Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2026

782 .TÔ THÙY YÊN . HUYỀN THOẠI VỀ CON NGƯỜI

                                                                            


                 

HUYỀN THOẠI VỀ CON NGƯỜI

Tô Thuỳ Yên

Tác giả Lời tựa (*) cho tập nhạc "Ca khúc Trịnh Công Sơn")

Nguồn: http://www.tcs-home.org/ban-be/articles/HuyenThoaiVeConNguoi

 

 Nếu ở vào một thời đại khác, có lẽ anh đã chẳng viết những ca khúc này.

Những ca khúc với nhịp nói kể récitativo rã rời, bải hoại, thảm thiết cùng độ đàn trên điệu blues đau nghẹn, đè nén công phẫn, điệu của một màu da nô lệ.

Những ca khúc như những bản chúc thư của con người trong tôi.

Mỗi ca khúc như một lời trối trăng tuyệt mệnh vừa đủ cho đời người, một bài thôi tưởng không cần nói thêm cũng xong.

Những ca khúc dựng lên viễn tượng ghê rợn của thế giới sau ngày cuối cùng, một thế giới lạnh lẽo, cô tịch, im lìm trên đó những dấu tích nhân loại đã bị bôi xóa, chỉ còn mỗi con người độc nhất sống sót lủi thủi đi tìm trong vô vọng cái ý niệm về mình.

Những ca khúc như những bản spírituals để đám đông bị giam hãm chờ chết đồng ca trong cơn đại nạn.

Những ca khúc như những báo hiệu cuối cùng của đêm tối vĩnh cửu trên trần gian.

Những ca khúc như những lời kể tội chung thẩm để chẳng buộc tội ai hết, nếu chẳng phải để buộc tội chính mình.

Những ca khúc như những tra vấn quyết liệt về đời nguời nhìn thấy qua một chuyến phiêu lưu của hữu hạn trong ngàn trùng vô hạn.

Ðã tan biến tự bao giờ cái áo tưởng chói lòa này? nghệ thuật, khi đi đến tận cùng hành trình của nó, sẽ giải phóng con người khỏi cái thân phận nghiệt ngã.

Bây giờ, hơn bao giờ hết, chúng ta lại nghiệm thấy một cách chua xót rằng nghệ thuật đã dìm con người sâu hơn trong nỗi khốn khổ chung thân cửa nó, đã trói con người chặt hơn vào những thực tại khiếp đảm của nó.

Ở đây, vì tình thế đau đớn đặc biệt của quê hương, chúng ta phải gánh chịu gấp đôi thân phận nhân loại.

Do đó, có vài người tâm hồn giản dị đã vội kết luận rằng những ca khúc này của anh là những tác phẩm phản chiến để buộc tội anh về những tác dụng nguy hại của chúng đối với đám đông trong giai đoạn nghiêm trọng này của đất nước.

Chẳng lẽ chúng ta lại lên tiếng trách móc sao những người lại nỡ mang đặt nghệ thuật vào trong một cuộc đầu tư ngắn hạn và chắc chắn thua lỗ.

Nghệ thuật khi đã hình thành, là một nhận thức bao quát về đời sống, là cánh hồng bay bổng tuyệt vời, chớ đâu phải là con gà què ăn quẩn cối xay.

Phải vậy không anh ?

Que nous reste-t-il de sacré ?

Ðối với câu hỏi đã xưa này của Vigny, chúng ta cũng chẳng cần phải trả lời dài dòng thêm nữa.

Chẳng lẽ lại trả lời rằng anh chỉ còn có cây đàn cùng những lời ca thảm thiết bám đau trí não hay sao?

Những ước vọng hiệp sĩ của chúng ta trong thời tuổi nhỏ đã được chôn sâu nơi bãi sầu cùng với tuổi nhỏ tự hủy hoại sớm hơn hạn kỳ.

Bài học đắt giá nhất chúng ta đã thu thập được dưới sân của thế kỷ này là cái chết của con người khai báo bởi Malraux.

Thành thử, trong những ca khúc này, thêm một lần nữa, anh khai dạng huyền thoại về con người, thảm kịch của kẻ xa lạ nơi trần thế lưu đày, những tư tưởng phổ biến trong thời đại.

Lại có vài người cũng vội nhận định rằng nghệ thuật của anh thắm đượm màu sắc tôn giáo, thiêng liêng.

Thật ra huyền thoại là gì nếu nó chẳng phải là một câu truyện ngụ ngôn nhằm giải thích sự khởi đầu của thế giới, là một câu truyện kể về sự sáng tạo sơ khai.

Nói cách khác, huyền thoại cũng là giấc mộng đi tìm ý nghĩa chính đáng cho đời sống.

Dùng tới huyền thoại tức ước muốn làm lại thế giới.

Từ đó suy đi, tôi tưởng tượng sẽ được nghe dưới tên anh, một ca khúc của hy vọng xanh rờn nhu lá non mở phơi trong một buổi sáng tinh sương tôi thức dậy còn nhìn thấy mặt trời, còn nhìn thấy đồng loại, nhất là còn nhìn thấy con người trong tôi.

