Thứ Hai, 31 tháng 8, 2026

901 . NGUYỄN ĐÔNG A - Đọc thơ Hoàng Kim Oanh

                                                                                                   


MƯA SÀI GÒN.

TẢN MẠN BÊN TÁCH CÀ PHÊ CÙNG NGUYỄN XUÂN THIỆP

 

mưa. mưa ở đây.

tôi ngồi đây. căn phòng. ngọn đèn.

laptop vẫn mở. cuốn sổ tay. lấp dần từng trang trắng.

tôi lấp dần tôi.

Sài Gòn. mưa thu. giăng giăng

bên này và bên kia biển rộng*

mưa. mưa ở đây.

tôi ngồi đọc tôi cùng gió mùa*

tôi ngồi đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp

tôi ngồi đọc tản mạn bên tách cà phê*

nhà thơ Nguyễn Thanh Châu chuyển từ mùa đại dịch

những ngày coronavirus wuhan. no time. no space.

mở. đóng. mở.

đêm trôi...

 

mưa. mưa ở đây

Sài Gòn. mưa thu. giăng giăng

bên này và bên kia biển rộng

Ôi sao quá nhiều điều quen thuộc như tôi từng đâu đó

khi Nguyễn Xuân Thiệp nhìn những mùa thu đi hơn 60 năm trước

khi Nguyễn Xuân Thiệp làm tôi rưng rưng hát trong trí nhớ

tội nghiệp thằng bé cứ nhớ thương mãi quê nhà, giàn thiên lý đã xa. đã rời xa

và đất trời Atlanta.

Tara. Tara.

Gone With The Wind

thức dậy. ngọt ngào.

miền nhớ.

miền yêu.

 

mưa. mưa ở đây

bên này và bên kia biển rộng

tôi chìm đau trong "The House Of The Rising Sun". The Animals. não nùng giọng khê đặc. ngươi ca sĩ thét gào. gió rít ngoài song cửa.

New Orleans.

ngôi nhà của mặt trời mọc

ngôi nhà tội ác lưu đầy. những đứa trẻ không bao giờ thấy mặt trời của tương lai số phận

Oh mother, tell your children

Not to do what I have done

Don't spend your life in sin and misery

In the House of the Rising Sun

New Orleans.

thành phố cổ kính khai sinh nhạc jazz.

tiếng kèn đồng. lung linh giấc mơ hội hè. đủ màu sắc tộc.

ước một lần café chiều tím. một lần đắm chìm trong jazz New Orleans.

chờ tôi

chờ tôi

New Orleans.

chờ tôi

Scarlett O’ Hara

‘After all, Tomorrow is another day”

mùa dịch rồi sẽ qua!

mùa dịch rồi sẽ qua!

 

mưa. mưa ở đây.

bên này và bên kia biển rộng

tôi thấy các anh Nguyễn Xuân Hoàng, Đinh Cường, Tô Thùy Yên, Thanh Tâm Tuyền, Nguyễn Minh Diễm, Trịnh Công Sơn, Kim Tuấn ngồi ở quán cafe ngon nhất vùng Vịnh San Francisco

(hôm nay Cali cháy rừng bụi mù mịt đêm giữa ban ngày

San Jose. anh Lữ Quỳnh vừa chụp từ cửa sổ. gửi qua messenger)

tro bụi phủ kín.

San Jose. Santa Ana. San Francisco…

ôi những cái tên đâu chỉ là những địa danh vô tri vô giác trên tấm bản đồ.

nơi gần lắm tim tôi.

những khuôn mặt thân thương làm nên một phần quá khứ và hiện tại tôi yêu dấu

đêm qua. cô học trò chat trên facebook

- mấy năm nay Cali không mưa. em quên mất rồi cả tiếng mưa rơi...

 

mưa. mưa ở đây.

tôi ngồi ở Sài Gòn

bên này và bên kia biển rộng*

trăng trong vịnh Frisco còn ấm nồng giọng ngâm Cao Đông Khánh

có giới hạn nào. dư ba động vỡ của bi kịch người.*

đường bạch dương chiều không quán trọ*

câu chuyện trên bờ biển. một chiều nhìn mây trôi*

cây bàng mùa đông & tiếng dương cầm trong ngôi nhà cổ*

ôi những bông hướng dương

những góc phố hẹn hò

đóa phù dung không bao giờ tàn úa

trong anh.

mưa. mưa ở đây

tôi ngồi ở Sài Gòn

laptop không ngủ. ngọn đèn. cuốn sổ tay.

ly cafe đêm vừa khuấy.

