Thứ Tư, 7 tháng 1, 2026

Trang đặc biệt TƯỞNG NIỆM ĐINH CƯỜNG - Mười năm (7.1.2016 - 7.1.2026).

 

11

691. Nguyễn Quang Chơn: Mười năm.

Chân dung Nguyễn Quang Chơn - Tranh Đinh Cường

Người ta thường dùng “10 năm” cho khoảng thời gian của một kỷ niệm nào đó đáng nhớ, ghi dấu một cuộc tình, một nỗi đau, một niềm hội ngộ, một sự chia ly!… 

Mười năm, không dài mà cũng không ngắn cho một đời người. Hai đêm rồi tôi không có được giấc ngủ trọn vẹn, hai con mắt cứ mở thao láo nhìn vào bóng đêm, trong đầu xoay vần bao nhiêu điều trong ký ức, những vui-buồn, đúng-sai, tử-sinh, tin yêu-thất vọng, thuỷ chung-phản trắc…, Tất cả, trôi qua trong trí giữa màn đêm như cuộn phim chiếu trên màn bạc… 

Và tôi chợt nhớ những ngày tháng hơn 10 năm trước ở Mỹ với các con, những người bạn và những chuyến đi…, những chuyến đi, chuyến đi về Virginia 2012 thăm hoạ sĩ Đinh Cường cùng với Quang Dũng, chuyến với nhà văn Lữ Quỳnh năm 2015…, mới đó, và sực nhớ, hôm nay 07/1/26, kỷ niệm 10 năm ngày mất của hoạ sĩ ĐC. Ối chao 10 năm, thay đổi biết bao!… 

Tháng 1 anh đi, lúc đó em đang ở Sài Gòn, nhận tin và khóc một đêm, sáng hôm sau ngồi với bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, ngậm ngùi thương nhớ…Một năm sau, 18/6/17, em bị nhồi máu cơ tim cấp, chết 4 phút trong phòng cấp cứu nhà thương rồi sống lại với phần xác suy sụp, tháng 12, Dũng rời bỏ SJ về VN lập gia đình xây cuộc sống mới, rồi đại dịch covid suốt 2 năm, rồi chiến tranh Nga-U, rồi chính trường quốc nội chao đảo hạ bệ nhau từ cấp trên cao, và gần đây nhất, Mỹ nhảy dù xuống Venez, bắt vợ chồng tay độc tài buôn ma tuý Maduro đưa về xử, rúng động địa cầu!… 

Mười năm, chỉ mười năm thôi. Và em, có thêm được hai đứa cháu nội xinh tươi ngoan ngoãn xây dựng niềm hân hoan cho ông bà, nhưng tóc thưa dần, bụng phệ dần, mắt bụp dần, mắt kém dần, chân bước chậm, đêm chập choạng, ngày nào cũng thuốc tây…và 10 năm em đã xa anh!… 

Những bức tranh quí của anh, một ít treo ở nhà em, còn vợ chồng Dũng xin về treo trong nhà hai cháu, vì Dũng-Tâm cũng quí, cũng trọng, cũng yêu bác ĐC nên treo tranh để nhớ, để mỗi khi ba vô, uống rượu và nhắc nhớ những kỷ niệm với bác Cường, bác Hoàng, bác Lê, bác Lữ Quỳnh…. 

Nhớ lại, anh đi năm anh 77, và năm nay, em cũng đã over 70 rồi, biết có đến được con số của anh không!

10 năm đã đi qua và 10 năm nữa lại sẽ đến, anh đang ở thế giới nào và bao giờ em sẽ đến thế giới kia? Anh đã để lại bao nhiêu tình cảm ấm áp nồng nàn trong lòng anh em bè bạn, và bao tuyệt tác anh tặng dâng đời, dâng người. Còn em, em sẽ đi trụi lũi. Em đã chọn một lối đi thật im ắng cho mình, không bàn thờ, không hương hoa, không bia mộ, không thờ cúng…và một mai, sẽ không còn ai nhớ đến tên em… Em chỉ biết, lúc này đây, 10 năm nhớ anh, kính trọng anh, học anh sự yêu đời, yêu người và vị tha, ngay trên cõi đời hiện hữu!… 

Nhớ anh! 

