
LỜI
THƯA
‘Lòng trung thực là trang đầu tiên của quyển sách trí tuệ’.
Thưa tất cả các bạn văn và
độc giả
Lịch sử thống nhất của đất
nước đã đi qua gần 50 năm, nhiều sai lầm của thời buổi ban đầu đã làm nhức nhối
của rất nhiều thức giả, nhất là thức giả của miền Nam Việt Nam nói riêng, với
chuyên môn quá bài bản được du học từ các quốc gia văn minh tiên tiến từ châu
Âu, châu Úc và châu Mỹ trở về phụng sự.
Năm 1975 khi non sông liền
một dải, chính quyền lúc ấy còn hạn chế sự hiểu biết trong quản lý hậu chiến
nên rất đáng tiếc một số người tài được cải tạo, rồi trở về trở thành ‘vô
dụng’, thành gánh nặng gia đình. Họ sống bên lề xã hội với nỗi mặc cảm của người
thua cuộc. Đây là điều rất thực, ai cũng nhìn nhận ra được. May thay, nhiều thế
hệ phía sau đã thấy và biết sửa chữa.
Tôi viết tiểu thuyết này
khá lâu, năm 2005. Thao thức hoài không thể không xuất bản, tôi đã chỉnh trang
lại cho thật phù hợp với thời đại hôm nay, tất nhiên một phần nhỏ lịch sử đã
được khai thông tôi vẫn giữ lại, quyết định xuất bản. Nghiệp của nhà văn có
viết tác phẩm không được xuất bản là nỗi bức xúc rất lớn.
Tôi nỗ lực trong điều kiện
của chính mình hầu mong đứa con với cả tâm tình, nỗi niềm của Tiểu thuyết ký
sự: Bà Giáo Vân của tôi được khai sinh trên chính quê hương này, mặc dù thời
nay rất dễ dàng gửi đi ra bên ngoài. Tôi ý thức rằng xuất bản trong nước là
điều hợp lý và chính danh, nên kỳ này mạnh dạn gửi Nhà xuất bản cấp phép.
Nhà văn chịu trách nhiệm
trước lịch sử, còn NXB chỉ chịu trách nhiệm trước một thời đại. Một quyển sách
hay là quyển sách có giá trị nghệ thuật, luôn hướng tới cái đẹp, tính nhân văn
của con người trong xã hội mình đang sống. Văn học là nhân học.
Rất mong sách sẽ được khai
sinh, trước bạ với nhân gian trong một đất nước mình hân hạnh được dự phần cống
hiến cùng với cộng đồng tha nhân trong xã hội đương đại, nhằm hướng tới toàn
cầu hóa tinh thần văn minh cùng nhân loại trên cả hành tinh này.
Kính mong sự hoan hỉ, đồng
cảm của các bạn văn và độc giả.
Phạm Ngọc Dũ
Chương 1: RỦI MAY THẾ THỜI
Bà giáo Vân ngồi viết kiểm
điểm trong phòng Công an P. Tân Định, Quận 1, mắt kính tỏ trễ xuống cánh mũi
làm toát lên vẻ mặt phúc hậu và hiền lành, Người Trưởng phường đi ngang qua
cửa, chợt khựng lại quan sát, rồi anh quay về phòng có chiều suy nghĩ: Có phải
là cô giáo cũ của mình? Không thể, cô từ Quảng Ngãi làm sao vào bán chợ trời
được, cả đời cô dạy học, đã mấy mươi năm từ tấm bé đến trung học mình biết rõ,
dấu hỏi lớn được gợi lên trí chàng, có lẽ nào?
-
Này, Đ/c xuống phòng tiếp
dân xem thử người phụ nữ mang kính viết kiểm điểm xong chưa? Nhớ rót nước mời
bà đàng hoàng nhé.
-
Dạ, Báo cáo: Rõ, Cậu Công
an viên nhanh chân ra khỏi phòng
Bà giáo Vân và chiến sĩ công an vào phòng Trưởng công an.
-
Báo cáo, bà đã viết xong,
em gửi đc xem.
-
Sơn – Trưởng công an Phường
xem tường trình, anh ta khựng lại chừng vài phút.
-
Đ/c ra ngoài, tôi làm việc
với bà.
-
Rõ, anh công an viên vội vàng
ra ngoài.
-
Bà Vân sợ hãi như kẻ tội đồ
lớ ngớ chưa biết xử sự sao, tay chân luống cuống như thừa thải ra, thời gian
yên lặng lạ thường…
-
Thưa bà, bà ở Quảng Ngãi à,
bà có biết mua bán đồ tàng dư Mỹ Ngụy là phạm tội?
-
Thưa ông, dạ, tôi biết
nhưng không còn cách nào khác. Ông thông cảm cho!
-
Bà bán được bao lâu, trên
vỉa hè rồi?
-
Tôi bán mới gần ba
tuần,
-
Trước đây bà làm nghề
gì?
-
Dạ, dạy học
-
Sao lại bán đồ tàng trử
nhất là áo của lính Mỹ?
-
Rất tiếc, tôi không có ý
định ấy, là áo quần thôi chứ nào phải đồ quốc cấm.
-
Có thông báo trên dán các
nẻo đường cả rồi. Phường đã thông báo tất cả các con đường lớn trong địa bàn,
xe lưu động vẫn sáng chiều loa phóng thanh thường kêu gọi.
-
Tôi tưởng là vũ khí mới như
vậy, lần đầu mong ông tha tội, tôi đã hứa trong bản tường trình. Ông đọc hết sẽ
rõ.
-
Tôi đã đọc rồi, trước bà
dạy ở đâu, sao lại một giáo viên bán chợ trời, chắc có lý do gì, bà cứ nói,
chúng tôi xem xét, báo cáo.
-
Nỗi sợ hãi đã đi qua, sau
khi đối thoại với người trưởng phường, tuy vậy bà đang chuẩn bị cho mình câu
trả lời an bình nhất, kẻo không bị giam giữ tại phường như cô Huỳnh Kim người
bày vẻ bà bán mua.
-
Thưa ông, thú thật cả đời
tôi từ ngày ra trường đến nay chỉ dạy học, tôi dạy từ năm 1957 đến 75, sau đó
thì gia đình khó quá, nên nghe lời các bạn vào trong này kiếm tiền phụ giúp cho
con cái, nghe nói là nếu nỗ lực cũng đỡ hơn quê nhà, các cháu còn đi học, ba
mấy nhỏ bệnh chẳng làm gì kiếm ra tiền.
-
Thôi được, bà cứ nghỉ ở
đây, chiếc áo Pylajacket, các em đã lập biên bản rồi, chúng tôi phải giữ làm
chứng từ để báo cáo lên trên.
-
Sơn bước đến kéo hộc tủ, bỏ
vào, bà giáo Vân nước mắt lưng tròng.
-
Thưa ông, gia sản bây giờ
chỉ còn cái áo đó, tôi mua hết cả túi tiền tôi có được, nếu không thông cảm
cho, làm sao tôi có vốn bán mua để sống nơi này, đừng nói chi gửi về cho con!
Các con rất cần tôi.
-
Lệnh trên đã vậy, không thể
trả lại được cô à, Cô cũng thông cảm cho.