nghe gió mùa Dallas gào trên phím chữ

nghe sóng cuộn trên dòng sông Mississippi

tôi ngồi ở Sài Gòn

tản mạn bên tách cà phê cùng nguyễn xuân thiệp

trong đêm

những con phố khuya phương Nam giờ này nồng nàn hoa lan, hoa lý. hoa lài. không ai trồng hoa sữa

trăng Pleiku, Dalat, Thanh Chương

trăng Virginia, trăng Garland...

giữa cuộc bạo hành, cơn sốt dữ*

đóa bluebonnet nào xanh ngát lại lòng anh

thảo nguyên vẫn trăm năm ngàn năm

cồn cào đi về hướng gió

gió vẫn thổi, như tự nghìn năm, ngược nẻo đường xưa.*

Và như thế, đã có những cơn gió thổi trên lịch sử, trên kiếp người. *

thổi qua hồn anh.

thổi qua hồn tôi. *

từ chái bếp nghèo của mẹ. những câu chuyện cổ tích thần tiên. mười bảy tuổi con hòa với trái tim yêu thương Andersen thành tác phẩm đầu đời. cùng Nguyên Minh Đám tang đa đa. Nàng Lai Mưa qua thành phố. Võ Tấn Khanh Chim bay về đâu…

ôi mẹ xa xôi...

còn có bao giờ con trở lại

con dế buồn khóc lạc giữa đêm mưa

 

mưa. mưa ở đây.

Sài Gòn trong đêm mưa.

lặng lẽ như chưa bao giờ lặng lẽ thế.

tôi ngồi đọc tản mạn bên tách cà phê. thơ. gió mùa. hôm qua. hôm nay. khóc cười buồn vui dào dạt phủ kín 721 trang pdf

đi suốt hành trình từ người đọc đầu tiên ngỡ ngàng mê hoặc bởi dòng thác hình ảnh-âm vang hư hư thực thực cuồn cuộn băng băng qua mấy trăm câu thơ như thác hoàng hà, nguồn sống dân tộc đông phương và tây học, tạo ra vòm ánh sáng vừa kỳ diệu vừa duy lý.**

đến bất chợt Nguyễn Thị Khánh Minh.

bản giao hưởng Nguyễn Lương Vỵ.

xương rồng nở hoa Du Tử Lê.

Qua góc nhìn Phan Xuân Sinh. Hồ Đình Nghiêm. những đợt sóng ngầm uất kết dồn nén vô biên Nguyễn Mạnh Trinh. ánh trăng- bút ký đời người Trần Doãn Nho.

Qua nỗi trăn trở nhân sinh Trần Hữu Thục và từ Châu Liêm đến Nguyễn Xuân Thiệp của Hoàng Lâm Nguyễn Thanh Châu.

và tôi.

chưa phải người đọc cuối cùng.

ôi sao quá nhiều điều quen thuộc như tôi từng đâu đó

những trang viết quá nhiều ký ức. tôi từng biết. từng nghe. từng nhớ. từng yêu. từng nhói lòng đau đáu…

đẹp và buồn.

ôi một thời tóc bồng lãng mạn chỉ trao yêu và không biết hận thù

đi qua những cơn giông bão sấm rền tử sinh. mất nhiều hơn được

người thi sỹ không nhận mọi thứ danh xưng phù phiếm đời trao, dõng dạc, thiêng liêng, kiêu hãnh mà đơn giản vô cùng: tôi là người làm thơ, viết văn. tôi yêu đời sống và những gì có liên quan đến đời sống…***

người thi sỹ tài hoa nặng lòng yêu thương. một đời phiêu bồng lãng tử

vẫn từng ngày. từng ngày. cây bàng. con dế. tiếng ve. ánh trăng… dĩ vãng trìu trĩu nỗi niềm nostalgia…

bên này và bên kia biển rộng*

chỉ còn nỗi khát khao một ngày nào nhặt bông khuynh diệp vàng khô rụng đâu đó trên một góc phố gió mùa

đem đốt cho hương quê nhà ấm từng khuôn mặt bạn bè

bên kia

địa cầu thương nhớ

ấm lại trái tim mong manh

 

mưa. mưa ở đây.

Sài Gòn mưa thu đang giăng giăng

bên này và bên kia biển rộng

laptop. cuốn sổ tay. lấp dần từng trang trắng.

tôi lấp dần tôi.

 

Le poète troyen est mort... La parole est au poète grec ****

không. không. Fraisse Luc.

những thi sỹ thành Troy vẫn cất cao tiếng hát

giữa bạo tàn. nước mắt. phân ly.

chúng tôi vẫn còn đây. mãi mãi.

we are here. forever and forever.

yêu từng nhịp đời bên nớ bên ni

cho dẫu mưa không bao giờ đưa anh trở lại dòng sông cũ

cho dẫu quê hương nghìn trùng chỉ còn đẹp trong nước mắt

 

đêm nghe quạ kêu*

Lenore trở về?