Nguyễn Quang Chơn
3:51’, sáng 08/1/25
(Không ngủ được, tưởng nhớ anh ĐC)


690. Sách vừa in xong: ĐINH CƯỜNG Đi vào cõi tạo hình II

Nhân kỷ niệm 10 năm ngày mất Nhà thơ/Họa sĩ Đinh Cường, Đinh Trường Giang đã in cuốn ĐI VÀO CÕI TẠO HÌNH ii của Đinh Cường như một nén nhang thắp lên để tưởng nhớ đến ông. Sách dày 180 trang, do Đinh Trường Giang trực tiếp thiết kế bìa và dàn trang, kỹ thuật ấn loát của Focus Digital Publishing rất đẹp.


Bìa cuốn "Đi vào cõi tạo hình II"

LỜI THƯA

Đây là những đoạn ghi của ba chúng tôi (như các đoạn ghi gọi là thơ) về cõi tạo hình, đã đăng trên các tạp chí, các trang mạng, không phải là sách chuyên môn có phân tích và nhận định mà chỉ thuần tình cảm chủ quan của tác giả với các họa sĩ đã từng gặp và tiếp xúc.

Tập II này viết về những họa sĩ cùng thời của ông từ 1957 đến 1966 thành lập Hội Họa Sĩ Trẻ Việt Nam và vài bạn bè họa sĩ trẻ. Đáng tiếc là còn vài người ông chưa kịp viết bài trước khi qua đời, nên có thể xem đây là một công trình dang dở.

Tuy nhiên chúng tôi vẫn muốn tập hợp các bài đã viết lại để in thành sách lưu giữ như một kỷ niệm.

Xin được rộng lòng tha thứ cho những thiếu sót.

Thay mặt mẹ và hai em

Đinh Trường Giang
Virginia, 11.2025

*

TRẦN THỊ NGUYỆT MAI
Mười Năm (2016 – 2026) 

Mười năm. Thời gian trôi qua nhanh như một chớp mắt. Mới đó, có ai ngờ. Bao nhiêu biển dâu và nước chảy qua cầu! 

Hôm đến Virginia đưa tang họa sĩ Đinh Cường vào đầu năm 2016, buổi tối thứ Ba ngày 12/1, ở nhà anh chị Phạm Cao Hoàng, tôi đã được gặp các bạn của anh. Các anh Nguyễn Trọng Khôi, Chân Phương, Lữ Quỳnh, Nguyễn Đình Thuần, Trần Hoài Thư, Đỗ Thanh Tùng... Và các chị Duyên, Hoàng Bạch Mai, Nguyễn Thị Thanh Bình... 

Tôi vẫn nhớ hôm đó anh Chân Phương dùng máy tính của Phạm Cao Hoàng viết điếu văn sáng mai đọc trong tang lễ. Anh Nguyễn Trọng Khôi ôm guitar đàn hát “Giấc mộng trên đồi thơm”, có lúc đệm đàn cho chị Hoàng Bạch Mai hát. Anh Trần Hoài Thư vì mắt kém không thể lái xe đi xa một mình, may có anh Lại Gia Định là phu quân của nhà văn Nguyễn Thị Hải Hà nhận chở giúp. Cũng đã 3 năm từ ngày chị Yến ngã bệnh, anh Trần Hoài Thư mới có dịp trở lại Virginia gặp bạn bè. Tối đó, anh vui, nổi hứng đọc thơ và cả hát “Sơn nữ ca”. 

Giờ đây, điểm lại những gương mặt ngày ấy, nhà thơ Chân Phương đã giã biệt cõi trần chiều thứ Tư ngày 6/5/2020, nhà văn Trần Hoài Thư đi xa sáng sớm thứ Hai 27/5/2024 và nghệ sĩ Hoàng Bạch Mai, vào thứ tư 26/3/2025. Đó chỉ là nhắc đến những thân hữu tham dự lễ tang. Nếu kể thêm những người bạn của anh không đến dự được, còn có thi sĩ Du Tử Lê ra đi ngày 7/10/2019, họa sĩ Thanh Trí 29/1/2023, nhà văn Nguyễn Đình Toàn 28/11/2023, họa sĩ Khánh Trường 29/12/2024, họa sĩ Nguyễn Đồng 18/3/2025, và gần đây nhất là nhà văn Doãn Quốc Sỹ ngày 14/10/2025... 

