xã hội vô sản bị bóp cổ cho tắt nghẹn, nạn nhân của nó chỉ có thể âm thầm nén chặt trong lòng, tự mình may miệng mình lại để mà duy trì kiếp sống mòn mỏi xin chừa trinh bạch. Trong xã hội vô sản, tiếng kêu đau thương “chút lòng trinh bạch về sau xin chừa” cũng là một cái tội, không được kêu khóc như thế!

Thời đại 5.0, thời đại khoa học công nghệ phát triển cao độ. Thời đại của mạng xã hội (social Media net work), trí thông minh nhân tạo (AI) và ngay trên xứ sở Cờ Hoa này , một vùng đất mệnh danh là tự do – dân chủ - nhân quyền giờ tiếng khóc “chút lòng trinh bạch về sau xin chừa” lại vang lên. Điều này thật không thể tin nổi, không ai có thể ngờ nhưng nó đang là hiện thực. Ở xứ sở Cờ Hoa này, ngày nay được cai trị bởi kẻ côn đồ, gian trá, tham lam, độc ác… Bất cứ ai nói lên sự thật, bày tỏ cảm xúc thật, ủng hộ điều hay lẽ phải…đều bị theo dõi, bị đe dọa, bị khủng bố, bị chụp mũ, bị đuổi việc, thậm chí bị truy tố. Ở một xã hội mà nghị sĩ, dân biểu có thành tích cống hiến phục vụ cho quốc gia mấy chục năm bị ám sát mà không ai tiếc thương (vì không thuộc phe cầm quyền) trong khi một kẻ cực hữu gieo rắc thù hận, gây chia rẽ, kỳ thị người nhập cư, chống lại nhân quyền và y cũng chẳng phải là lãnh đạo cao cấp, chẳng làm được gì cho quốc gia…ấy vậy mà được chính phủ tưởng niệm, treo cờ rũ, thật mỉa mai thay! Thế này thì người lương thiện nào còn dám làm người lương thiện? Cái ác, cái xấu lên ngôi. Kẻ thủ ác được đặc quyền đặc lợi, được hợp pháp, được đề cao như thế này thì người lương thiện chỉ còn nước khóc “chút lòng trinh bạch về sau xin chừa” chứ còn làm được gì!

Xứ sở Cờ Hoa xưa nay vốn là ngọn cờ đầu của tự do – dân chủ - pháp quyền ấy vậy mà hôm nay sự thể như thế này, không một ai có thể ngờ được! Kẻ lãnh đạo quốc gia đi cổ xúy kết thân với những tay cường bạo độc tài của thế giới. Lãnh đạo một cường quốc lại xun xoe thần tượng một tên sát nhân khát máu độc tài. Y ngang  nhiên phá bỏ mọi giá trị cao quý mấy trăm năm gầy dựng. Y ngồi xổm trên hiến pháp và pháp luật. Y hành xử không khác một tay độc tài. Với y thì mọi thứ đều quy ra tiền, tiền là mục đích tối thượng, chẳng có tự do – dân chủ - nhân quyền gì hết! Tiền là trên hết mà trước nhất phải là tiền vào túi y, gia đình y, băng đảng y.

Lãnh đạo một cường quốc như xứ sở Cờ Hoa lại là một tay nói láo chuyên nghiệp, phun thuyết âm mưu, chụp mũ người khác. Cả đời chẳng nói được một lời tử tế, chẳng làm được một việc thiện dù nhỏ nhặt nhất. Lãnh đạo một quốc gia mà lại gây chia rẽ trầm trọng giữa các thành phần dân chúng, thù ghét người da màu, chống người nhập cư, thù địch với y tế, giáo dục, văn hóa, khoa học…trớ trêu thay, không ít kẻ nhập cư da màu lại đi phò kẻ kỳ thị mình. Có hơn một nửa dân chúng ủng hộ việc kỳ thị, thù hận, bạo lực. Có hơn một nửa dân chúng chấp nhận việc nói láo, gian trá như thế này nên y mới ngồi được trên ngai vàng. Sự thể như thế này thì người lương thiện biết nói năng gì nữa, ngậm ngùi mà khóc “chút lòng trinh bạch về sau xin chừa”.

Lãng Thanh

Ất Lăng thành, 1025