Chân dung Nguyễn Quang Chơn - Tranh Đinh Cường
Người ta thường dùng “10 năm” cho khoảng thời gian của
một kỷ niệm nào đó đáng nhớ, ghi dấu một cuộc tình, một nỗi đau, một niềm hội
ngộ, một sự chia ly!…
Mười năm, không dài mà cũng không ngắn cho một đời
người. Hai đêm rồi tôi không có được giấc ngủ trọn vẹn, hai con mắt cứ mở thao
láo nhìn vào bóng đêm, trong đầu xoay vần bao nhiêu điều trong ký ức, những
vui-buồn, đúng-sai, tử-sinh, tin yêu-thất vọng, thuỷ chung-phản trắc…, Tất cả,
trôi qua trong trí giữa màn đêm như cuộn phim chiếu trên màn bạc…
Và tôi chợt nhớ những ngày tháng hơn 10 năm trước ở Mỹ
với các con, những người bạn và những chuyến đi…, những chuyến đi, chuyến đi về
Virginia 2012 thăm hoạ sĩ Đinh Cường cùng với Quang Dũng, chuyến với nhà văn Lữ
Quỳnh năm 2015…, mới đó, và sực nhớ, hôm nay 07/1/26, kỷ niệm 10 năm ngày mất
của hoạ sĩ ĐC. Ối chao 10 năm, thay đổi biết bao!…
Tháng 1 anh đi, lúc đó em đang ở Sài Gòn, nhận tin và
khóc một đêm, sáng hôm sau ngồi với bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, ngậm ngùi thương
nhớ…Một năm sau, 18/6/17, em bị nhồi máu cơ tim cấp, chết 4 phút trong phòng
cấp cứu nhà thương rồi sống lại với phần xác suy sụp, tháng 12, Dũng rời bỏ SJ
về VN lập gia đình xây cuộc sống mới, rồi đại dịch covid suốt 2 năm, rồi chiến
tranh Nga-U, rồi chính trường quốc nội chao đảo hạ bệ nhau từ cấp trên cao, và
gần đây nhất, Mỹ nhảy dù xuống Venez, bắt vợ chồng tay độc tài buôn ma tuý
Maduro đưa về xử, rúng động địa cầu!…
Mười năm, chỉ mười năm thôi. Và em, có thêm được hai
đứa cháu nội xinh tươi ngoan ngoãn xây dựng niềm hân hoan cho ông bà, nhưng tóc
thưa dần, bụng phệ dần, mắt bụp dần, mắt kém dần, chân bước chậm, đêm chập
choạng, ngày nào cũng thuốc tây…và 10 năm em đã xa anh!…
Những bức tranh quí của anh, một ít treo ở nhà em, còn
vợ chồng Dũng xin về treo trong nhà hai cháu, vì Dũng-Tâm cũng quí, cũng trọng,
cũng yêu bác ĐC nên treo tranh để nhớ, để mỗi khi ba vô, uống rượu và nhắc nhớ
những kỷ niệm với bác Cường, bác Hoàng, bác Lê, bác Lữ Quỳnh….
Nhớ lại, anh đi năm anh 77, và năm nay, em cũng đã over
70 rồi, biết có đến được con số của anh không!
10 năm đã đi qua và 10 năm nữa lại sẽ đến, anh đang ở
thế giới nào và bao giờ em sẽ đến thế giới kia? Anh đã để lại bao nhiêu tình
cảm ấm áp nồng nàn trong lòng anh em bè bạn, và bao tuyệt tác anh tặng dâng
đời, dâng người. Còn em, em sẽ đi trụi lũi. Em đã chọn một lối đi thật im ắng
cho mình, không bàn thờ, không hương hoa, không bia mộ, không thờ cúng…và một
mai, sẽ không còn ai nhớ đến tên em… Em chỉ biết, lúc này đây, 10 năm nhớ anh,
kính trọng anh, học anh sự yêu đời, yêu người và vị tha, ngay trên cõi đời hiện
hữu!…
Nhớ anh!
Nguyễn Quang Chơn
3:51’, sáng 08/1/25
(Không ngủ được, tưởng nhớ anh ĐC)