Đọc tiếp...

689. Thơ Phạm Cao Hoàng: Chiều ngồi trong Starbucks.

Quán cà phê Starbucks - Ảnh: Pinterest 

Nhớ anh Đinh Cường, 10 năm
 
Chiều ngồi trong Starbucks
nhìn ra phía bên ngoài
thấy con chim màu đỏ (1)
đậu trong hoàng hôn phai.
 
Thấy người thi sĩ ấy
từ phương xa trở về
ngồi trên thềm đá cũ
viết một ngàn bài thơ.
 
Thấy người họa sĩ ấy
tâm rất thiện và lành
ngồi trong căn phòng nhỏ
vẽ một ngàn bức tranh.
 
Thấy người quân tử ấy
đi bộ sau cánh rừng
tiếng còi tàu để lại
một vệt buồn sau lưng.
 
Thấy người hiền sĩ ấy
trong tịch mịch im lìm
dưới ánh đèn mờ ảo
cào lá ngoài sân đêm. (2)
 
Chiều ngồi trong Starbucks
chiếc bàn cũ đây rồi
mười năm người biền biệt
còn lại một mình tôi.
 
PHẠM CAO HOÀNG
Virginia, tháng 1. 2026

(1) Cardinal (Chim hồng y), loài chim biểu tượng của tiểu bang Virginia. Cardinal có bộ lông màu đỏ nên họa sĩ Đinh Cường gọi là chim đỏ. Hình ảnh con chim này thường xuất hiện trong tranh Đinh Cường   giai đoạn ông sống ở Virginia (1989 – 2016).

(2) Tựa đề một tập thơ của Đinh Cường.


 Chim đỏ
oil on canvas 24 x 30 in
dinhcuong

Chim đỏ trong cánh rừng phía sau nhà Đinh Cường
Ảnh Đinh Trường Giang

Quán cà phê Starbucks ở thành phố Burke (Virginia).
Đinh Cường thường ngồi viết và vẽ ở đây - Ảnh Phạm Cao Hoàng.


688. Tranh Đinh Trường Chinh: Chân dung Đinh Cường.


Chân dung Đinh Cường
Tranh Đinh Trường Chinh - 1.1.2026 

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2026

687. Sáu mươi bài thơ Đinh Cường - Phần 1 (30 bài).

Đinh Cường - Autoportrait (2015)


 

1.
CON CHIM MÀU ĐỎ GẠCH QUAY VỀ


Con chim đỏ đậu giấu mình sân trước
hoa tuyết bay cánh mỏng nhẹ như tơ
như gặp lại đốm lửa hồng quen thuộc
mùa xuân sang hoa nở lại bao giờ

rừng cây trắng mai kia xanh lá nõn
tiếng còi tàu vẫn hụ tiếng dài qua
nhớ những sân ga heo hút tuy hòa
hay  mường mán krong pha eo gió

người ngồi một mình nhìn con chim đỏ
bay trốn mùa đông nay lại quay về
nó vẫn quen sân giấu mình bụi trúc
nó vẫn như là bạn nhỏ tôi mong

cho tranh tôi thêm màu thắm tươi hồng ...

Virginia, March 18, 2013


2.
CÀO LÁ NGOÀI SÂN ĐÊM


Tặng Bửu Ý

Chiều mù cây nhánh trơ
tôi mù sương mất hút
giữa muôn trùng lạnh tăm
cuối năm rào lá đổ
 
Suốt ngày nghe tiếng quạ
kêu ngoài hiên xanh rêu
đôi khi vờ ngủ muộn
giấc mộng đầy quạnh hiu
 
Chiều ra sông bến lạ
bên kia phố lên đèn
mới biết mùa đông gọi
một mặt trời không tên
 
Như người xưa nhớ bạn
cánh nhạn nhờ đưa tin
tôi một mình đứng lặng
cào lá ngoài sân đêm
 
Virginia, 11.1997
.