Edgar Poe một trăm bảy mốt năm thức dậy từ nấm mồ Baltimore huyền thoại.

Lenore.

Nevermore!

Nevermore!

 

Sài Gòn,

14.9.2020

hoangkimoanh

...

Chú thích

*những dòng in nghiêng trích nguyên văn tựa và lời một số bài của tác giả Nguyễn Xuân Thiệp trong 3 tập “tôi cùng gió mùa” “Thơ Nguyễn Xuân Thiệp” và “Tản mạn bên tách cà phê”

** Đặng Tiến, 2008. Đọc thơ Nguyễn Xuân Thiệp. Vũ trụ thơ II. Trang 246, 248

*** Nguyễn Xuân Thiệp trả lời trong buổi truyền hình trực tiếp trên đài SBTN-DC 6.1.2013

**** Thi sỹ thành Troy đã chết. Lời bây giờ thuộc về các thi sĩ Hy Lạp.

Nguồn: Fraisse Luc, Poétique, 2014/1 (n° 175), p. 47-57. DOI: 10.3917/poeti.175.0047.  https://www.cairn-int.info/revue-poetique-2014-1-page-47.htm

Bài đã đăng trong tập san Quán Văn chuyên đề Tôi cùng gió mùa, giới thiệu chân dung nhà thơ Nguyễn Xuân Thiệp, số 75, tháng 9.2020.

...

MƯA SÀI GÒN – VÀ ÂM VANG CỦA NHỮNG LINH HỒN BÊN KIA BIỂN RỘNG

Mưa, trong thi ca Việt Nam, chưa bao giờ chỉ là hiện tượng khí hậu. Nó là một thể thức cảm xúc, là trạng thái tâm linh. Trong “Mưa Sài Gòn – Tản mạn bên tách cà phê cùng Nguyễn Xuân Thiệp”, Hoàng Kim Oanh đã làm cho cơn mưa trở thành một dòng chảy tri thức, ký ức và thi ca. Tác phẩm không phải là một bài thơ đơn lẻ mà như một trường ngôn ngữ phi tuyến, nơi thơ hòa trong tản văn, nhạc hòa trong triết, và nỗi nhớ hòa trong nhân sinh. Mưa không chỉ rơi xuống thành phố mà còn rơi qua từng trang ký ức, rơi vào từng hơi thở, từng phím chữ, từng linh hồn ly hương “bên này và bên kia biển rộng.”

Ngay từ những dòng đầu tiên, “mưa. mưa ở đây. / tôi ngồi đây. căn phòng. ngọn đèn.”, nhịp điệu ngắt quãng, ngắn, rời, mang âm hưởng tự sự cô độc, gợi dáng thiền định giữa phố xô bồ. Những câu ngắn ấy tưởng như thô ráp, lại chính là hơi thở chậm của một người đang đối diện với chính mình. Từ láy “giăng giăng” xuất hiện nhiều lần sau đó như một sợi dây xuyên suốt, kết nối không gian với tâm tưởng, Sài Gòn với Dallas, mưa Việt Nam với mưa bên kia đại dương. Ở đó, mưa là ký hiệu của nỗi nhớ, vừa mơ hồ vừa cụ thể, vừa mềm mại vừa triền miên, “bên này và bên kia biển rộng”.

Cấu trúc thơ – văn xen kẽ, làm ta liên tưởng đến dòng ý thức (stream of consciousness) trong văn học hiện đại, nhưng lại mang linh hồn rất Việt Nam: lặng lẽ, thổn thức, mà vẫn đằm thắm như câu hò giữa đồng sâu. Cái hay của Hoàng Kim Oanh là giữ được nhạc trong dòng tản văn, và giữ được lý trong hơi thơ. Câu “tôi lấp dần tôi” vừa là hình ảnh vừa là định đề triết học. “Lấp dần” nghĩa là viết để lấp đầy khoảng trống, nhưng càng viết, khoảng trống càng mở rộng. Người thơ hóa thành kẻ đối thoại với chính bản ngã, ngồi giữa mưa mà nghe tiếng “tôi” tan ra thành muôn mảnh.

Khi tác giả nhắc đến Nguyễn Xuân Thiệp, Trịnh Công Sơn, Đinh Cường, Tô Thùy Yên, Thanh Tâm Tuyền… , ta không chỉ đọc thấy tên người, mà còn nghe thấy tiếng vọng của một thế hệ thi ca phiêu lãng. Những cái tên ấy được đặt trong bối cảnh San Francisco, Dallas, New Orleans, làm nên một địa đồ cảm xúc xuyên biên giới, nơi thi ca Việt lưu lạc nhưng không tàn phai. Mỗi địa danh không chỉ là nơi chốn, mà là ký hiệu văn hóa: New Orleans với “The House of the Rising Sun” là biểu tượng của nỗi truân chuyên, tội lỗi và chuộc tội, tương phản với cái dịu dàng của “trăng Pleiku, Dalat, Thanh Chương” – quê hương, ký ức, thanh xuân.