Xin mượn câu đầu của truyện tình Tristan để làm câu chót của bài này:

Seigneurs, vous plaít-il d'entendre un beau conte... ?

 

Tô Thùy Yên

01/1967

 

783. TRẦN HOÀNG PHỐ - CHIỀU NAY, TÔI VÀ CÁI CHẾT

                                                                                                   


 

CHIỀU NAY,

TÔI VÀ CÁI CHẾT

***

Tôi ngụp sâu vào vực thẳm nỗi buồn

Nỗi buồn tối tăm và lạ kỳ như chính cái chết

Nơi cái thật nhất trong một đời người

và là chốn đi về chặng cuối vĩnh cửu

Khi tiền bạc quyền lực câm nín

và hư vinh bất lực

Trước vực thẳm huyền bí mênh mông

sương khói

không con đường trở lui dương thế

***

Chiều hôm nay tôi quá buồn

Có con chim khách sà xuống trên ngôi mộ

Vị vua bị lưu đày xa xứ 47 năm trời

Về thăm quê phút cuối

Và lặng yên tìm nơi an nghỉ

Bên ngôi mộ người cha làm Vua được ba ngày

Con chim khách

hót bài ca về sự sống quyền thế và hư vinh

Con chim khách

hót bài ca về sự lặng yên và cái chết

Mây trên An lăng chiều nay

gợn óng ánh xà cừ

Và gió thổi an nhiên

trên mái điện Long Ân nơi thờ ba Vua

con rồng chầu

như vươn móng vuốt đùa giỡn

với cái bóng Nhật nguyệt vĩnh cửu

***

Tôi đi dọc

con đường lát đá ven bờ bên trong thành nội

Nơi qua các mái cổng xưa hoang phế

Các đền tạ cửa đóng kín với thời gian

Chỉ còn con mắt hư không chiều tà

ngắm nhìn dâu bể

điện Vua Chầu trống rỗng hư vinh

Cây ngô đồng ra hoa rực rỡ

nơi sân sau Điện Thái Hoà

Và nơi Thế Miếu

trống chuông tưởng niệm

vọng vào bức tường lịch sử

Những tiếng nói lạ lùng quá khứ tịch liêu

Như đôi mắt bí ẩn

của vương triều đã lặng yên

trong âm u khói hương

và chỉ còn những cái bóng cung điện

ngắm nhìn các khách du lịch tây

lang thang tò mò

nhìn qua

vách ngăn trong suốt năm tháng

***

Tiếng tụng niệm cho linh hồn an nghỉ

Những vành khăn tang đưa tiễn

động xao trần thế

Tôi đã tới và phúng viếng người bạn ở Vỹ Dạ

Mới vào viện

hơn ba tháng ung thư gan giai đoạn cuối

Và hôm qua

chết vì dịch tràn màng phổi

Xin hãy đưa linh hồn bạn tôi

qua cây cầu gió thổi

Tan biến hư vinh

tan biến lo toan

tan biến nhọc nhằn

Chiều nay tôi tới và quì bên cái chết

Để thấy hư không lặng yên

trong suốt luôn đi sát bóng mình

Và vực thẳm nỗi buồn

lồng lộng gió sắc không

-trần hoàng phố

THÁNG TƯ

CÂY NGÔ ĐỒNG NỞ TÍM BIẾC

NỤ CƯỜI DÂU BỀ

1-

Những bông hoa ngô đồng nở tím biếc

trên mái hoàng cung

Rực rỡ

những sắc màu lộng lẫy Điện Kiến Trung mới phục dựng

Tháng tư

ngọn gió bể dâu thổi mãi trên lầu Ngũ Phụng

Cửu đỉnh cười buồn

với những chiếc lá vàng sầu tư

2-

Nơi bức thành của lỗ thủng lịch sử

Chiều vàng óng cỏ cây xanh màu liêu trai

Con nghê đá trầm ngâm

chiêm nghiệm với bóng quá khứ

Nhũng con rồng chầu nhật nguyệt

như muốn lượn bay trên mái thời gian tương lai

Cây thông Thế Miếu hai trăm năm

uốn lượn thì thầm trong vũ điệu của gió đổi thay

Và những nén hương tàn tỏa khói lặng yên

Nơi bóng hình của những vị Hoàng Đế u sầu

xa xa trong những đám mây ký ức

3-

Tháng tư

hoa lá rực rỡ trong Hoàng Cung

Bóng của các thị nữ

thướt tha trên những lối đi rợp bóng cây

Các vị thái giám già cười

với bóng cá vàng trong hồ sen

Nơi cung Diên Thọ

các cung tần nhìn ngắm hoàng hôn xuống

Ngày tàn lạnh

trong bóng mắt buồn Thái Hậu

tuổi hạc xế chiều

4-

Tháng tư

Bóng các đội lính áo đỏ đi tuần

Tiếng chim thời gian

hót mãi dưới mái Triệu Miếu Thái Miếu

Trong linh đường khói hương nghi ngút

Bóng của Chín Chúa hiện về đêm đêm

Cùng tiếng chuông tiếng trống trận

ngày nào mở cõi

Bóng các công thần