3.
TIẾNG CÒI TÀU CHIỀU TUYẾT MÙ TRỜI  


Vùng Burke tôi ở có đoàn tàu đi ngang qua
buổi chiều tuyết mù trời, tiếng còi tàu sao buồn quá
tôi đang tập dịch cân kinh mà ngừng lại
xuống basement ngồi gõ những dòng này
 
tiếng còi tàu làm nhớ lại
khi tàu đi ngang qua ga Truồi vô Huế
cũng đi ngang qua nơi tôi ở
trong con hẽm nhỏ bên bờ sông Bến Ngự
tôi thuê một phòng rộng làm xưởng vẽ
của gia đình làm nghề chằm nón
cô gái ngồi chằm chiếc nón lá chăm chỉ đến chiều tà
lúc tàu đi ngang qua hú còi báo hiệu đến Huế
thì cô ngừng tay chờ mẹ bên chợ Đông Ba về
 
Sao đang tập dịch cân kinh mà Hồ hữu Thủ
người bạn ở mỹ thuật cùng sinh quán Bình Dương bày lại
như Lê thành Nhơn ,người bạn có tượng để đời
Phan bội Châu ,Quán thế Âm và nghe nói
sẽ đem đầu tượng Cô gái Việt Nam từ Sài Gòn về dựng
bên công viên cạnh cầu TràngTiền, Huế quá đẹp …
 
Ôi chỉ tiếng còi tàu hụ thôi mà sao nhớ lại
có phải vì trắng trời tuyết rơi phủ đầy rừng cây sau nhà
mà nhớ cả tiếng tù và của người thượng dễ thương trên Kado
khi chiều mù sương phủ mờ dãy núi cao Dran
có Sơn từ Blao về tìm thăm bạn …
 
Và sao tuổi già dễ rươm rướm nước mắt
(tuổi già hạt lệ như sương )
chỉ nghe tiếng còi tàu hụ đi ngang qua Burke
đã ở nơi này mới đó hai mươi năm
bao nhiêu buổi chiều tàu đi ngang qua không nhớ
 
Mà sao chiều nay ngồi gõ những giòng này .
 
Virginia, January 12, 2011

4. 
HỒN TÔI BAY


Hãy viết như là âu yếm chữ
Như đang tình tự với trần gian
( Trân Sa ) 
 
Vừa ngưng vẽ xong .tay lên phím gõ
như thói quen .chưa biết viết gì đây
đừng như mấy tảng màu chôn dưới lớp
xám xanh kia như sa mạc buồn tênh
 
tay cứ gõ chữ gì đây nối tiếp
rừng tối rồi đâu thấy bóng hình ai
tiếng chim kêu rất nhỏ ở bên ngoài
như rủ ta theo ánh sao vừa mọc
 
màu và chữ hai bên như có khác
nhưng làm sao cắt nghĩa được đây
chỉ có Sơn Núi may ra mới thấy
Ô hay. Trăm năm vốn hồn tôi bay... (*)

Virginia, July 26, 2014
(*) Tịnh Khẩu – Nguyễn Đức Sơn


5.
VỀ LẠI NHÀ, LẠI ĐI BỘ SAU CÁNH RỪNG

Tôi về lại, đi trong rừng Natick
rừng cây khô trời lạnh đến không ngờ
dòng suối nhỏ đóng băng, cây cầu gỗ
mỗi lần qua đứng lại nhìn bâng quơ

và buồn lắm khi nghe còi tàu hụ
từng tiếng dài báo hiệu ngang qua
vùng Burke, rồi về đâu kế tiếp
bay về đâu những cánh nhạn xa
 

tôi về lại, nhớ mùa quỳ vàng đàlạt
nhớ con dốc đứng thân trọng điền trang
ở nơi ấy có buổi chiều thật đẹp
rượu mềm môi, lửa rực ngoài sân
 

và tiếng hát của huyền chiêu lạ lắm
tôi nghe ra gió biển mặn ninh hòa
và mừng lắm phu quân: khuất đẩu
đã qua rồi cánh cửa nặng sau lưng…


Virginia  13.10.2015 

[1] Chuông ban trưa -  thơ Quang Dũng 

 

6.