Giữa những dòng “New Orleans. ngôi nhà của mặt trời mọc / ngôi nhà tội ác lưu đày.”, người đọc nhận ra giọng thơ Hoàng Kim Oanh đạt đến cao độ của biểu tượng học. Cái “ngôi nhà” ấy, trong cách diễn đạt, là hình ảnh của nhân loại: ánh sáng và bóng tối cùng tồn tại. Câu hát “Oh mother, tell your children / Not to do what I have done…” được đưa vào nguyên văn, như một phép lồng ngôn ngữ (code-switch) đầy chủ đích, khiến văn bản trở thành đa thanh (polyphonic). Giọng nói của người mẹ trong ca khúc hòa cùng giọng người thơ Việt giữa đêm Sài Gòn, tạo nên một liên âm nhân loại, nơi nỗi đau không còn biên giới, nỗi nhớ không còn quốc tịch.

Những cụm từ ngắn, từ ghép, từ láy như “giăng giăng, cồn cào, lấp dần, nghìn trùng” – được dùng cực kỳ tinh tế. “Giăng giăng” là trạng thái; “cồn cào” là cảm giác; “lấp dần” là hành động; “nghìn trùng” là khoảng cách. Bốn tầng của ngữ và từ này tương ứng với bốn tầng của cảm xúc: không gian – thể xác – hành vi – tâm linh. Chính sự chính xác ấy tạo nên nhạc tính ngầm, khiến bài thơ không cần vần điệu mà vẫn ngân vang.

Ở phần giữa, khi tác giả viết:
“ôi mẹ xa xôi...
còn có bao giờ con trở lại
con dế buồn khóc lạc giữa đêm mưa.”, giọng thơ chuyển sang trữ tình nguyên sơ. Hình ảnh con dế buồn là một chi tiết đắt, giàu sức gợi: vừa là biểu tượng dân gian, vừa là ẩn dụ cho linh hồn bé nhỏ của người tha hương. Trong tiếng dế, ta nghe được tiếng vọng của đất quê, tiếng khóc âm thầm của kẻ đã đi quá xa nhưng chưa bao giờ rời bỏ.

Phần kết Hoàng Kim Oanh viết: “tôi ngồi ở Sài Gòn... laptop không ngủ... tôi lấp dần tôi”, tác giả đưa người đọc trở lại khởi điểm, nhưng với ý nghĩa khác. Ban đầu, “tôi lấp dần tôi” là hành động khỏa lấp; đến cuối, nó trở thành hành động tái sinh. Giữa tiếng mưa, giữa nhạc The Animals, giữa khói café và ánh đèn khuya, người viết nhận ra rằng mỗi dòng chữ là một cách trở lại với chính mình, là “cơn gió thổi qua hồn anh, thổi qua hồn tôi.”

Bút pháp của Hoàng Kim Oanh, theo tôi là “bút pháp giao thoa giữa tản văn triết học và thi ca nhạc cảm”. Tác giả sử dụng phép điệp, phép ngắt dòng, và đối xứng cú pháp không nhằm tạo hiệu ứng hình thức, mà để tái hiện nhịp thở của tư duy. Đây là kiểu viết của người sống trong văn chương, không quan sát từ ngoài mà tan vào trong, nó vừa trí thức, vừa linh cảm, phóng túng mà vẫn tinh tế.

Phần kết “Le poète troyen est mort... / We are here, forever and forever.” vang lên như một tuyên ngôn: nhà thơ thành Troy có thể chết, nhưng tiếng hát thì bất diệt. Câu thơ mang âm hưởng siêu thực, nhịp như kinh cầu. Và khi lời ấy rơi xuống giữa Sài Gòn trong đêm mưa, nó hóa thành khúc phục sinh của thi ca Việt ly hương.

Bài thơ, nhìn tổng thể, là một bản hòa tấu của trí nhớ và hiện tại, nơi người đọc như lạc trong một dòng tâm sự phi thời gian. Nó không chỉ nói về mưa, mà nói về bản thể con người trước lưu đày, ký ức, và khát vọng trở về.

“Mưa Sài Gòn” là một khúc nguyện cầu bằng ngôn ngữ. Là tiếng gọi của những linh hồn “bên kia biển rộng” vọng về, hòa với tiếng café khuya và mưa giăng ngoài phố, để nói rằng, dẫu tất cả biến tan, chúng ta vẫn còn đây – yêu, nhớ, và viết.

Maryland, cuối tháng 10/ 2025 - Nguyễn Đông A.