vung gươm dẫn đầu đoàn ngựa chiến

Bóng cờ quạt lịch sử

tung bay qua hơn bốn thế kỷ

5-

Tháng tư

Cây Ngô đồng nở tím

một góc trời hoàng cung

Và ngọn gió thời gian thổi mãi

qua các cổng thành dâu bể

Làm rơi một giọt lệ lá vàng

Trên bước chân hững hờ

du khách tham quan

trần hoàng phố

NHỮNG KHOẢNG TRỐNG

1-

Những khoảng trống linh hồn

Nối tôi với giấc mơ

Nối tôi với hai xứ sở

Nối tôi với hai bán cầu

Với một cây cầu giấc mộng lặng lẽ bắc qua

Bên những nụ cười trẻ thơ

của những bông hoa bồ công anh rực rỡ

Trong nắng sớm và gió

2-

Đêm với đôi cánh trắng

Linh hồn tôi bay lượn

Bên này bên kia hai thế giới

Hiện tại và quá khứ

Bây giờ và dĩ vãng

Bên ngoài và nội tâm bên trong

Nơi sống và cố hương

Linh hồn tôi là một khoảng trống

Trong mê cung cuộc đời

Lặng yên trầm tư

Mở con mắt trong suốt

nhớ nhung và mênh mông ám ảnh

3-

Tôi đi qua

những ngôi nhà

những con đường những cây cầu

những khu rừng những cảng biển

những thành phố những xứ sở kiếp người

Đi và đi

Hết cả một cuộc đời

Chỉ còn lại khoảng trống hư không

Như con mắt nhìn ám ảnh lạ lùng

4-

Linh hồn tôi là một khoảng trống

Giữa hai thế giới

Trái tim là một giấc mơ hằng cửu

Bắc một cây cầu giấc mộng

Nối liền những đứt gãy đớn đau

5-

Bài hát về cuộc đời có một khoảng trống

Linh hồn tôi xao xuyến và u buồn

Hạnh phúc có những khoảng trống

Như đôi mắt lạ lùng của nỗi buồn

6-

Trái tim tôi có một khoảng trống

Đêm bầu trời

của linh hồn thăm thẳm

đầy những ngôi sao lung linh

Những ngôi sao vời vợi nói với tôi

về nỗi buồn thân phận kiếp người

7-

Linh hồn tôi có một khoảng trống

Trên chuyến viễn hành

giữa đêm và ngày kiếp người

Nỗi buồn là một cây cầu

Lặng lẽ bắc qua trong suốt

Dòng sông năm tháng mênh mông

trần hoàng phố

Chủ Nhật, 12 tháng 4, 2026

781 . NGƯỜI TÙ TRỞ VỀ Truyện ngắn của nhà văn Pháp ANDRÉ MAUROIS (1885-1967) THÂN TRỌNG SƠN dịch và giới thiệu

 



André Maurois, tác giả Pháp (1885-1967), để lại hơn 100 tác phẩm thuộc đủ mọi thể loại: Nhiều tiểu thuyết tâm lý (Bernard Quesnay, Climats – có người dịch là m cnh -, Terre promise – Đất hứa – Les Roses de septembre – Những đóa hồng tháng chín -) có cuốn gần với truyện vừa và truyện ngắn, có khi có hơi hướng truyện giả tưởng (Le peseur d’âmes – Người cân linh hn -, La machine à lire les pensées – Máy đọc tư tưởng -). Có những tác phẩm nghiên cứu, khảo lun (Un art de vivre – Một nghệ thuật sống -, Sept visages de l’amour – Bảy khuôn mặt tình yêu – Au commencement était l’action – Khởi đầu là hành động…) Ông còn là nhà viết sử với các cuốn Histoire de l’Angleterre (Lịch sử nước Anh), Histoire des Etats-Unis (Lịch sử Hoa Kỳ), Histoire de France (Lịch sử nước Pháp).

Ông nổi tiếng nhất với một loạt tác phẩm viết tiểu sử các văn nghệ sĩ (Shelley, Byron, Victor Hugo, George Sand, Balzac, Tourgueniev, Voltaire, Chateaubriand, Marcel Proust), các chính trị gia (Disraeli, Lyautey), và cả nhà khoa học (Alexandre Flemming)

Truyện ngắn , bên cạnh những thể loại khác,  làm cho  sự nghiệp sáng tác của Ông thêm đa dạng phong phú. Ông không chọn những đề tài lớn mà chủ yếu chỉ là những vấn đề bình thường của cuộc sống hàng ngày, trình bày qua một giọng văn giản dị, tự nhiên, và lối phân tích nội tâm tinh tế, sâu sắc. 
          
Cùng với Hoa violet ngày thứ tư (Les violettes du mercredi), Khách sạn Thanatos (Thanatos Palace Hotel), Hoa từng mùa (Fleurs de saison)..., truyện Người tù trở về (Le retour du prisonnier) dưới đây góp phần khẳng định tài năng một nhà văn với bút lực sung mãn.

André Maurois, (1885-1967)