THÁNG MƯỜI NHỚ NGÀY GIỖ MẸ

 

Gió chiều nay như nói với tôi

hay lời mẹ nói

kéo cao thêm cổ áo cả lạnh

mây trời mù mù

có mấy giọt sương rơi

 

hơn nửa tháng mười rồi

nhớ ngày mẹ ra đi

từ đó đến nay không còn gọi phone

cuối tuần về thăm

hỏi mẹ khỏe không

hỏi bên đó tuyết đã rơi chưa

 

luôn nhớ những ngày đầu tiên

từ Việt Nam qua Salt Lake City

tuyết ơi là tuyết

nhớ buổi cơm chiều đoàn tụ

mẹ ăn ít cơm chỉ thích rỉa xương cá

mẹ mặc chiếc áo laine tự đan lấy

suốt ngày mẹ nằm đan

thành bao nhiêu tấm chăn đẹp cho con cháu

 

ngày mẹ mất con giữ chiếc áo cánh

bằng vải trắng có cái túi to

mẹ hay mặc bên trong, lâu đem ra nhìn lại

cùng mấy tấm ảnh năm nào

chụp trước căn nhà nhỏ có hàng rào gỗ trắng

bên cạnh nhà thờ im vắng

nhớ chiếc sofa mẹ hay nằm bên cửa sổ

vườn rau xanh bên hè mẹ tưới

có lần con về thăm đã vẽ mấy bức tranh lớn

tấm bố dựng bên hè đó

 

với màu tím xanh dãy núi trong tranh

chập chùng như bóng cha

năm nay không về Utah

gió chiều tháng mười như nhắc tôi

đến ngày giỗ mẹ… 

Virginia, 19.10.2013


Mẹ và con - Tranh Đinh Cường


7.
VÀ CHIỀU MƯA ĐI VỀ SAU RỪNG NGHE TIẾNG CẮT CỎ


ghi thêm cho Ngày Lễ Mẹ
 
Và chiều mưa về trên rừng thông xanh
tiếng máy cắt cỏ nghe rất buồn. đều đều
như tiếng rền vang lại. rủ rê cùng cắt cỏ nghe
ừ mai chủ nhật ra cắt cỏ. vui thôi thì cứ làm theo
 
mai chủ nhật Mother's Day các cháu về
chạy chơi ngoài sân cỏ reo vui. rủ thêm ông nội 
quăng banh chụp. để xem ai hay bắt được hơn
lại nhớ trái banh thời tuổi dại. quấn tròn bằng mủ cao su
 
dạo ấy me từ Huế theo ba vào Quảng Lợi -Hớn Quản
ba làm cho hãng Terre Rouge.đồn điền cao su bạt ngàn
đất đỏ. mưa chảy cuồng điên. con chạy chơi 
Thủ Dầu Một. tên tỉnh lỵ. giấy khai sinh con còn ghi ... 
 
và chiều mưa và chiều mưa đi về nghe tiếng cắt cỏ
tiếng rền đều. buồn. lại nhớ rừng cao su. rừng cao su ơi
nhớ từng chén mủ. đi mót mủ về quấn thành trái banh
trái banh tưng hơn trái banh nào cả. bao năm rồi xa mẹ cha . 
 
Virginia, May 10, 2014


8.
HƯƠNG XƯA

Sáng thứ hai
gần nửa tháng hai
nơi đây
trời vẫn giá băng
hoài
 
Valentine's Day
với hoa đầy chợ
mai mốt mua
hồng nhung
tặng em
 
hồng nhung
xưa
cắm bên bờ giậu
sáng em ra
thấy nụ hồng
quen
 
mấy mươi năm
giếng xưa
bờ giậu
đạn bom qua
sập mấy cổng thành
 
chúng ta qua
mấy trời
lận đận
tháng năm qua
mấy lớp
phù vân
 
sắp đến
Ngày Tình Yêu
nhớ lại
nụ hồng nhung
còn vương
hương xưa …. 
 
Virginia, Feb. 10, 2014


9.
MỘT ĐOẠN ĐƯỜNG XƯA CÙNG NGƯỜI CẦM LỬA QUA CHIỀU

cho sinh nhật Chinh, 7 tháng 5 

Nhớ xưa Đàlạt mưa chiều
mây bay xám thấp qua đèo cùng con
đèo Eo Gió lồng lộng cơn
dưới kia lũng thấp. xanh non. đồng bằng

xuống Sông Pha. ngang Tháp Chàm
phượng như lửa rực hai hàng chạy xuôi
qua Cà Ná muối trắng trời
nhìn như sa mạc. dấu người chân đi

xoài Cam Hòa sây trái ghê
ghé qua đường nghỉ. để về Nha Trang
chiều biển xanh. hiện hai hàng
thùy dương reo. tiếng gió càng lạnh thêm

mấy mươi năm rồi đó Chinh
như người cầm lửa qua chiều. hư vô 

Virginia, May 6, 2014

Người cầm lửa qua chiều,
oil on canvas, 14" x 18 " - Tranh Đinh Trường Chinh

10.
ĐOẠN GHI SAU NGÀY TUYẾT BẤT NGỜ

đường trơn
tuyết đọng chưa tan
đi qua con suối
đóng băng mấy tầng
rừng như đứng
chịu tang chung
giải khăn trắng tuyết
phủ choàng nhánh khô

còi tàu hụ
nhớ giang hồ
lên ga khuya lạnh
gió mờ mịt xa
Sông Mao qua
đến ga Truồi
than bay đốm sáng
tàu xuôi mấy chiều

người đi
bóng đổ liêu xiêu
đường trơn
tuyết đọng
đìu hiu
Tết rồi …
 

Virginia, January 9, 2012

Đọc tiếp...

686. Sáu mươi bài thơ Đinh Cường - Phần 2 (30 bài).

Đinh Cường - Chân dung như có giọt lệ (2015)


31.
VỌNG ÂM  

gởi Nguyễn Quốc Thái 


Trắng rừng. tuyết vẫn còn rơi
bên kia bạn thức dậy ngồi giữa đêm
 
nói rằng xa quá. xa xăm
ới nhau một tiếng. vọng âm giữa trời
 
nơi này chiều. xế chiều thôi
tuyết rơi xiên. tuyết trắng trời lạnh căm
 
lót rơm cho ấm chỗ nằm
lót rơm ấp trứng tổ chim hiên nhà
 
tuyết cuối mùa. hết mùa chưa
cho bông nở chứ. nụ đầy rồi kia
 
bạn nơi xa. ngủ lại đi
nhớ xưa tiếng cyclo máy rồ sớm tưng … 
 
Virginia, March 25, 2014


32.
NHÌN TRĂNG TO. NHƯ SÁNG SOI TÌNH BẠN 

thay lời cám ơn Trần Hoài Thư - chị Yến
Phạm Cao Hoàng - Cúc Hoa
anh Khanh - chị Nguyệt Mai. và Giang
 
 
Tôi về đầu ngõ trăng to lắm

nhìn trăng như thấy bóng mẹ về
mẹ ơi con có món quà hay lắm
con khoe với mẹ nè nghe
 
có gì cao quý hơn tình bạn
các bạn vừa gom in cho tập thơ
cào lá ngoài sân đêm và tranh
mà con không hề hay biết trước
 
như ngày xưa mẹ gởi cho màu
mấy ống sơn dầu mẹ làm sao biết
những ngày Huế lụt có người đưa
những ngày con vẽ hoài. con vẽ...
 
như hôm nay có bạn ở xa về. và
bỗng nhiên trao món quà quá đẹp
làm sao. con biết nói năng chi
nhìn trăng to. con chỉ biết thầm thì 
 
bạn. đôi khi như mẹ hiền cao quý...
 
Virginia, Jan. 18, 2014


33.
VÀ TRƯA TUYẾT RƠI 

Và trưa tuyết rơi 
và trưa trắng xoá
nơi kia biển xanh 
nơi kia mưa phùn 

nơi kia B'lao 
mùa này mây thấp 
đồi trà xanh ơi 
búp non đã nở 

và rừng cao su 
mùa xuân nhựa ứa
và Sài Gòn ơi 
mịt mù khói xe

và trưa tuyết rơi 
rơi đều rơi đều 
như phủ hồn tôi 
những đêm vượn hú …

Virginia, January 21, 2015 

34.
CHIỀU GIÓ CÙNG NGUYỄN MINH NỮU

Chiều gió. xe màu lá mạ ghé qua
cà phê cùng bạn. vui hơn bao giờ 
bạn lại tặng cho tờ Xuân Văn Nghệ
mới hay là Tết đã đến rồi kia
 
chiều gió. bạn nói bây giờ đi giao báo
sao mà nhớ quá Giang Hữu Tuyên
mười mấy năm làm tên phát báo
lòng buồn theo thành quách xa xưa (*)
 
và chiều gió. thôi bạn đi tôi về lại
mấy cụm mây đứng hoài không bay đi
tôi cũng đứng lơ ngơ. nhìn tuyết trắng
còn phủ đầy sân chưa  thấy tan
 
gió và gió ơi như lời ai thầm gọi
qua rừng cây tối xuống im lìm
và lại chao ơi. tiếng còi tàu hụ
tiếng còi tàu mùa đông nghe lạnh ghê. 
 
Virginia, January 30, 2015 
(*)  Giang Hữu Tuyên – sinh năm 1949 tại Bạc  Liêu, mất tháng 11 năm 2004 tại Virginia. Nguyên chủ nhiệm Hoa Thịnh Đốn Việt Báo. Tác giả tập thơ Trời mưa đi phát báo – HTĐVB xuất bản tại Virginia,  9.1999.


35.
CHÚT TÌNH GHI
 
bước đi trên lối cũ
tiếng gió và sự lặng thinh
( Lữ Quỳnh ) 
 
Người buớc qua con suối cạn
ven đường mòn đầy xanh rêu
chiều có chút mặt trời rọi
xuyên rừng cây như ánh lên
 
người dừng lại bên cầu gỗ
nhớ ta ngồi lại bên cầu (*)
bạn nằm nơi xa tít tắp
vườn Biên Hòa nay ra sao
 
người đi tiếp thêm đoạn nữa
quay về ngồi sau mái hiên
nhớ năm nào ngồi bệt vẽ
Chơn và Dũng ơi nhớ không
 
người cứ nhớ và cứ nhớ
mất gì đâu chút tình ghi … 
 
Virginia, February  8, 2015
(*) Ta ngồi lại bên cầu thương dĩ vãng
Nghe giữa hồn cây, cỏ mọc hoang vu.
(Hoài Khanh – Thân Phận) 


Đọc tiếp...

Thứ Hai, 5 tháng 1, 2026

685. NGUYỄN MINH NỮU : Đinh Cường , Trên dòng Ký Ức

 Đinh Cường 
(Photo by PCH – 2014)


Có một công án thiền mà tôi rất thích, đó là công án chỉ trăng.

Dùng ngón tay chỉ lên mặt trăng là để giới thiệu mọi người về trăng, và theo ngón tay chỉ để nhìn ngắm trăng, chứ đừng nhìn ngón tay bởi ngón tay không bao giờ làm trăng được, mà nhiều khi ngón tay lại làm sai hẳn cái đẹp của trăng.

Tôi cũng đã từng muốn viết về trăng, nhưng cái vĩ đại của trăng làm tôi không biết nói về điều gì trước, về ánh trăng, về không gian trăng, về thời gian trăng, về  phản chiếu của trăng hay những suy nghĩ dưới trăng.  Và với Đinh Cường cũng vậy, tôi nhiều lần ngồi lại, muốn viết xuống những suy nghĩ về ông, nhưng rồi lúng túng chưa biết phải viết về cái gì trước, tranh của Đinh Cường, thơ của Đinh Cường, kỷ niệm giao tiếp với Đinh Cường, cá tánh Đinh Cường ....Và sau cùng tôi chọn một khoảng không gian nồng nàn nhất mà Đinh Cường đang sống để tôi cho ngòi bút chạy về…

686. NGUYỄN MINH NỮU; Từ núi đồi Dran nhớ về rừng Natick

 

NGUYỄN MINH NỮU Từ núi đồi Dran nhớ về rừng Natick

Để nhớ thời ở Dran - Tranh Đinh Cường (1995)

Bữa cơm trưa ở Saigon Quán vào ngày 20.12.2015 không ngờ là lần cuối cùng  tôi gặp Đinh Cường. Buổi trưa đó, khi cùng Phạm Cao Hoàng đưa Đinh Cường về nhà, ông không còn xuống xe đi từng bước ngang qua khoảng sân cỏ vào nhà nữa, mà từ bên hông nhà, Đinh Trường Giang đi nhanh ra đón ông, dìu ông đi từng bước chậm theo con dốc để vào nhà bằng lối sau. Nhìn dáng đi liêu xiêu của ông xuống con dốc nhỏ vào nhà, trước mặt là cánh rừng Natick mùa đông cây khô trụi lá, lòng tôi buồn hiu hắt.

Sáu ngày sau, 26.12.2015, tôi cùng gia đình về Việt Nam, đem theo trong hành lý hai món quà Đinh Cường gửi về cho Hoàng Kim Oanh và Elena Trương, mang theo trong lòng mình lời dặn dò của Đinh Cường: "Ông đi cuối tháng giêng về nhe, giữa tháng hai ông đi với tôi về triển lãm tranh ở Saigon đó".

Mười ngày sau, khi đang ở Saigon, tôi bàng hoàng nhận được tin Đinh Cường qua đời.  Vậy là cái hẹn triển lãm tranh ở Vincom không làm được, vậy là khao khát có những buổi thảnh thơi ngồi quán cà phê nhìn qua nhà thờ Đức Bà không làm được, vậy là muốn "Tôi về đứng ngẩn ngơ" cũng không làm được... Tháng cuối năm giáp tết Nguyên Đán ở Saigon trời nắng như thiêu đốt, tôi đứng trên lầu cao nhìn dòng người như thác đổ di chuyển dưới đường mà mặt nhòe đi, thèm quá và nhớ quá cơn gió hắt hiu của khu rừng Natick. Anh Đinh Cường ơi , anh không về được Đơn Dương trước ngày vĩnh biệt thì tôi sẽ về, anh không về  Lạc Lâm để "đứng ngẩn ngơ" thì tôi sẽ về, về như để nhớ đến anh,  "người thi sĩ của hoài niệm."

Tôi lên đến Đà Lạt lúc ba giờ khuya. nghỉ tạm ngoài phố rồi sáng hôm sau ghé Nguyễn Dương Quang. Khi tôi đến, Nguyễn Dương Quang vừa ngủ dậy, ân cần mời vào nhà. Nguyễn Dương Quang có dáng dấp của một hào sĩ giang hồ một thời ngang dọc.  Tôi gặp Nguyễn Dương Quang lần này là lần thứ ba nhưng biết về nhau thì nhiều lắm vì Quang là bạn thân của những người bạn thân của tôi. Nhớ đến Phạm Cao Hoàng khi nói về Nguyễn Dương Quang với bài thơ nổi tiếng "Đêm cuối năm viết cho Má" và mô tả đó là  "một con người cương trực thẳng thắn, nhanh nhẹn, tháo vác, sống đàng hoàng, và đặc biệt chơi với bạn rất tốt". 

683. ĐINH CƯỜNG: 12 bức tranh về Đà Lạt.

 

Đà Lạt nostalgia 1

Đà Lạt nostalgia 2

Đà Lạt nostalgia 3


Đà Lạt nostalgia 4

Đà Lạt nostalgia 5

Phố núi 1

Phố núi 2

Phố núi 3

Phố núi 4

Sáng mai Đà Lạt

Bên hồ Đà Lạt

Đánh thức đồi hoa